“Cậu không sao chứ?” Trần Ca giúp Đỗ Minh mở nắp bình nước: “Có muốn uống chút nước không?”
Đỗ Minh gục xuống bàn, vùi mặt vào trong sách giáo khoa, lấy hai tay ôm bụng.
“Tôi không cố ý, tôi không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này.”
“Cậu đã làm gì?” Trần Ca không tức giận, ánh mắt khi nhìn về phía Đỗ Minh càng nhiều vẻ đồng cảm hơn.
Đỗ Minh không nói thêm gì nữa, chỉ là khẽ lắc đầu, trạng thái tinh thần của cậu ta rất tệ, có vẻ như cậu ta cũng sắp đạt đến cực hạn giống như Trần Ca.
...
Sau tiết học thứ tư, Trần Ca nhân lúc không người đi đến sân thượng của tòa nhà dạy học, Trương Nhã đang đứng cạnh lan can.
Anh lặng lẽ bước đến bên Trương Nhã, hai người cùng nhau ngắm nhìn toàn bộ thị trấn Lệ Loan.
Tòa nhà dạy học được coi là một tòa nhà tương đối cao trong thị trấn nhỏ, vào lúc này, Trần Ca không khỏi nghĩ đến thị trấn Lệ Loan phía sau cánh cửa của Tiểu Bố.
Vào thời điểm đó, Trương Nhã đã đồng ý yêu cầu của anh, từ nay về sau như hình với bóng.
Gió lạnh xen lẫn hạt mưa tạt vào mặt, Trương Nhã vén tóc bị gió thổi loạn ra sau tai, cô ấy đột nhiên nói: “Cô có thể sẽ phải rời đi một thời gian.”
“Có phải do tôi không?” Trần Ca đã đoán được kết quả, cả buổi sáng anh đã diễn đi diễn lại cảnh này không biết bao nhiêu lần trong đầu, nhưng khi Trương Nhã thực sự nói ra câu đó, anh lại không thể nói ra một lời nào mà mình nghĩ.
“Không liên quan gì đến em.” Trương Nhã lắc đầu: “Nguyên nhân nằm ở trên người cô, tại cô luôn nghĩ rằng mình đã bước ra khỏi quá khứ và có thể nở nụ cười để bắt đầu một cuộc sống mới, nhưng đây chỉ là do cô tự lừa dối bản thân mà thôi. Bận rộn, vất vả, tất cả đều chỉ là cái cớ dùng để trốn tránh, thực ra sau bao nhiêu năm như vậy, tôi vẫn cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt trong phòng tập múa mờ tối đó.”
Đứng bên cạnh Trương Nhã, Trần Ca nắm chặt lan can, anh có thể hiểu được Trương Nhã, bởi vì anh là người duy nhất trên thế giới này biết quá khứ của Trương Nhã.
Không cần biết là hiện thực, hay là thế giới đằng sau cánh cửa, Trương Nhã cũng chỉ nói bí mật cho mỗi anh biết.
“Những người có lỗi là những người đã đưa ra tin đồn đó, hãy cho tôi chút thời gian, tôi sẽ điều tra rõ ràng và cho mọi người biết sự thật.” Trần Ca vẫn luôn muốn làm điều này, cho dù là ở thế giới đằng sau cánh cửa, hay cho dù tất cả đều là ký ức của mình, anh vẫn luôn muốn giúp Trương Nhã và cho cơn ác mộng ban đầu một cái kết mới.
“Sự thật là thứ gì đó rất không quan trọng, điều quan trọng là... em, cô sợ những gì đã xảy ra với cô sẽ lại xảy ra trên người em một lần nữa.” Trương Nhã rất quan tâm đến Trần Ca, khi tất cả các loại tin đồn đang lan truyền trong cả thị trấn, Trần Ca vẫn đứng bên cạnh cô, tin tưởng cô vô điều kiện, cảm giác này trước đây chưa từng có.
Mặc dù có sự chênh lệch lớn về tuổi tác nhưng có một điều không thể phủ nhận, cô cảm thấy ở trên người đàn ông này có một thứ gì đó rất khác biệt.
