“Anh nghe thấy giọng nói của bọn họ không? Bọn họ đang kể cho tôi nỗi thống khổ của bản thân bọn họ. Dù là đã chết nhưng chấp niệm kia vẫn được lưu giữ lại.”
Hai tay người đàn ông chậm rãi mở ra. Nửa khuôn mặt không ngừng thay đổi cuối cùng dừng lại thành khuôn mặt của anh ta.
Anh ta nhìn Trần Ca: “Chính mắt tôi từng chứng kiến một chuyện như vậy. Một cô gái đứng ở mép tòa nhà cao, nhân viên phòng cháy kiên nhẫn khuyên nhủ nhưng đám người đứng xem náo nhiệt dưới toà nhà lại ồn ào. Họ coi cái chết của cô gái như một thú vui giải trí. Tôi biết nói như vậy không phù hợp, nhưng đấy là sự thật. Họ lấy điện thoại ra chụp hình, thúc giục đối phương nhảy xuống, sau đó ghi hình hết mọi chuyện, rồi có lẽ họ sẽ đăng lên cho bạn bè, cộng thêm vài lời đồng cảm chẳng hạn.”
“Những người như vậy không phải là ít. Chính vì sự tồn tại của bọn họ cho nên người vốn không nên chết, cuối cùng lại bị ép vào đường cùng như thế.”
Trần Ca nhìn người đàn ông đối diện đường ray. Anh hiểu được đối phương nhưng điều này không có nghĩa là anh hoàn toàn đồng ý với cách nói của anh ta: “Anh bạn à, tôi biết trên thế giới này có rất nhiều người và chuyện dơ bẩn, chúng ở ngay xung quanh chúng ta. Tuy nhiên ngoại trừ chúng ra, trên thế giới này còn có rất nhiều thứ đẹp đẽ khác. Tốt và xấu đan xen lẫn nhau mới tạo thành cuộc sống của chúng ta. Tôi cảm thấy điều thầy anh nói rất có lý. Anh là một người thật sự suy nghĩ vì người bệnh, cũng là một người tốt, nhưng anh không phải là một tiếp tuyến viên đạt tiêu chuẩn.”
“Chính anh cũng từng nói anh có thể thay đổi năng lực đón nhận và lan tỏa tình yêu của một người. Nhưng anh có phát hiện hay không, bản thân anh đã bị thay đổi bởi những người nhờ giúp đỡ một cách vô tri vô giác. Thế giới của anh bị những thứ dơ bẩn đó chiếm cứ. Bây giờ đôi mắt của anh chỉ có thể nhìn thấy những thứ xấu xí, ghê tởm đó. Thật ra thế giới của bản thân không thay đổi, nó vẫn luôn như thế này, người thay đổi chính là anh.”
Áo đỏ bên kia đường ray là một người tốt, lương thiện. Đây là lần đầu tiên Trần Ca thấy được một người lương thiện như vậy trở thành áo đỏ sau khi chết.
Anh ta trở thành áo đỏ không phải bởi vì quá hận hay quá yêu, cũng không phải bởi vì thù hận và các cảm xúc tiêu cực, mà chỉ là bởi vì lương thiện. Một người bình thường ôm hết tất cả quá khứ đau khổ của người tự tử, Trần Ca thấy quả thực là một chuyện không thể nào, nhưng người đàn ông trước mắt anh lại làm được.
Trên một ý nghĩa nào đó, có khả năng tiềm lực của áo đỏ này còn lớn hơn cả Trương Nhã, chẳng qua đối phương không biết cách lợi dụng mà thôi.
Người đàn ông không ngờ Trần Ca sẽ phản bác quan điểm của anh ta. Hai mắt anh ta nhìn thẳng Trần Ca, bên trong đôi mắt có một cảm xúc đặc biệt đang chuyển động. Sự bình tĩnh của anh ta bị đánh vỡ, dường như hơi kích động: “Anh có biết tại sao tôi lại nói với anh những thứ này không?”
“Tại sao chứ?” Trần Ca cũng không cảm thấy bản thân có thể thuyết phục đối phương chỉ bằng vài câu nói. Anh chỉ cảm thấy người đàn ông này rất vất vả, cho dù là lúc sống hay là sau khi chết. Có lẽ anh ta có thể thử thay đổi một cách sống khác.
