“Làm sao mà người trong bệnh viện đều là quỷ được? Tôi thấy nói thỉnh thoảng một bác sĩ hoặc bệnh nhân bị ma nhập còn có thể chấp nhận được, chứ nói toàn bộ người trong bệnh viện đều là quỷ thì nói quá rồi.” Trần Ca cũng không có nói suy nghĩ thực sự của mình ra, anh chỉ tuân theo lý trí trong đầu.
“Thật hay giả thì chúng ta chỉ cần qua đó hỏi một chút không phải sẽ biết sao?" Tả Hàn rất can đảm: “Tiếng hét phát ra từ dưới tầng, trong khu bệnh mà chúng ta đang ở có bảy tầng, có lẽ anh ta đang ở tầng năm hoặc tầng sáu gì đấy.”
“Cậu nhất định phải muốn mạo hiểm như vậy sao? Đi ra ngoài vào ban đêm mà bị người chăm sóc bắt gặp thì sẽ không tốt đâu.” Trần Ca khá là cẩn thận.
“Không phải là tôi muốn mạo hiểm như vậy, mà là chúng ta sẽ cùng nhau mạo hiểm.”
“Chúng ta?”
“Không phải anh nói lúc sáng sớm Trương Kính Tửu chủ động nắm lấy tay anh, còn mở miệng nhắc nhở anh sao, anh không cảm thấy chuyện này có gì bất thường à?” Tả Hàn đứng ở cửa, dụ dỗ Trần Ca: “Tôi cũng đã từng nhìn thấy bệnh nhân đó, anh ta luôn luôn lẩm bẩm nói chuyện một mình, gần như là không chủ động đi trêu chọc khiêu khích ai, cho nên có lẽ anh khá đặc biệt đối với anh ta.”
“Nhưng tôi không có ấn tượng gì về anh ta cả.” Trần Ca cũng không dám tùy tiện nhớ lại những ký ức trước đây của mình, anh lo lắng rằng cơn đau sẽ đột ngột ập đến.
“Anh à, để tôi nói thật cho anh biết, thuốc mà bệnh viện cho anh ăn hàng ngày sẽ ức chế trí nhớ của anh, bọn họ không muốn chữa bệnh cho anh, bọn họ chỉ đang muốn biến anh trở thành người được họ công nhận thôi.” Tả Hàn hạ giọng: “Thế giới này có quy tắc riêng của nó, những người không tuân theo quy tắc là bệnh nhân, những người sẵn sàng tuân theo và hòa nhập vào quy tắc là những người bình thường, đây là một hệ thống hoàn toàn bệnh hoạn.”
Thấy Trần Ca có chút dao động, Tả Hàn lại nói tiếp: “Không phải anh từng nói chỉ cần nghĩ đến chuyện trước đây là sẽ cảm thấy đau đầu, cái loại bệnh đó có thực sự tồn tại sao? Tôi cảm thấy bọn họ cũng đã động chân tay vào đầu của anh, đưa ra một số gợi ý để anh không thể nhớ về quá khứ.”
“Tại sao bọn họ không muốn tôi nhớ lại quá khứ?”
“Có lẽ trí nhớ của anh che giấu sự thật của thế giới bệnh hoạn này, dù sao thì trí nhớ của anh hẳn là thứ mà bệnh viện sợ, vì vậy bọn họ mới làm mọi cách để ngăn chặn nó, đây là một mối quan hệ logic rất đơn giản.” Tả Hàn nói chậm lại sau khi thuyết phục Trần Ca, cả hai quyết định đợi các y tá kiểm tra xong và cùng nhau rời khỏi phòng bệnh để đi kiểm tra.
Vào khoảng một giờ sáng, Tả Hàn và Trần Ca mở cửa phòng và đi vào trong hành lang.
“Ở góc cầu thang có camera giám sát, nhưng nhân viên trực có thể không phải lúc nào cũng chú ý đến camera, chỉ cần chúng ta chạy đủ nhanh, bọn họ có thể không phát hiện ra đâu.”