“Tôi có thể rời khỏi đây, tôi có thể trốn thoát, nhưng em không thể.” Trương Nhã đứng trước mặt Trần Ca, khuôn mặt của cô rất gần với Trần Ca: “Cha của em vẫn còn đang nằm viện, em còn phải chăm sóc cho em gái nữa, sau này những trách nhiệm đó đều sẽ đặt lên vai em, em không thể bởi vì chuyện của cô mà bị ảnh hưởng được.”
“Tôi đã biết người tung tin đồn là ai, chúng ta có thể...”
“Trần Ca.” Trương Nhã giơ cánh tay lên, vươn những ngón tay mảnh khảnh về phía bầu trời đầy mây: “Rời đi không có nghĩa là sẽ không bao giờ gặp lại nhau.”
Trương Nhã dường như đã quyết định, nếu mạnh mẽ ở lại, cô ấy vẫn sẽ bị bàn tán sau lưng.
Thực ra, Trần Ca cũng biết rằng Trương Nhã có thể đưa ra quyết định này cũng không dễ dàng gì, cô ấy hẳn đã suy nghĩ rất lâu.
Bàn tay nắm lấy lan can trở nên trắng bệch, đáy mắt Trần Ca lộ ra những tơ máu, anh hít một hơi thật sâu: “Có đôi khi, tôi cảm thấy thế giới này rất tồi tệ, nó sẽ luôn giam giữ những người hiền lành và bắt nạt họ.”
“Thế giới không phân tốt xấu, nhưng khi có nhiều người dịu dàng, thì thế giới sẽ trở nên dịu dàng hơn.” Trương Nhã vươn tay giúp Trần Ca chỉnh sửa mái tóc bị gió thổi bay, những đầu ngón tay lạnh ngắt của cô dừng lại trên khuôn mặt Trần Ca: “Sau này em cũng phải trở thành một người hiền lành, quay về đi, em còn phải nấu ăn cho gia đình, đừng lãng phí quá nhiều thời gian ở bên cạnh cô.”
Thu hồi cánh tay, Trương Nhã lẳng lặng đứng nhìn ngôi trường vừa mới quen thuộc, không biết đang suy nghĩ gì.
Đứng bên cạnh Trương Nhã, Trần Ca nhìn bóng lưng của cô, giơ hai tay lên, sau đó lại hạ xuống.
Anh rời khỏi sân thượng đi đến bệnh viện, sau khi đưa cơm cho cha, anh mua một phần ăn khác ở ven đường mang về cho La Nhược Vũ.
Khi trở về khu dân cư nơi mình sống, Trần Ca dừng lại trước cửa nhà, bình thường chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân của chính mình, La Nhược Vũ sẽ chạy đến mở cửa, nhưng hôm nay La Nhược Vũ lại không xuất hiện.
“Sẽ không có chuyện gì xảy ra, đúng không?”
Trần Ca hét lên tên của La Nhược Vũ, anh lờ mờ nghe thấy tiếng khóc phát ra từ trong nhà.
“Nhược Vũ?”
Mở cửa nhà, Trần Ca ngửi thấy mùi khí than nồng nặc, anh chẳng quan tâm đến việc tuân thủ quy tắc nữa, trực tiếp lao vào trong nhà.
Sàn bếp loang lổ vết nước, còn có thể nhìn thấy những mảnh vỡ của phích nước rơi khắp sàn nhà.
Anh vội vàng chạy vào bếp thì thấy La Nhược Vũ đang cuộn tròn trong góc bếp, lấy tay bịt tai, trước mặt là một chiếc phích nước bị vỡ.
Quần áo của cô bé ướt sũng, cổ, cánh tay và ngón tay đều bị bỏng, trên mặt còn có nước mắt.
“Ai cho em nghịch lửa chứ!” Trần Ca đá phích nước đã rơi vỡ đi, từ trước đến nay anh chưa bao giờ tức giận như vậy.
Nghe thấy tiếng hét tức giận của Trần Ca, La Nhược Vũ càng khóc lớn hơn, cánh tay đỏ bừng nóng rực che mặt lại, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Tắt ga, Trần Ca không nghĩ nhiều, trực tiếp bế La Nhược Vũ chạy ra ngoài.
