Người số mười có thể là người quen đã từng giúp Trần Ca, cũng có thể là bệnh nhân tâm thần đang cải trang. Muốn tìm được đáp án, anh chỉ có thể đi đến trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang.
Sau khi xác định không để sót thứ gì, Trần Ca bước ra khỏi phòng. Anh băng qua hành lang dài và trở lại cửa thang máy.
“Phía sau cánh cửa của những căn phòng khép kín đó chắc chắn còn giấu những bí mật khác. Có lẽ lối đi bí mật mà thành viên Hiệp hội đi được che giấu ở trong đó.” Trần Ca hơi hối hận về việc mình không mang theo cây búa của bác sĩ nát sọ đến đây, nếu không, nhất định anh phải đập nát để mở các cửa phòng ra xem: “Thông qua bài học lần này, lần sau mình phải chú ý nhiều hơn nữa.”
Trần Ca tiến vào thang máy, nhìn những con số từ từ thay đổi, dây thần kinh của anh rốt cuộc cũng được thả lỏng. Anh cột con dao mổ heo vào bắp chân, gỡ mặt nạ bác sĩ nát sọ ra rồi hít một hơi thật sâu.
Thang máy mở ra ở tầng một. Trần Ca còn chưa đi ra ngoài đã nghe thấy tiếng người ta đang nói chuyện ở bên ngoài, giọng nói nghe vô cùng nghiêm khắc.
“Hắn ta vào bằng cách nào? Tôi hỏi cậu là hắn ta vào bằng cách nào!”
“Quản lý Hoàng, tôi thật sự không biết vì sao hắn ta lại xuất hiện ở trong tòa nhà này.”
“Tội phạm giết người đã trà trộn vào đây rồi! Cậu còn nói không biết?”
“Tôi vô cùng xin lỗi.”
“Tôi dùng tiền để mời cậu đến đây bảo vệ chung cư này! Không phải để nghe cậu xin lỗi! Mấy ngày nay xảy ra bao nhiêu việc rồi? Cậu tự tính thử xem!”
Trần Ca nhìn thoáng qua bên ngoài thang máy, Chu Tú bị anh ném ở góc tường không thấy đâu cả.
“Người đâu rồi?” Trần Ca nhìn về phía xa. Cố Phi Vũ đang mặc đồng phục bảo vệ, cậu ta cầm lấy điện thoại, cúi đầu xuống.
Đối diện cậu ta là một người trung niên với vẻ ngoài rất nhã nhặn nhưng trên thực tế lại rất nóng tính.
“Tiểu Cố? Sao lại như thế này?” Trần Ca đi đến.
“Cậu là ai?” Người đàn ông trung niên nhìn về phía Trần Ca: “Trông cậu thật lạ mắt, cậu không phải là hộ gia đình ở chỗ chúng tôi phải không?”
Sau khi nói xong, ông ta trừng Cố Phi Vũ một cái: “Cậu ta là bạn bè của cậu sao?”
Rạng sáng khu chung cư này không cho phép người lạ ra vào, điều này có quy định rõ ràng. Cố Phi Vũ biết mình phạm sai lầm một lần nữa, cậu ta lấy mũ xuống dưới, gật gật đầu.
“Quản lý Hoàng.” Lúc này bên ngoài tòa nhà vang lên tiếng còi cảnh sát. Một người đàn ông trung niên mặc đồ thường đi đến: “Người kia là bạn của tôi.”
Thấy người này tiến vào, Trần Ca rất kinh ngạc: “Đội trưởng Lý?”
“Từ khi cậu ra khỏi đồn cảnh sát, tôi đã phát hiện ra cậu không đúng lắm. Kết quả không ngờ rằng thằng nhóc nhà cậu đúng là rất có năng lực. Cái tên này trốn tránh, ẩn nấp như vậy mà còn bị cậu tìm thấy.” Đội trưởng Lý chỉ vào cửa tòa nhà số ba, nơi mà Chu Tú đang bất tỉnh nằm nghiêng trên mặt đất.