“Cậu đang đánh cược đấy à?”
“Không còn cách nào khác, phá hủy camera giám sát tương đương với việc trực tiếp nói với bệnh viện rằng có người muốn chống lại, bây giờ chúng ta chỉ có thể cố đánh cược thôi.” Tả Hàn nhìn thạch cao trên chân Trần Ca: “Anh gãy chân khi nào? Còn bao lâu thì khỏi hẳn? Tôi không muốn chạy trốn với một người tàn tật đâu.”
“Tôi bị tai nạn xe hơi cách đây một năm, theo lý thuyết thì đáng lẽ vết thương do tai nạn đó gây ra chắc đã lành lâu rồi, cho nên gãy chân chắc không liên quan gì đến tai nạn đó, chắc là xảy ra sau khi tôi bị bệnh.”
“Thật là thú vị, một bệnh nhân tâm thần đột nhiên bị gãy chân trong bệnh viện.” Tả Hàn lạnh lùng nhìn Trần Ca: “Kẻ tội nghiệp mất trí nhớ, anh vẫn còn nghĩ rằng bệnh viện tốt sao?”
“Cậu nghi ngờ bệnh viện làm gãy chân của tôi?”
“Tất cả sự tốt đẹp đều chỉ là vẻ ngoài, tàn nhẫn và bệnh hoạn mới là chủ đề của thế giới này.” Đôi mắt Tả Hàn đỏ ngầu: “Anh có tin rằng bệnh của anh sẽ sớm tốt nhanh hơn là đôi chân của anh không?”
“Tại sao lại nói như vậy?”
“Anh là bệnh nhân nguy hiểm nhất, sau khi chân anh được chữa khỏi, bệnh viện sẽ cảm thấy rất lo lắng bất an, lúc đó nhất định anh sẽ gặp phải một tai nạn nào đó, các loại trùng hợp sẽ khiến cơ thể anh bị thương một lần nữa.” Ánh mắt của Tả Hàn âm u: “Tôi hay tự hỏi rất nhiều điều, và có thói quen hay lo lắng đến trường hợp xấu nhất, tôi chưa bao giờ có bất kỳ kỳ vọng nào vào bản chất con người, nếu như lời nói của tôi làm anh bị thương thì tôi hy vọng anh sẽ bỏ qua, sau đó anh sẽ biết ai mới là người thực sự muốn tốt cho anh.”
Có người gặp được chuyện ngoài ý muốn đẹp đẽ nhất trong tuyệt vọng sâu thẳm, còn có người nhìn thấy hiện thực tàn khốc nhất trong giấc mộng đẹp đẽ nhất, Trần Ca cũng không nghĩ lời nói của Tả Hàn là cay nghiệt, ngược lại anh còn cảm thấy lời nói của Tả Hàn khá có lý.
Anh đang thực sự cảm thấy tâm linh tương thông với một người bệnh mắc chứng rối loạn hoang tưởng bị hại.
“Chờ đến khi gặp được Trương Kính Tửu, cho dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng nhất định phải bình tĩnh.” Tả Hàn dẫn Trần Ca đi đến góc cầu thang, bệnh viện ban đêm vẫn sáng đèn, nhưng ánh đèn không khiến người ta cảm thấy ấm áp, mà mỗi chùm ánh sáng đều khiến người ta ớn lạnh, khi đi lại trên hành lang, tóc gáy đều dựng đứng hết lên.
“Bệnh viện ban ngày đúng là khác xa bệnh viện ban đêm.” Trần Ca không biết phải diễn tả như thế nào, chỉ cảm thấy bệnh viện cuối cùng mà anh nhìn thấy trong trí nhớ đang dần trùng lặp với bệnh viện trước mặt, ảo giác dường như lại muốn xuất hiện rồi.
Tả Hàn và Trần Ca cũng khá là may mắn khi đi một mạch xuống tầng bốn mà không bị y tá phát hiện, toàn bộ khu chữa bệnh rất yên tĩnh.
