Vẻ mặt Đường Tuấn rất thành thật, mở cửa xe ngồi vào ghế lái, có cảm giác rất không thực tế: “Không ngờ tôi bắt đầu làm lại nghề cũ của mình nhanh như vậy.”
“Lái xe cho ai thì cũng đều là lái xe cả, tôi không bao giờ ép buộc ông làm những điều mình không thích. Mọi người đều là đồng nghiệp nên ông không cần phải câu nệ.” Trần Ca đặt cái ba lô nặng trĩu xuống hàng ghế cuối: “Tối nay trời đẹp, mưa cực to, rất thích hợp để chúng ta ra ngoài. ”
“Vậy thì tối nay chúng ta đi đâu?” Đường Tuấn vẫn hơi sợ hãi Trần Ca mà không biết tại sao.
“Trấn Lệ Loan, đi con đường mà anh ông thuộc nhất.”
“Qua đó thật sao?” Đường Tuấn vừa nghe thấy ba chữ trấn Lệ Loan thì trong lòng có dự cảm không tốt: “Anh trai à, nơi đó thật sự rất nguy hiểm. Tôi không nghi ngờ thực lực của cậu, tôi chỉ nghĩ chúng ta không cần phải chọc tức họ. ”
“Tôi không đi chọc tức bọn họ.” Đường Tuấn vừa thở phào nhẹ nhõm thì nghe thấy câu nói tiếp theo của Trần Ca: “Tôi định thanh tẩy trấn Lệ Loan một lần, cứu những người nên cứu, biết những chuyện cần biết.”
Nghe thấy Trần Ca nói như vậy, Đường Tuấn không dám nói nữa, không có cách nào giao tiếp.
“Bây giờ ông chạy vẫn còn kịp, chúng ta sẽ đợi đến 11 giờ tối rồi xuất phát.” Tuyến đường của xe buýt số 104 rất dài, nối liền ngoại ô phía đông và phía tây Cửu Giang, xuất phát lúc 11 giờ tối, cho dù không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì ít nhất cũng phải đợi đến rạng sáng mới tới nơi.
“Làm sao tôi có thể chạy được? Cậu đánh giá thấp tôi rồi.” Đường Tuấn run rẩy bắp chân một cách mất tự nhiên, dùng hai tay nắm chặt vô lăng.
Mưa ngày một to hơn, bên ngoài xe buýt 104 tối đen như mực.
11 giờ tối, một chiếc xe buýt cũ nát chạy ra khỏi khu vui chơi Thế Kỷ Mới và từ từ biến mất trong màn mưa.
“Ông thường lái xe như vậy sao?”
“Đúng thế.”
“Thế ông đã từng bị cảnh sát giao thông giữ lại chưa?”
“Tạm thời thì chưa, cái bóng đã động tay động chân trên xe. Cậu có thể xem chiếc xe này là một chiếc xe tang dành riêng cho người chết và người tuyệt vọng.”
Đường Tuấn trả lời câu hỏi của Trần Ca một cách nghiêm túc, chiếc xe tang 104 cũng chạy ngày càng xa, nhanh chóng đến trạm dừng đầu tiên.
Trạm xe trong cơn mưa nặng hạt trông hơi mờ ảo, không có ai ở đó nhưng Đường Tuấn vẫn chọn mở cửa, dừng bên cạnh trạm xe ba phút.
“Nếu trên trạm xe không có người, chỉ cần đứng đó ba phút, rất có thể đợi được hành khách đặc biệt. Những điều này đều do cái bóng nói cho tôi biết.”
Mưa hắt vào trong xe, Trần Ca ngồi ở hàng ghế thứ hai từ dưới đếm lên, im lặng nhìn mọi thứ.
Trong thành phố này có rất nhiều chuyện lạ liên quan tới xe buýt, nhưng không ai nghĩ tới một ngày nào đó chuyện lạ này sẽ phát triển thành như bây giờ. Nhưng điều này cũng trùng khớp với tôn chỉ của Hiệp hội kể chuyện lạ: khi tôi đi bộ trong bóng tối, tôi chính là chuyện lạ đáng sợ nhất trong thành phố này.
Sau ba phút, Đường Tuấn lại lên đường.
Vừa đi vừa dừng, sau khi rời khỏi vùng ngoại ô phía tây, cuối cùng Trần Ca cũng nhìn thấy ai đó đang đợi xe buýt trên trạm xe trước mặt.
“Hơn 11 giờ đêm còn đứng ở trạm xe buýt, thân phận của người này chắc chắn không đơn giản.”
Xe dừng lại, tài xế không nói một lời. Sau khi cửa xe mở ra, người đàn ông trên trạm xe loạng choạng bước lên xe.
Anh ta mặc một bộ đồ vest rẻ tiền, trên người nồng nặc mùi rượu, hai má đỏ gay, nói năng không lưu loát, quần áo ướt sũng.
“Quẹt, quẹt thẻ…” Anh ta lấy ví ra, quẹt vài lần vào một chỗ nào đó trên xe buýt, hơi sốt ruột vì không nghe thấy tiếng máy xe buýt quẹt thẻ thành công.