“Chú vẫn theo dõi cháu từ lúc cháu rời đồn cảnh sát hay sao?” Trần Ca không hề phát hiện, hiện tại anh ngẫm lại mà thấy sợ hãi.
“Tôi đã làm cảnh sát gần hai mươi năm rồi. Nếu mà bị cậu phát hiện, thế mới là kỳ quái.” Đội trưởng Lý nói với quản lý Hoàng: “Anh không cần trách cứ cậu nhóc này. Cậu ta làm việc không tồi. Phạm nhân lần này vô cùng xảo quyệt, có ý thức phản trinh sát rất mạnh. Cảnh sát chìm của chúng tôi đã từng thất bại một lần, cậu ta không phát hiện là chuyện bình thường.”
“Cảnh sát chìm còn thất bại?” Quản lý Hoàng nhìn về phía Trần Ca, vội vàng xin lỗi anh, trở mặt nhanh như lật sách: “Vậy vị này cũng là cảnh sát nhỉ? Vất vả rồi, đồng chí cảnh sát.”
Trần Ca không để ý đến ông ta, anh hơi chột dạ nhìn đội trưởng Lý: “Chú vẫn luôn canh giữ bên ngoài tòa nhà sao?”
“Vô nghĩa, đầu tiên tôi ngồi xổm ở cửa khu vui chơi Thế Kỷ Mới một tiếng rưỡi, sau đó đi cùng cậu đến khu chung cư Phương Hoa Uyển và ngồi ở bên ngoài tòa nhà cho đến bây giờ.” Đội trưởng Lý khởi động cánh tay: “Vừa rồi nhìn thấy cậu tìm được nghi phạm, tôi đã chuẩn bị đến đây ngay. Kết quả ai biết được tên nhóc nhà cậu lại chui vào thang máy và lên tầng trên đâu.”
“Chú Lý, chú làm như vậy rất nguy hiểm.”
“Nếu không phải tôi sợ cậu xúc động rồi làm việc ngu ngốc, cậu cảm thấy tôi rỗi hơi mà đi quan tâm cậu sao?” Đội trưởng Lý đè thấp giọng mình, túm Trần Ca sang một bên: “Hình như Chu Tú bị cái gì đó kích thích. Lúc cậu nhìn thấy hắn ta, hắn ta cũng có bộ dạng này sao?”
Giọng điệu đội trưởng Lý hơi kỳ quái. Trần Ca nhìn biểu hiện của ông thì bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói chắc như đinh đóng cột: “Khi cháu thấy hắn ta, hắn ta đã như vậy rồi. Vốn dĩ cháu đặt hắn ta ở hành lang rồi quay lại là để lên trên tầng điều tra rõ nguyên nhân.”
“Ừ.” Đội trưởng Lý gật gật đầu: “Việc này vô cùng kỳ lạ.”
Chu Tú bị đưa lên xe cảnh sát không bao lâu, một chiếc xe cứu thương lái đến đây, cũng dừng ở bên ngoài tòa nhà số ba.
Mấy người trong phòng nhìn nhau.
“Ai gọi điện thoại cấp cứu vậy?”
Không ai thừa nhận cả. Một lát sau, con số trên màn hình thang máy đột nhiên chuyển động. Cuối cùng nó dừng ở tầng mười ba.
“Các hộ gia đình trong tòa nhà này rất ít khi sử dụng thang máy vào buổi tối, chắc hẳn là đã xảy ra chuyện gì rồi.” Quản lý Hoàng và Cố Phi Vũ đồng thời chạy đến cửa thang máy. Không bao lâu sau, cửa thang máy mở ra từ hai bên, một người đàn ông trung niên vội vã cõng một bà lão chạy ra.
“Bác sĩ! Bác sĩ!”