“Nơi này không có cảm giác giống như bệnh viện tâm thần, mà giống như một cái lò sát sinh hơn, máu tươi vô hình chảy khắp nơi, oan hồn che miệng cũng đang bay lượn khắp mọi nơi.” Giọng điệu của Tả Hàn có chút điên cuồng, bộ dáng hiện tại của cậu ta gần như chính xác trạng thái của bệnh nhân tâm thần mà Trần Ca nhìn thấy trong bộ phim truyền hình, rõ ràng là bị bệnh, nhưng bản thân cậu ta lại không nhận ra điều đó, và vẫn cảm thấy rằng mình đang ở trong tình trạng tốt.
“Bắt đầu từ tầng này, tất cả các cửa đều bị khóa, có vẻ như những bệnh nhân sống ở đây đang trong tình trạng rất nghiêm trọng.” Trần Ca và Tả Hàn đến từ phòng bệnh phổ thông, phòng bệnh của họ không thể khóa lại, bọn họ có thể ra vào tự do, và y tá cũng có thể tự do ra vào, nhưng cửa của phòng bệnh ở tầng bốn thì hoàn toàn khác, bên ngoài cửa có khóa, bệnh nhân bị hạn chế tự do, muốn ra ngoài phải có sự cho phép của bác sĩ và y tá.
“May là trên cửa còn có cửa sổ, nếu không tối nay chúng ta đi một chuyến tay không rồi.” Ngay khi Tả Hàn và Trần Ca đi xuống tầng bốn, bọn họ đã nghe thấy tiếng bước chân từ tầng dưới.
“Âm thanh phát ra từ phòng trực, y tá đến rồi!” Tả Hàn đã đoán ra được vị trí của phòng trực và chỗ mà các y tá hay đứng, cậu nắm lấy tay Trần Ca, trực tiếp cõng Trần Ca lên: “Fuck, anh nặng quá!”
“Cậu định đi đâu?”
“Đừng nói chuyện.” Tả Hàn cõng Trần Ca khó đi lại chạy đến chỗ y tá đứng ở cuối hành lang, cậu ta và Trần Ca trốn dưới gầm bàn trực.
“Bóng tối dưới chân đèn? Nhưng cậu có chắc là họ sẽ không đi đến đây đứng không?" Trần Ca cảm thấy Tả Hàn thực sự quá can đảm.
“Đã quá nửa đêm rồi, các y tá và bảo vệ đã thay ca, tôi đã kiểm tra vào ngày hôm trước, buổi tối bọn họ đều thích ở trong phòng trực ở tầng một, hiếm khi đến mấy cái bàn này lắm.” Tả Hàn là loại người táo bạo và cẩn thận, cậu ta không đánh những trận chiến mà không có sự chuẩn bị trước, nhưng cũng không lãng phí những cơ hội tốt chỉ vì chần chừ.
Tiếng bước chân chậm rãi tới gần, hai bệnh nhân đều ngậm chặt miệng, tố chất tâm lý của bọn họ đều rất tốt, thẳng cho đến khi tiếng bước chân lướt qua, nhịp tim của hai người vẫn không có gì thay đổi, như kiểu đây chỉ là một cảnh nhỏ mà thôi.
“Anh hãy nhớ kỹ vị trí của mấy cái bàn này, tầng một, tầng bốn, và tầng bảy có một cái, nếu gặp tình huống đột ngột, tôi sẽ dẫn y tá đi, còn anh thì trốn trong mấy cái bàn này.” Giọng điệu của Tả Hàn vẫn lạnh lùng, không có bất kỳ cảm xúc nào, nhưng Trần Ca có thể nghe thấy đối phương đang thực sự lo lắng cho anh.
Thật khó để tưởng tượng rằng một bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng lại có thể nghĩ về người khác theo cách này, qua chi tiết này, Trần Ca bắt đầu suy nghĩ lại những gì Tả Hàn đã nói.