“Số điện thoại kia trong điện thoại của anh chính là dãy số tôi từng sử dụng. Những người mà anh gọi được chính là người xin giúp đỡ mà tôi đã can thiệp thất bại.” Giọng điệu và thần thái khi người đàn ông nói những lời này càng ngày càng kỳ quái, ngũ quan của anh ta dần dần vặn vẹo. Nếu lúc đầu Trần Ca cảm thấy anh ta không khác gì người còn sống thì bây giờ, phần nhân tính cuối cùng trên người anh ta đã biến mất tăm.
“Mấy người trước đó chính là thử thách đối với anh. Nếu anh không giúp đỡ bọn họ hoặc là tùy tiện cười nhạo cái chết của bọn họ, hay là nhanh chóng cúp máy vì việc không liên quan đến mình, vậy rất nhanh thôi, anh sẽ trở thành một cái bóng nào đó phía sau tôi.”
Người đàn ông đã đi từ một cực đoan này tới một cực đoan khác. Tư tưởng này của anh ta vô cùng nguy hiểm.
“Xem ra tôi rất may mắn, vậy bây giờ xem như tôi thông qua thử thách rồi sao?” Trong lòng Trần Ca biết rõ áo đỏ không dễ có như vậy. Lúc trước hai lệ quỷ bình thường là Diêm Đại Niên và Hứa âm đã khiến anh mất rất nhiều sức mới có được. Vì muốn có được Trương Nhã áo đỏ, anh đã phải đổi bằng hạnh phúc nửa đời còn lại của mình.
Muốn nhận được báo đáp thì cần phải trả giá trước. Tất những thứ trong chiếc điện thoại màu đen đều được trao đổi đồng giá.
“Vốn anh sẽ gặp phải bảy người xin giúp đỡ. Tôi không ngờ anh có thể thông qua một ít âm thanh đã đoán ra vị trí của một người xin giúp đỡ và tìm được tôi. Đây là điều lúc trước tôi chưa từng làm được.” Biểu cảm của người đàn ông vẫn khủng bố và dữ tợn như cũ, nhưng ánh mắt anh ta đã dịu đi hơn: “Tôi càng không nghĩ đến việc anh sẽ mạo hiểm tính mạng của mình để cứu một người lạ xưa nay anh chưa từng quen biết. Thậm chí dưới tình huống không rõ đối phương là người hay quỷ, anh lại dám vọt lên trên đường ray trước khi xe lửa chạy tới. Anh có nghĩ tới điều này hay không? Nếu như động tác của anh chậm vài giây, vậy mạng của anh sẽ không còn nữa.”
“Mặc kệ là thật hay giả, tôi vẫn phải cứu. Bởi vì việc này liên quan đến mạng người, tôi không thể đánh cược được. Cho dù trong lòng tôi biết rõ 99% chuyện này là một âm mưu, tôi đây cũng cam tâm tình nguyện bị lừa.” Giọng nói của Trần Ca đều đều nhưng lại đầy nội lực, khiến người nghe cảm thấy rất thoải mái.
“Vậy anh đúng là một kẻ ngu ngốc.” Người đàn ông dừng một chút, trong ánh mắt anh ta hiện lên sự phức tạp.
“Kẻ ngốc thì kẻ ngốc, việc ngốc giống vậy tôi đã làm rất nhiều. Rất nhiều người đã từng nói như vậy, tôi cũng quen rồi.” Bầu không khí có phần dịu lại, Trần Ca dò hỏi: “Bây giờ tôi đã thông qua thử thách của anh, tiếp theo anh muốn nói gì với tôi?”
Anh nhìn về áo đỏ phía đối diện đường ray bằng vẻ mong đợi. Mắt anh tỏa sáng lấp lánh, nhìn lướt qua những cái bóng màu đen chi chít phía sau lưng người đàn ông.
Bị Trần Ca nhìn chằm chằm như vậy, người đàn ông nhíu mày: “Trước kia quả thật chưa từng xuất hiện tình huống như vậy. Dãy số này chỉ là công cụ tôi dùng để bình ổn thù hận của người tự tử. Tôi sẽ dùng nó để sàng lọc một số kẻ khốn nạn cười nhạo người chết, sau đó mang bọn họ đi. Anh đã thông qua thử thách, điều đó có nghĩa anh có thể sống tiếp.”