Bước ra khỏi phòng, một ngày mới đã bắt đầu, nhưng Trần Ca không quan tâm đến điều này một chút nào, anh ôm La Nhược Vũ và bắt taxi đến bệnh viện.
Vết bỏng không lớn, tập trung chủ yếu ở cánh tay, bác sĩ đã bôi thuốc mỡ cho La Nhược Vũ nhưng cô bé vẫn còn sốc, có vẻ rất sợ hãi.
“Không có gì đáng ngại, nhưng người nhà nhất định phải chú ý một chút, tốt nhất là không nên để những đứa trẻ bị thiểu năng trí tuệ ở nhà một mình, điều đó quá nguy hiểm.” Bác sĩ rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Trần Ca cùng La Nhược Vũ.
Khi bôi thuốc mỡ vào vết thương, lúc đầu sẽ rất đau, nhưng dần dần sẽ có cảm giác lạnh buốt.
Hai tay La Nhược Vũ ôm hai bên người cô, cô bé không dám nhìn vào Trần Ca, cúi đầu, khóc rất nhỏ.
Đứng ở trong phòng bệnh một lát, Trần Ca đặt ba lô xuống, ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng ôm lấy La Nhược Vũ: “Xin lỗi, anh không nên mắng em.”
Cô gái trong lòng run rẩy, dường như cô bé đã phải chịu sự tủi thân rất lớn, cô bé nằm trên vai Trần Ca và khóc lớn.
“Anh biết em muốn giúp đỡ, biết em không muốn liên lụy đến người khác, cũng biết em vô cùng nỗ lực, anh đều hiểu.” Trần Ca chậm rãi ôm lấy La Nhược Vũ: “Chúng ta là những người thân quan trọng nhất của nhau.”
Trong thế giới đằng sau cánh cửa, La Nhược Vũ đại diện cho gia đình, và cũng đại diện cho những nhân viên đã từng không có nơi nào để đi trong nhà ma, và cũng đại diện cho những chấp niệm đã từng được Trần Ca "nhặt" về từ chỗ sâu nhất của sự tuyệt vọng.
Cho dù có chuyện gì xảy ra, Trần Ca cũng đều phải đứng đầu, rèn luyện để khắc phục những khiếm khuyết trên cơ thể, sớm tối đồng hành, và không bao giờ keo kiệt lời động viên.
Trần Ca không yêu cầu phải có sự đáp lại, anh làm điều đó chỉ vì anh coi họ như những người thân trong gia đình.
La Nhược Vũ đã ngủ thiếp đi sau khi khóc, nhưng ngay cả khi cô bé đã ngủ, cô bé vẫn đưa tay nắm lấy góc áo của Trần Ca.
Sau khi đắp chăn cho La Nhược Vũ trên giường bệnh, Trần Ca lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, tơ máu đỏ ngầu mắt càng ngày càng nhiều, cuốn truyện tranh trong ba lô cũng đã trải qua một sự thay đổi nhất định.
“Tai họa càng ngày càng đè nặng, giấc mơ dệt bằng ký ức của mình, bây giờ hãy để mình tự tay kết thúc đi.”
Bởi vì giữa chừng còn trở về nhà một lần, cho nên bây giờ đã là một ngày mới.
Khi Trần Ca đến trường, buổi học đầu tiên đã diễn ra được một nữa.
Anh quay lại chỗ ngồi và thấy Đỗ Minh, người chưa bao giờ đến muộn, hôm này lại chưa đến lớp.
Khi tiết học đầu tiên sắp kết thúc, giáo viên thậm chí đặc biệt chạy đến hỏi Trần Ca rằng anh có biết tại sao Đỗ Minh không đến không.
Là một học sinh xuất sắc, vậy mà Đỗ Minh lại trốn học, điều này khiến Trần Ca không ngờ tới.