Trần Ca luôn có những suy nghĩ mâu thuẫn trong đầu, mỗi khi anh nghĩ, hai loại suy nghĩ sẽ va chạm vào nhau, như muốn xé nát toàn bộ tâm trí anh.
Một trong số đó là bệnh viện do bác sĩ Cao đại diện, còn một bên khác chính là anh, đại diện những bệnh nhân.
Một bên tượng trưng cho sự chữa lành và vẻ đẹp, còn bên kia tượng trưng cho quá khứ không thể chịu đựng được và tuyệt vọng.
Đôi khi Trần Ca cũng không biết phải lựa chọn như thế nào, thuốc men và sự tốt đẹp mà anh trải qua đang dần khiến anh trở nên chậm chạp, khiến để anh dần chấp nhận cuộc sống này, nhưng lúc này Tả Hàn đã xuất hiện.
Cùng là một bệnh nhân, Tả Hàn đã mang cho Trần Ca một suy nghĩ khác.
Rời khỏi tầng bốn, giọng nói của Trương Kính Tửu có lẽ phát ra từ tầng này, Trần Ca và Tả Hàn không biết vị trí chính xác, bọn họ chỉ có thể kiểm tra từng cửa một.
Hai người đều biết dáng vẻ của Trương Kính Tửu nên chia nhau mỗi người phụ trách một bên, bọn họ ghé người vào cửa sổ trên cửa chính để kiểm tra.
Hầu hết các bệnh nhân đều đã uống thuốc và ngủ say, nhưng cũng có một số bệnh nhân đang làm những điều kỳ lạ trong phòng.
Ví dụ, có một bệnh nhân trốn dưới gầm giường và run rẩy, còn có một bệnh nhân khác đã gấp mảnh giấy thành con dao gọt hoa quả, rồi liên tục đâm vào gối.
Những điều này nhìn thì vẫn còn khá khó hiểu, khi Trần Ca đi đến giữa hành lang, đang định nghiêng người về phía cửa sổ thì bất ngờ phát hiện trên cửa sổ có một khuôn mặt!
Một bệnh nhân đang đứng bên kia cánh cửa, mặt đối diện với cửa sổ.
Bốn mắt nhìn nhau, Trần Ca cũng bị dọa sợ, cái cảm giác da đầu tê dại, rợn tóc gáy, adrenaline lập tức tăng vọt khiến anh cảm thấy rất quen thuộc.
“Đây là cảm giác sợ hãi sao?” Trần Ca nhếch miệng cười, anh không hề cảm thấy khó chịu một chút nào, thậm chí não anh còn bắt đầu hoạt động trở lại, trong mắt cũng có chút hưng phấn.
Dùng hai tay ấn lên cánh cửa, Trần Ca nhìn thẳng vào bệnh nhân bên kia cánh cửa, người trong cửa thật cứ ngây ngốc, bị Trần Ca quan sát hồi lâu, liền tự mình bước đi.
“Tìm được rồi.”
Tả Hàn nhỏ giọng nói, thấy Trần Ca không trả lời, lập tức xoay người nhìn Trần Ca, kết quả cậu phát hiện Trần Ca đang nhìn chằm chằm vào một cánh cửa nào đó với vẻ phấn khích.
“Làm gì vậy?” Tả Hàn cũng không dám lớn tiếng, một là lo lắng sẽ thu hút sự chú ý của y tác, hai là vì sự sợ hãi đối với Trần Ca theo bản năng của cậu.
“Không sao đâu.” Vẻ mặt của Trần Ca đã thay đổi trở lại như ban đầu, và nỗi sợ hãi chỉ khiến anh có thêm chút kích thích.
Hai bệnh nhân chen chúc bên ngoài phòng bệnh của Trương Kính Tửu, lúc này Trương Kính Tửu đang nằm gục xuống đất, mắt lờ đờ, không có vết thương rõ ràng trên cơ thể nhưng màu da rất xấu.