“Anh dùng dãy số này để giết người?” Giọng nói Trần Ca như nghẹn lại. Anh không ngờ dãy số đã từng dùng để cứu người, để người ta gửi gắm hy vọng cuối cùng, lúc này lại trở thành một công cụ giết người.
Người đàn ông lúc còn sống và sau khi chết dùng phương thức xử lý khác nhau đối với cùng một dãy số, điều này khiến Trần Ca sinh ra sự tiếc hận.
“Tôi biết anh sẽ cảm thấy lạ. Thật ra chẳng phải điều này phù hợp với suy nghĩ của một số người sao?" Trên gương mặt dữ tợn của người đàn ông lộ ra một nụ cười: “Sau khi tôi xảy ra chuyện, dãy số đã cứu vô số người này bị những kẻ điên đó nói thành dãy số bị ma quỷ nguyền rủa. Dù là ai gọi vào dãy số này cuối cùng sẽ trở nên bất hạnh, gặp chuyện ngoài ý muốn, đột tử trên đường. Thậm chí bọn họ còn bịa đặt tôi thành một chuyện xưa kinh dị. Mà chuyện bây giờ tôi làm chỉ là biến chuyện xưa kinh dị mà bọn họ bịa đặt thành hiện thực thôi.”
Trong giọng nói anh ta không có sự khoái cảm của trả thù, chỉ rất lạnh nhạt.
Trong lòng Trần Ca hiểu rõ cách nghĩ của người đàn ông kia. Anh ta không muốn làm hại bất kỳ người nào, nhưng người chịu tổn thương cuối cùng lại là anh ta, đến tận sau khi chết vẫn không được bình yên. Nếu tính cách của người đàn ông này vẫn không thay đổi thì mới không thể nào nói nổi.
Trần Ca suy nghĩ một lúc, từ tốn lên tiếng: “Thật ra tôi và anh là người giống nhau. Chúng ta đều là kẻ ngu ngốc phấn đấu quên mình, đều là người toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho người khác, cuối cùng lại lầm đường lạc lối.”
Người đàn ông nghe thấy lời Trần Ca nói, hàng lông mày nhăn lại dần giãn ra. Anh ta đang định nói gì đó nhưng bị Trần Ca cắt ngang.
“Tuy nhiên chúng ta cũng không giống nhau hoàn toàn. Con đường tôi lựa chọn không giống anh. Anh yên lặng ôm hết tất cả vào trong lòng, mãi đến khi bản thân mình không chịu nổi và sụp đổ.”
“Thật ra anh không cần phải mệt mỏi như vậy. Anh không thay đổi được mọi người, anh chỉ có thể thay đổi bản thân mình.”
“Tôi không để anh xấu đi, chỉ là khiến anh hiểu rõ tầm quan trọng của bản thân mình.”
Trần Ca lấy kinh nghiệm mà bản thân đã trải qua để thuyết phục đối phương: “Tôi từng gặp được rất nhiều người xấu, muôn hình muôn vẻ. Có những người tùy tiện cướp đoạt tính mạng của người khác để chữa trị cho tâm bệnh của mình. Có người vì chấp niệm nào đó mà không tiếc hủy diệt tất cả mọi thứ xung quanh. Cũng có người trời sinh đã xấu xa đến tận xương tủy, vây khốn tình yêu mà mình không chiếm được vào vách tường. Những thứ như thế, tôi đã thấy rất nhiều.”
Giọng điệu bình thản, không hề kích động chút nào. Trong khoảng thời gian này, quả thật Trần Ca đã trải qua quá nhiều thứ.
Người đàn ông đánh giá Trần Ca, phát hiện anh có vẻ như không nói dối: “Từng gặp nhiều người xấu như vậy, vì sao anh phải mạo hiểm tính mạng của mình để cứu một người chết? Có phải anh đã sớm nhìn ra đây là một cái bẫy hay không? Anh đã đoán được dụng ý của tôi từ trước, cho nên mới làm như vậy?”
Ở trong mắt người đàn ông, Trần Ca là một người rất thông minh, chỉ từ một ít tạp âm trong điện thoại đã đoán được vị trí của người tự tử. Bây giờ anh ta sinh ra sự nghi ngờ đối với Trần Ca, cảm thấy đây có thể là khổ nhục kế của Trần Ca.