Dường như mẹ của người đàn ông trung niên bị ngất xỉu do đột nhiên phát bệnh. Lúc đầu Trần Ca cũng không để ý nhưng sau khi nhìn về phía mặt của bà lão, trong mắt anh hiện lên vẻ kinh ngạc.
Bà lão này chính là người ở tầng mười ba chuẩn bị đi thang máy xuống lầu!
Lúc ấy bà nhìn vào trong thang máy, còn lẩm bẩm một câu: “Sao mà đêm hôm khuya khoắt còn nhiều người đi thang máy như vậy, chật hết cả chỗ.”
Bà lão ăn mặc khác hoàn toàn so với lúc Trần Ca nhìn thấy. Anh cũng không xác định được người xuống tầng rốt cuộc là bà lão hay là linh hồn của bà lão nữa.
“Không đi vào thang máy, hẳn là bà ấy có thể vượt qua được cửa ải này.”
Chờ xe cứu thương rời đi, Trần Ca cũng nên đi. Nhưng mà trước khi rời đi anh còn phải làm một việc.
“Tiểu Cố, cậu làm bảo vệ ca đêm một tháng bọn họ trả cho cậu bao nhiêu tiền?”
“Hơn ba nghìn.”
“Tôi thấy lá gan của cậu rất lớn, tính cách cũng không tồi. Nếu sau này cậu không muốn làm bảo vệ hoặc là không có nơi nào để đi, có thể đến khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở vùng ngoại ô phía tây tìm tôi.” Trần Ca giơ điện thoại lên: “Đến lúc đó thì gọi điện thoại cho tôi.”
Lần này Cố Phi Vũ động lòng rõ ràng: “Được.”
Trần Ca chào hỏi đội trưởng Lý, sau đó chạy về khu vui chơi Thế Kỷ Mới. Sau khi trở lại ngôi nhà ma của mình anh mới hoàn toàn thả lỏng.
“Nơi này vẫn là thoải mái nhất.”
Anh viết lại tất cả các sự việc cần chú ý, sau đó đọc lại một lần rồi thiêu hủy toàn bộ chỗ đó.
“Ngày mai lại là khởi đầu mới. Chờ sau khi kinh doanh xong, nếu còn thời gian, thừa dịp trời sáng mình sẽ đến xem Trạm nghiên cứu sán lá máu ở Lâm Giang.”
Hiện tại đã khuya lắm rồi, Trần Ca cho con mèo trắng thêm một phần đồ ăn cho mèo. Anh ngả đầu xuống chuẩn bị ngủ, nhưng ai biết được rằng chưa nằm xuống được bao lâu thì điện thoại lại vang lên.
“Là đội trưởng Lý sao?” Trần Ca còn tưởng rằng Chu Tú xảy ra vấn đề gì. Sau khi nhận điện thoại anh mới phát hiện ra là đội trưởng Nhan gọi điện.
“Quấy rầy rồi. Trần Ca, tôi có chuyện muốn xác nhận với cậu một chút.”
Đội trưởng Nhan nói chuyện vô cùng khách sáo, Trần Ca cũng ngại từ chối: “Có việc gì thì chú cứ nói đi nhưng mà tốt nhất là nói nhanh lên.”
“Tôi đã gửi hình ảnh cho cậu, cậu có thể nhìn xem. Chúng tôi xem camera giám sát xung quanh chung cư Hải Minh thì phát hiện ra cái này.”
Sau khi nhận được, Trần Ca ấn mở hình ảnh rồi nhìn thoáng qua. Đó là một tấm ảnh được chụp từ camera giám sát và đã được xử lý rõ ràng.
Trong ảnh có một người đàn ông mặc áo hoodie. Tay phải hắn ta cầm điện thoại giống như là đang trò chuyện cùng ai đó, tay trái cầm một tờ rơi ngôi nhà ma của Trần Ca. Trên mu bàn tay hắn ta có thể thấy được vết sẹo mờ mờ do thuốc lá để lại và miệng vết thương rất nhỏ.