“Anh ngồi đó nghỉ đi. Tôi trả vé thay cho anh.” Trần Ca đỡ người đàn ông say đến nỗi sắp nằm nghiêng lên, nhân cơ hội dùng Âm Đồng của mình nhìn lướt qua anh ta. Hành khách này hẳn không phải là "người" mà anh chờ đợi: “Nghỉ ngơi thật tốt, đừng lộn xộn.”
“Cảm ơn nhé, tôi suốt ngày gặp xui xẻo, hôm nay coi như đổi vận rồi. Bàn bạc thành công một đơn đặt hàng lớn, đúng lúc đón kịp chuyến xe cuối, cuối cùng còn gặp một người tốt bụng như cậu, cám ơn cậu nhé!" Anh ta tặc lưỡi, ngồi ở hàng ghế thứ ba của xe buýt, một mình chiếm hai ghế.
“Anh đúng là may mắn.”
Trần Ca nhìn Đường Tuấn, Đường Tuấn nhanh chóng hiểu ý Trần Ca. Ông ta lắc đầu, không chắc liệu hành khách này có phải là hành khách đặc biệt mà Trần Ca "cần" hay không.
“Ông anh à, anh đi đâu thế? Khi đến trạm xe, tôi sẽ gọi anh xuống xe.”
“Đừng lo lắng cho tôi, cậu cứ làm chuyện của cậu đi! Nhà tôi ở trạm cuối, bao giờ xe dừng hẳn, tôi mới phải xuống xe.” Người đàn ông say rượu nói xong thì nằm vật xuống ghế.
“Trạm cuối? Anh định đến trấn Lệ Loan à?" Trần Ca nhìn người đàn ông cẩn thận, nhưng vẫn không thấy vấn đề gì.
Xe tang số 104 xuyên qua màn mưa, đi vào vùng ngoại ô phía đông. Xung quanh hoang vu hơn rất nhiều, người và các phương tiện khác gần như không thấy.
Lại đi qua vài trạm dừng. Sau khi tới một trạm nhỏ, Trần Ca nhìn thấy một đôi giày cao gót màu đỏ trên trạm xe.
Không có ai cả, chỉ có một đôi giày được đặt ở nơi duy nhất không bị mưa ướt trên trạm xe.
Trần Ca liếc nhìn ghế lái, Đường Tuấn không biết gì cả, chỉ nhìn chằm chằm vô lăng.
Không ai lên xe, xe dừng được ba phút thì cửa xe đóng lại.
Ngay khi Trần Ca định nhìn qua cửa sổ xe để xem đôi giày cao gót còn ở đó không thì Đường Tuấn đang ngồi trên ghế lái đột nhiên mỉm cười.
Trần Ca nhìn theo tiếng động, thấy một đôi giày cao gót màu đỏ được đặt dưới ghế ngồi sau ghế lái.
Hai chiếc giày đỏ như máu đặt cạnh nhau, tạo cảm giác như có người ngồi sau lưng tài xế.
“Cô ta lên khi nào?”
Không nhìn thấy ai, chỉ có một đôi giày. Trần Ca đi về phía trước vài bước, giao tiếp bằng mắt với Đường Tuấn qua gương chiếu hậu.
Anh thấy trong gương chiếu hậu, Đường Tuấn đang cố mỉm cười nhưng vẻ mặt như sắp khóc.
“Thái độ phục vụ của ông rất tốt, cứ cười tiếp nhé.” Trần Ca quay lại chỗ ngồi như chưa nhìn thấy đôi giày cao gót đó. Anh mở khóa kéo của chiếc túi du lịch, chọc con mèo trắng đang tức giận.
Sau khi ra khỏi túi, con mèo trắng có vẻ không quen với bầu không khí trong xe. Nó dạo một vòng, rồi ngoan ngoãn trở lại bên cạnh Trần Ca.
“Ra ngoài chơi thì phải vui vẻ chứ.”
Nhìn thấy phản ứng của mèo trắng, trong lòng Trần Ca đã hiểu ra rất nhiều điều. Anh kéo cái ba lô khác có máy cát sét mini lại cạnh tay mình.
Bên trong xe im lặng đến chết người, ngoại trừ Trần Ca ra thì không ai lên tiếng. Chiếc xe buýt đi xuyên đêm mưa này giống như một chiếc quan tài chôn cất người sống.
Mưa vẫn đang lớn hơn, ngay khi xe buýt chạy đến trạm xe tiếp theo, Trần Ca nhìn thấy một người mặc áo mưa đen đang nhanh chóng rời khỏi trạm xe.
Người kia đi tới đi lui trên trạm xe, có vẻ như đang rất vội, nhưng khi chiếc xe thực sự vào trạm thì anh ta rời đi ngay lập tức, như thể nhìn thấy điều gì đó chẳng lành.
“Người này nhận ra mình à?” Trần Ca nhìn bóng dáng người đàn ông mặc áo mưa, thấy hơi quen mắt. Anh lập tức ra hiệu cho Đường Tuấn lái xe đuổi theo.