“Tôi đã từng gặp rất nhiều người xấu nhưng tôi cũng không bị bọn họ ảnh hưởng. Tôi có cách sống của riêng mình, tôi có sự kiên trì của riêng bản thân. Cho dù những người đó nói hay làm cái gì, tôi chỉ cần làm tốt một chuyện là được.” Trần Ca đứng đối diện với áo đỏ, thực lực hoàn toàn không ở trên cùng một mức độ, nhưng khí thế của hai người lại không phân cao thấp.
“Là chuyện gì?” Bản thân người đàn ông cũng chưa từng hoang mang như vậy, anh ta không nghĩ nhiều mà đã hỏi một câu.
“Bản thân mình làm tốt là được.” Diện mạo Trần Ca bình thường nhưng khi cười rộ lên lại giống như ánh mặt trời, bất cứ lúc nào cũng có thể mang đến sự cổ vũ cho người khác: “Xã hội rất tàn khốc, nhưng tôi sẽ giữ lấy sự ấm áp của bản thân. Tôi không để ý những chuyện lung tung lộn xộn đó, chỉ mong bản thân cả đời có một cuộc đời tốt đẹp, sống chân thành và lương thiện, như vậy là đủ rồi.”
“Chỉ như thế thôi sao?” Người đàn ông há mồm định nói cái gì đó, nhưng lúc này xe lửa lại chạy ngang qua, trong nháy mắt ngăn cách anh ta và Trần Ca.
Mặt đất rung chuyển, giữa tiếng vang ầm ầm kia, lời người đàn ông nói lúc sau Trần Ca cũng không nghe được.
Xe lửa chạy vùn vụt về nơi xa, ánh sáng dần dần biến mất trên mặt đất. Tất cả mọi thứ xung quanh lại lần nữa bị bóng tối cắn nuốt.
Trong bóng đêm đen kịt, Trần Ca và người đàn ông áo đỏ bị chia cách ở hai bên đường ray, giống như là lúc vừa mới gặp mặt.
Hai người không ai mở miệng tiếp. Trần Ca cũng không biết sự khuyên bảo của mình có tác dụng hay không. Anh thật lòng muốn giúp đỡ người đàn ông áo đỏ, cũng tiện cho việc sau này chuẩn đi ngoại ô phía đông cứu vớt thêm nhiều người hơn nữa. Anh cảm thấy mục tiêu của bản thân và người đàn ông áo đỏ hoàn toàn giống nhau, một người một quỷ vốn nên hợp tác với nhau.
“Đừng đau khổ như vậy, thế giới này còn có rất nhiều thứ mà anh chưa được hưởng thụ. Phía sau anh có nhiều người như thế, bọn họ gửi gắm niềm hy vọng cuối cùng trên người anh. Anh nên sống với bộ dạng bọn họ chưa từng có, mang theo tâm nguyện và chấp niệm của bọn họ sống thành người bọn họ muốn trở thành. Tôi nghĩ chắc hẳn đây cũng là điều bọn họ mong muốn nhìn thấy.” Tay nhét vào túi, gió đêm thổi qua tóc, Trần Ca nói ra tất cả suy nghĩ của bản thân mình.
Đứng ở trong đêm tối, không ai nhìn thấy bóng người chi chít phía sau người đàn ông. Anh ta sửng sốt một lúc lâu tại chỗ, sau đó từ đường ray bên kia đi tới đây.
Mỗi khi anh ta bước một bước, mùi máu tươi trên người anh ta sẽ nhạt đi một chút. Đến khi anh ta dừng ở trước mặt Trần Ca, áo đỏ đã biến thành màu bình thường. Lúc này anh ta thoạt nhìn hoàn toàn giống một người bình thường.
Nếu không phải đã biết từ trước, Trần Ca cũng không đoán ra đây thật ra là một áo đỏ đặc biệt đeo lên lưng vô số chấp niệm của người tự tử.