Tiết học thứ hai của buổi sáng bắt đầu, chỉ mười phút sau, giọng nói hơi khắc nghiệt của một người phụ nữ đột nhiên vang lên từ hành lang: “Không muốn đi học thì làm gì nữa? Con còn có thể làm gì nữa? Lập tức quay lại cho mẹ!”
Người phụ nữ dường như đang mắng ai đó, nhưng lại không thể nghe thấy giọng của người bị mắng, đây chỉ là một lời trách móc đơn phương.
Giọng nói chậm rãi tới gần phòng học, sau đó cửa phòng học trước bị mở ra, một người phụ nữ xuất hiện ở cửa, bà ta có vẻ đang rất tức giận, vẻ mặt có chút đáng sợ: “Còn chưa qua đây?”
Bà ta mạnh mẽ giật người phía sau, Đỗ Minh bị bà ta kéo vào lớp học.
Cậu nhóc mập mạp trông vô cùng tiều tụy, cúi đầu, không dám nhìn ai.
“Nhanh đi vào đi!” Sau khi người phụ nữ nói xong câu đó, hơi khom người với cô giáo đang đứng lớp, giọng dịu đi rất nhiều: “Đứa nhỏ này dậy muộn, sợ bị phạt, cho nên không dám đến trường.”
“Không sao, không sao đâu, Đỗ Minh, trở về chỗ ngồi đi.” Giáo viên đứng lớp hình như cũng có chút sợ người phụ nữ đó.
“Làm phiền cô rồi.” Khuôn mặt người phụ nữ khi nói xong cũng thay đổi, lộ ra một nụ cười giả tạo, sau đó vội vàng rời đi.
Sau khi bà ta đi khỏi, học sinh trong lớp bắt đầu bàn tán.
“Đó là mẹ của Đỗ Minh sao? Nghiêm khắc như vậy, chẳng trách Đỗ Minh lại học giỏi thế.”
“Mình còn tưởng rằng mẹ cậu ấy cũng sẽ béo như cậu ấy.”
“Trông rất quen đúng không! Bà ấy không phải là phụ huynh lần trước chạy vào phòng giáo viên làm náo loạn sao?”
“Mình cũng nhớ ra rồi, thật lợi hại, đến cả chủ nhiệm Sử cũng sợ đến mức không dám lên tiếng.”
“Bị mẹ quản lý chặt như vậy, nghĩ cũng thật đáng sợ, Đỗ Minh không thích nói chuyện, tính tình lại không tốt, rất có thể có liên quan đến gia đình cậu ấy.”
Giọng nói bàn luận lọt vào tai Đỗ Minh, cậu ta lại càng cúi đầu thấp hơn, không dám nhìn ai, có vẻ sợ khi mình vừa ngẩng đầu lên thì sẽ thấy mọi người đang nhìn mình chằm chằm.
“Đừng để tâm, những người này chỉ dám nói sau lưng thôi, nếu cậu thực sự đứng trước mặt họ, bọn họ thậm chí còn không dám đánh rắm.” Không giống như những học sinh khác thì thầm, giọng nói của Trần Ca rất lớn, kể cả giáo viên cũng nghe thấy.
Có thể là câu nói này phát huy tác dụng, hoặc cũng có thể là do không ai ngờ Trần Ca lại nói ra lời như vậy, nói tóm lại thì phòng học từ từ yên tĩnh lại.
Sau khi tiết học bắt đầu lại, Trần Ca cũng không hỏi Đỗ Minh tại sao hôm nay lại đến muộn, sau khi giúp Đỗ Minh nói chuyện, anh liền không để ý đến Đỗ Minh nữa. Ngược lại Đỗ Minh không biết vô tình hay cố ý mà cứ nhìn về phía Trần Ca, có vẻ muốn nói gì đó với Trần Ca, nhưng không đủ can đảm để nói.
Chuông tan học vang lên, tiết ba là tiết học tiếng Anh, Đỗ Minh lấy sách giáo khoa tiếng Anh ra xem như thường lệ, nhưng Trần Ca chỉ ngẩn người dựa vào tường.
Trần Ca, người bình thường hoạt động tích cực nhất trong các lớp học tiếng Anh, hôm nay lại có vẻ khá khác thường, trong lòng Đỗ Minh có một linh cảm xấu.