Tả Hàn cố vặn tay nắm cửa, nhưng tiếc là cửa đã bị khóa và cậu ta không thể mở được.
Cậu ta nhẹ nhàng gõ cửa, Trương Kính Tửu ở trong phòng dường như đã phát ngốc, vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, ngồi im bất động.
“Xem ra chỉ có thể đợi ban ngày và tìm cách liên lạc với anh ta, hiện tại tôi chỉ sợ bệnh viện sẽ đưa Trương Kính Tửu đến khu cách ly, người ngoài không vào được, bệnh nhân bị đưa vào trong cũng rất khó để đi ra.” Tả Hàn có chút cáu kỉnh.
“Tôi chính là bệnh nhân mới ra khỏi khu cách ly này, đừng lo, để tôi thử xem.” Trần Ca đứng ở cửa sổ, gõ cửa, thuận miệng gọi tên Trương Kính Tửu.
Trương Kính Tửu, người vẫn luôn thờ ơ với giọng nói của Tả Hàn, đột nhiên mở to mắt sau khi nghe thấy giọng nói của Trần Ca, anh ta chậm rãi quay đầu lại và nhìn về phía cửa phòng.
Khi nhìn thấy khuôn mặt của Trần Ca, đôi mắt anh ta đã bớt sợ hãi, miệng anh ta mở ra và đóng lại như thể đang cố gắng nói điều gì đó.
“Hình như anh ta đang gọi tôi là ông chủ?” Trần Ca cũng không biết tại sao mình lại có thể đọc được khẩu âm, nó giống như tài năng bẩm sinh của anh vậy.
“Nghe nói cha của Trương Kính Tửu là chủ tịch của một công ty nào đó ở Tân Hải, anh ta là một phú nhị đại không hơn không kém, tại sao lại phải gọi anh là ông chủ?" Tả Hàn bối rối nhìn Trần Ca, cậu ta phát hiện khuôn mặt của Trần Ca lúc này có chút đáng sợ, trán và má nổi đầy mạch máu xanh đen.
“Anh, anh không sao chứ?” Tả Hàn nhận ra có điều gì đó không ổn, cậu ta nắm lấy cánh tay Trần Ca và muốn mang Trần Ca rời đi, nhưng lòng bàn tay cậu ta lại ớn lạnh, thân nhiệt của Trần Ca đang giảm mạnh, thậm chí cậu còn nghi ngờ anh chính là một cái xác.
Khi Trần Ca "phát bệnh", tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ tầng dưới, lúc này hình như nhân viên và y tá cũng vội vã chạy tới.
“Vận may kém như vậy sao?” Tả Hàn nhìn Trần Ca, cậu nghiến răng, lại cõng Trần Ca lên lưng, chạy theo hướng ngược lại với tiếng bước chân.
Trần Ca trên lưng càng lúc càng nặng, Tả Hàn cắn chặt hàm răng: “Rõ ràng là trên lưng chỉ có một người, tại sao mình lại cảm giác liên tục có người bò lên lưng mình nhỉ?”
Tránh camera giám sát, đoán biết vị trí của y tá dựa vào tiếng bước chân, Tả Hàn đã dự đoán được đường đi của y tá và đoán trước rằng hai y tá có thể di chuyển riêng biệt, lợi dụng việc đó để tranh thủ thời gian cho bản thân, cuối cùng cũng thành công đưa được Trần Ca về phòng bệnh.
Đóng cửa phòng bệnh, Tả Hàn trực tiếp ném Trần Ca lên giường, sau đó ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển: “Không tìm ra chút manh mối nào cả, còn suýt nữa bị bại lộ, lần sau tốt nhất là tôi vẫn nên đi một mình.”
Tả Hàn biết bây giờ không phải là lúc để nghỉ ngơi cho nên vội vàng điều chỉnh lại nhịp thở và kéo Trần Ca đến giường bệnh cạnh cửa sổ.