“Anh không nên nhốt bản thân mình trong cái vòng nhỏ hẹp kia. Anh không có một mình, anh cũng nên cho bọn họ cảm nhận được hạnh phúc và ánh mặt trời, dù sao thì đây mới là thứ bọn họ khát vọng nhất lúc còn sống.” Trần Ca thấy người đàn ông khẽ gật đầu đồng ý điều mình nói, anh cũng mỉm cười thân thiện: “Cuộc sống thú vị là liều thuốc tốt nhất. Nếu không anh cứ đi theo tôi trước đi, tôi sẽ giới thiệu cho anh một vài người bạn mới, để anh từ từ tìm hiểu về những thứ vui sướng và ấm áp đó.”
“Đi theo anh?” Giọng điệu người đàn ông có phần kinh ngạc. Người bình thường gặp quỷ còn tránh không kịp, nhưng người thanh niên trước mặt này có vẻ không giống lắm: “Anh không sợ tôi, tôi đã rất ngạc nhiên rồi, không cần miễn cưỡng bản thân đâu.”
“Tôi không miễn cưỡng.” Trần Ca không ngờ đến lúc này người đàn ông còn suy nghĩ cho anh, nhưng anh không thể tỏ ra quá nhiệt tình, sợ dọa đối phương bỏ chạy.
“Anh suy nghĩ cho người khác quá nhiều. Tôi từng thu nhận rất nhiều ‘bạn bè’ không có nhà để về. Bọn họ chắc hẳn cũng sẽ hoan nghênh anh đến.” Sau mấy ngày nữa Trần Ca chuẩn bị đi đến ngoại ô phía đông một chuyến, cho nên anh chắc chắn phải giữ đối phương lại. Người đàn ông áo đỏ có thể biến thành một người gần như bình thường, Trần Ca nhận thấy đây là năng lực rất lợi hại. Người khác cho rằng anh ta chỉ là người thường hoặc lệ quỷ bình thường, nhưng sau khi trở mặt mới phát hiện thật ra anh ta là một áo đỏ cực kỳ khủng bố.
Cho dù Trần Ca khuyên như thế nào, người đàn ông cũng không đáp lời. Anh ta khác những áo đỏ khác, ký ức lúc còn sống được giữ lại toàn bộ. Không giống như Trương Nhã và Hứa Âm, anh ta có suy nghĩ riêng của bản thân.
“Tôi sẽ đi đến nơi anh sống xem thử, nhưng không phải là bây giờ.” Người đàn ông nở nụ cười hiếm thấy: “Chờ đến khi tôi hoàn thành di nguyện của những người đè trên vai, tôi sẽ dựa theo lời anh nói, một lần nữa làm bản thân mình.”
“Tất cả di nguyện của người tự tử sao?” Trần Ca nghĩ đến bóng người chi chít phía sau người đàn ông. Nếu mỗi cái bóng đều để lại di nguyện muốn hoàn thành, chắc hẳn lần gặp nhau tiếp theo giữa Trần Ca và người đàn ông là nhiều năm về sau.
Trần Ca không muốn áo đỏ mình quay được lúc này phải chờ đến nhiều năm sau mới có tác dụng. Anh suy nghĩ một lúc, mở miệng nói: “Một mình anh có thể hoàn thành nhiều di nguyện như vậy sao?”
“Đây là chuyện tôi đáp ứng bọn họ, cho dù như thế nào, tôi cũng sẽ làm được.”
“Anh hiểu sai ý của tôi rồi.” Trần Ca chìa tay: “Nếu không tôi và anh cùng nhau hoàn thành di nguyện của bọn họ? Như vậy có thể nhanh hơn một chút, anh cũng đâu muốn linh hồn của những người tự tử đó không thể nào an nghỉ trong thời gian dài nhỉ?”
“Anh giúp tôi sao?” Lần này người đàn ông thật sự lộ vẻ cảm động, trước giờ chưa từng có một người nào giống với Trần Ca.
“Yên tâm đi, tôi không có yêu cầu gì khác đâu. Tôi chỉ muốn cho anh hiểu rõ, cho dù thế giới này ruồng bỏ anh, cũng sẽ có một người nguyện ý đứng chung một chỗ với anh.” Trần Ca vươn bàn tay của mình về phía người đàn ông: “Đúng rồi, tôi còn chưa hỏi tên của anh. Tôi nên gọi anh như thế nào đây?”
Người đàn ông lặng thinh một lúc lâu rồi mới bắt tay Trần Ca: “Tôi tên là Trương Văn Vũ.”