Chuông vào lớp vang lên, nhưng năm phút đồng hồ vẫn không có giáo viên nào đến dạy.
Trần Ca dường như đã sớm biết tất cả những điều này, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Trần Ca...” Đã trôi qua mất ngày, cuối cùng Đỗ Minh cũng nói chuyện lại với Trần Ca: “Cô giáo Trương hôm nay có chuyện gì sao? Bình thường cô ấy luôn vào lớp rất sớm.”
“Trương Nhã bị trường sa thải rồi.” Trần Ca thu hồi ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lại, quay đầu lại liếc nhìn Đỗ Minh: “Cô ấy sẽ không đến dạy chúng ta nữa.”
“Sa thải?” Đỗ Minh đứng lên, mọi người trong phòng học đều đang tự học, vô cùng yên tĩnh, cho nên mọi người đều nghe được giọng của Đỗ Minh
“Rõ ràng đều là lỗi của tôi, nhưng cô ấy lại không ngừng xin lỗi, cuối cùng vẫn không được tha thứ.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào mắt Đỗ Minh: “Tôi đã từng phàn nàn với cô ấy rằng tại sao thế giới luôn bắt nạt những người dịu dàng, cô ấy nói với tôi là trên đời không có cái tốt hay cái xấu, chỉ cần có nhiều người hiền lành thì thế giới sẽ trở nên hiền lành hơn, và cũng sẽ đối xử tử tế hơn với những người hiền lành.”
“Sao cậu không nói cho tôi biết sớm hơn? Có phải cậu đã biết kết quả từ rất lâu rồi không?" Hai mắt Đỗ Minh sưng lên, gương mặt đỏ bừng.
“Ngày hôm qua tôi đã biết rồi.” Trần Ca dừng lại một chút: “Nói cho cậu thì có ích lợi gì sao?”
“Cô ấy rời đi như vậy, mà cậu còn ngồi ở đây sao? Không phải là cậu rất yêu thích cô ấy sao? Sao cậu không đứng lên làm gì cho cô ấy chứ?" Đỗ Minh xúc động, túm lấy cổ áo Trần Ca: “Tại sao cậu không ngăn cô ấy? Cậu...”
“Bùm!”
Đỗ Minh còn chưa kịp nói xong thì bị nắm đấm của Trần Ca đánh mạnh vào má trái, không chờ cậu ta kịp phản ứng, lại bị Trần Ca đánh vào bụng, ngã xuống đất.
“Ai là lớp trưởng? Đi ra tổ chức mọi người tự học đi.” Một tay Trần Ca xách ba lô, tay còn lại kéo Đỗ Minh ném ra khỏi phòng học.
“Cậu có biết cô giáo đó là ai không? Cậu có biết người đó có ý nghĩa như thế nào với tôi không? Cậu có biết cô ấy đã phải trải qua những gì không?" Trần Ca nện từng đấm, từng đấm một lên người Đỗ Minh: “Cậu chẳng biết cái gì cả.”
Đẩy cánh cổng sắt trên tầng thượng ra, Trần Ca vung tay ném Đỗ Minh xuống đất.
“Cô ấy tự nhốt mình trong thế giới tuyệt vọng đỏ như máu đó, cô ấy đã không nhìn thấy ánh sáng trong một khoảng thời gian dài, và cô ấy thậm chí có thể đã quên mất mình thực sự là ai.”
“Chính vì vậy, tôi muốn để lại một kỷ niệm tốt đẹp cho cô ấy, cho dù biết đó chỉ là giấc mơ, tôi vẫn rất chăm chỉ để dệt nên một thứ gì đó tốt đẹp hơn.”
Trần Ca nắm lấy vai Đỗ Minh, đập mạnh vào tường: “Nhưng mấy người thậm chí còn không cho tôi một chút cơ hội nào để dệt nên giấc mộng đó.”