“Anh có nghe thấy tôi nói không?” Tả Hàn cố gắng giao tiếp với Trần Ca thì phát hiện không chỉ trên mặt Trần Ca mà trên cơ thể của anh cũng bắt đầu xuất hiện những mạch máu xanh đen, những mạch máu trông giống như rắn độc và nhìn vô cùng đáng sợ.
“Các mạch nổi lên và có màu xanh đen, người có hình thể gầy yếu bình thường rất dễ xuất hiện tình trạng như vậy. Tuy anh ta trông yếu ớt nhưng cơ thể đầy cơ bắp, đặc biệt là tay và chân, còn có thể so sánh được với các vận động viên điền kinh.”
“Loại trừ nguyên nhân do suy nhược cơ thể, giảm tiểu cầu, chuyển hóa tế bào gan không bình thường, triệu chứng này thường kèm theo dấu hiệu ngộ độc, mình đoán đúng rồi! Bác sĩ đã hạ độc vào trong thuốc! Đây là tình trạng dùng thuốc quá liều mà!”
Tả Hàn đang tuyệt vọng suy nghĩ xem phải làm gì để cứu Trần Ca thì sau khoảng vài phút, Trần Ca, người vốn đang trong tình trạng bán hôn mê, cuối cùng cũng bắt đầu sống lại, các mạch máu trên cơ thể và khuôn mặt cũng từ từ trở lại bình thường.
“Kỳ tích trong y học? Mạch máu đã phồng lên như vậy rồi mà còn có thể khôi phục lại như cũ được sao?" Tả Hàn rất muốn mổ xẻ cơ thể Trần Ca ra để xem qua kết cấu bên trong.
Ánh mắt dần dần lấy lại tiêu cự, Trần Ca đã tỉnh táo lại: “Là cậu đưa tôi về sao?”
“Nói lời vô ích, là tôi cõng anh nguyên một đường đấy, lần sau tôi sẽ không mang theo anh đi nữa.” Tả Hàn hoạt động vai của mình: “Nhìn thân hình rất cân đối, sao lại nặng như vậy chứ?”
“Có lẽ là do tôi đeo khá nhiều thứ trên lưng.” Trần Ca dùng hai tay chống vào giường, cố gắng mấy lần nhưng không đứng dậy được.
“Vừa rồi anh đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tôi không thể nói rõ được, từ khi tôi đọc hiểu khẩu âm của Trương Kính Tửu là ông chủ xong, thì tất cả những mảnh ký ức trong tâm trí tôi như muốn nổ tung, và vô số giọng nói khác nhau bắt đầu vang lên, tất cả đều gọi tôi là ông chủ.” Trần Ca hít sâu một hơi: “Tôi không có ấn tượng với hầu hết những người trong số họ, nhưng vừa rồi tôi đã ghi nhớ giọng nói của bọn họ rồi, lần sau nếu còn nghe thấy, tôi nhất định sẽ nhận ra!”
“Chỉ có thể thôi sao?”
“Còn có một chuyện nữa, trong khi mà tôi kiểm tra ở tầng đó, tôi đã bị một bệnh nhân dọa sợ, nỗi sợ hãi đó khiến trí nhớ của tôi trở nên sinh động, dường như có mối liên hệ nào đó giữa tôi và cảm xúc sợ hãi.” Trần Ca ôm chặt đầu.
“Anh thích sợ hãi sao? Đây là thói quen kỳ lạ gì vậy?" Tả Hàn lùi lại vài bước.
“Tôi cũng không thích cảm xúc hoảng sợ này lắm, nhưng khi ở trong cảm xúc này, những mảnh ký ức trong tâm trí tôi dường như được sống lại, chúng chủ động kết nối với nhau và để cho tôi thấy được quá khứ mà tôi đã quên...” Trần Ca hồi tưởng lại cảm giác đó, sau đó nói một cách chắc chắn: “Tôi cần nhiều sự kích thích hơn.”