“Tôi không hiểu cậu đang nói cái gì, nhưng tôi biết cậu luôn miệng nói rằng mình quan tâm đến cô ấy, nhưng lại thực sự chưa làm được gì cho cô ấy! Cậu không hề yêu quý cô ấy chút nào! Cậu chỉ đang lừa dối cô ấy và để cô ấy phải chịu đựng tất cả đau đớn!” Vẻ mặt Đỗ Minh dữ tợn, vung tay đánh Trần Ca.
“Đây là tình yêu thương trong suy nghĩ của cậu sao?” Trần Ca không hề đánh trả: “Cậu có biết hay không, tình yêu cần phải có tư cách. Một học sinh mười bảy tuổi, cho dù là ao ước, mong muốn được tiếp cận, thì cậu cũng phải hiểu một điều, sự yêu mến của cậu rất có thể sẽ trở thành rắc rối của cô ấy.”
“Tình yêu có thể khiến con người ta tỏa sáng, nhưng cũng có thể khiến con người ta rơi xuống vực thẳm.”
“Nếu tôi thực sự là cậu, tôi sẽ giữ một khoảng cách thích hợp, cho đến một ngày tôi có thể tự mình gánh vác trách nhiệm, có thể tự chịu trách nhiệm với chính bản thân mình và cô ấy, thì tôi sẽ đi tìm cô ấy.”
Cảm xúc của Đỗ Minh càng ngày càng kích động, cậu ta đã hoàn toàn mất tự chủ, giống như bị người ta phát hiện bí mật sâu nhất trong lòng: “Cậu không phải tôi, cậu hoàn toàn không hiểu.”
Cậu ta cố gắng vùng vẫy một cách tuyệt vọng, lần này Trần Ca ra tay rất nặng, trực tiếp đạp cậu ta xuống đất.
“Bịch!”
Khi Đỗ Minh bị ngã, điện thoại của cậu ta rơi ra ngoài, màn hình bị vỡ, qua màn hình nứt, còn có thể thấy hình nền màn hình của điện thoại chính là Trương Nhã.
Bức ảnh này dường như đã được chụp một cách bí mật, Trương Nhã trong bức ảnh đang nở một nụ cười nhàn nhạt, đang đứng nói chuyện với một ai đó.
“Cậu cũng thích cô ấy sao?” Trần Ca nhìn vào màn hình điện thoại di động bị vỡ, lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô ra.
“Đừng dùng từ "cũng", cậu căn bản không xứng chút nào, khi cô ấy bị mọi người chỉ trích, cậu đã ở đâu? Khi cô ấy bị tra tấn bởi những tin đồn, cậu đã làm gì cho cô ấy?" Đỗ Minh lau đi vết máu trên mặt, bò dậy khỏi mặt đất: “Cậu đã không hề làm bất cứ điều gì, cậu thậm chí còn bởi vì bản thân là học sinh, còn cô ấy là giáo viên mà rụt rè lùi lại phía sau, cậu thậm chí còn không có can đảm để nói chuyện với cô ấy!”
Đỗ Minh điên cuồng hét lên, giống như người bị cậu ta lên án mạnh mẽ không phải Trần Ca, mà là chính mình.
“Có thể theo ý của cậu, khoảng cách giữa cô và trò đã đủ xa để khiến cậu tuyệt vọng, nhưng cậu đã từng suy nghĩ chưa? Trên đời này vẫn còn một khoảng cách xa hơn, đó gọi là sự sống và cái chết.” Khi Trần Ca nhìn thấy điện thoại di động của Đỗ Minh, tất cả các vấn đề đều đã được giải thích: “Cậu thích cô giáo của mình, cậu có thể làm tất cả những gì có thể để làm việc chăm chỉ trong ba năm, năm năm và quay lại tìm cô ấy khi cậu có thể bước ra khỏi những rào cản của bản thân. Nhưng khoảng cách giữa sự sống và cái chết, có thể phải mất cả đời để chờ đợi đấy.”
Nhặt điện thoại trên mặt đất lên, Trần Ca nhìn vào Trương Nhã trên hình nền điện thoại: “Tình yêu, bắt đầu từ khi gặp mặt cho đến khi chết đi cũng sẽ không biến mất, chỉ khi một bên lựa chọn rời đi thì nó mới kết thúc.”