“Lại là bức thư này?” Trần Ca đặt bức thư anh tìm thấy trong phòng của Tiểu Điệp lên bàn trà: “Tối qua ba nhân viên của tôi mất tích, tôi cũng tìm thấy một bức thư tương tự trong phòng của họ.”
“Mục đích của họ là gì?” Tả Hán dán mắt vào bức thư.
“Mặt sau của bức thư này có viết thầy Vương là người bạn đầu tiên, còn mặt sau của bức thư mà tôi tìm thấy trong phòng nhân viên lại ghi là người bạn thứ bảy, đối phương nghĩ rằng nhân viên của tôi và thầy Vương là bạn bè của mình, vậy thì chắc hẳn trên người thầy Vương và nhân viên của tôi có điểm nào đó giống nhau.” Trần Ca phân tích rất bình tĩnh: “Xét về thời gian, tôi nghi ngờ rằng họ có thể đã bắt người dựa trên vụ án giết người hàng loạt 20 năm trước, thầy Vương là người điều tra phá án của vụ án giết người hai mươi năm trước, ông ấy là người đầu tiên biết manh mối của hung thủ thực sự, con các nhân viên của tôi cũng bị liên lụy bởi vì vụ án mà tôi đang điều tra gần đây, bọn họ là những người cuối cùng có liên quan đến vụ án này.”
“Cho nên thầy Vương mới là người bạn đầu tiên, còn nhân viên của anh là người bạn thứ bảy?” Tả Hàn gật đầu, cậu cảm thấy những gì Trần Ca nói rất có lý: “Ông chủ Trần, lá thư mà đối phương gửi thầy Vương có thể để cho tôi bảo quản được không?”
Trần Ca mơ hồ đoán được suy nghĩ của Tả Hàn, anh do dự một lúc, cuối cùng cũng đưa bức thư cho Tả Hàn: “Đừng xúc động mà làm điều gì quá khích, những người đó không ở cùng thế giới với chúng ta đâu.”
“Không cùng thế giới?”
“Tôi không thể nói cho cậu biết nhiều hơn, nhưng cậu hãy tin tôi, tôi nhất định sẽ không bao giờ làm hại cậu.” Trần Ca nhấc ba lô lên: “Cậu và lão Ngô nên rời khỏi Tân Hải càng sớm càng tốt, sau đó tìm một nơi nào đó náo nhiệt đông người mà ở.”
“Vậy còn anh?” Tả Hàn nghe thấy một cảm giác khẩn trương khác thường từ những lời nói của Trần Ca.
“Có một số chuyện nguyên nhân bắt nguồn là từ tôi, nên tôi không thể trốn thoát được.” Trần Ca giải thích cho Tả Hàn và lão Ngô vài câu, sau đó rời khỏi chỗ thầy Vương ở.
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã hoạt động ở Tân Hải nhiều năm, Trần Ca đã phát hiện ra điều này khi anh đi săn lệ quỷ vài ngày trước.
Áo đỏ của Tân Hải dường như đã bị nguyền rủa, cho dù đó là ác linh ở Bài Lâu hay áo đỏ của ngôi trường bỏ hoang, chấp niệm của họ đều đã bị vấy bẩn, và trở thành những con quái vật chỉ biết giết chóc và gieo rắc nỗi tuyệt vọng.
Sự kiểm soát của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đối với Tân Hải là vô hình, những ma quỷ có một chút năng lực ở nơi này dường như đều bị bọn họ ảnh hưởng, có thể nói Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đang đại diện cho mặt tối của Tân Hải.
“Bảy người bạn có thể đều liên quan đến vụ giết người hàng loạt cách đây 20 năm, nói cách khác, bảy người này có thể đều liên quan đến mình, nói không chừng tất cả bọn họ đều là người làm chứng cho các vụ án trước đây, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đang bắt mình phải ra mặt.” Trần Ca có kinh nghiệm lâu năm, liếc mắt cũng có thể nhìn ra kế hoạch của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nhưng mấu chốt là đối phương lại bày mưu tính kế lên người sống, cho nên, dù biết là cố ý dụ dỗ thì anh cũng không có cách nào khác.
Nếu muốn biết sự thật, không thể lùi bước, hơn nữa họ còn dùng ít nhất bảy mạng sống có liên quan đến Trần Ca để làm con bài mặc cả, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa quyết tâm buộc Trần Ca phải bước ra ngoài ánh sáng.
Nhưng mà Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa cũng bị Trần Ca làm cho đau dầu, dù sao thì việc một người sống mang theo một hung thần và một đống áo đỏ cấp cao nhất đến để chiến đấu du kích với mình, ai mà có thể chịu đựng được chứ?
Hôm nay thì bị mất đi áo đỏ, ngày mai thì lại mất đi áo đỏ cấp cao nhất, cho dù Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa nhiều gia sản đến đâu thì cũng không thể nhịn nổi.
Dù sao thì cũng đã mở cửa ở Tân Hải hơn 20 năm, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa không thể để Trần Ca tiếp tục như vậy, cái cảnh liên tục cử người của mình đi tặng đồ cho đối thủ sẽ không bao giờ diễn ra trong thực tế đâu.
Sau khi bị Trần Ca giết chết một áo đỏ cấp cao nhất, bọn họ lập tức phản ứng, dù làm thế nào họ cũng phải giải quyết rắc rối lớn mang tên Trần Ca này.
Nói thẳng ra, bây giờ không phải là thời điểm tốt nhất để ra tay với Trần Ca, nhưng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã không thể chờ đợi được nữa.
Thiên thời địa lợi nhân hòa, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa chiếm được địa lợi, mà Trần Ca lại chiếm được nhân hòa, hai bên đang dùng toàn bộ thành phố làm bàn cờ, hôm nay đã hoàn toàn không nể mặt mũi nhau nữa rồi.
Khi màn đêm buông xuống, Tân Hải nhộn nhịp vẫn rực rỡ ánh đèn, thậm chí còn náo nhiệt hơn ban ngày.
Đám người đang vui chơi không hề để ý, trên bầu trời có một tia máu nhàn nhạt, đôi mắt đỏ ngầu mở ra trong bóng tối của thành phố, và bọn họ cũng không để ý đến một thanh niên đang đứng ở góc phố.
Người đàn ông xách một chiếc túi lớn, bên người còn dắt theo một con mèo trắng.
Trần Ca cũng không trở về Học viện Ác Mộng, sau khi rời khỏi nhà thầy Vương, anh liền đi đến phân cục công an thành phố và trốn trong quán cà phê bên cạnh đó.
Khi những người qua đường nhìn thấy anh bế một con mèo trắng và mang theo rất nhiều đồ, bọn họ đều nghĩ rằng anh làm nghệ thuật đường phố, cho nên không ai làm phiền anh.
Hơn tám giờ tối, Trần Ca nhận được một tin vui đầu tiên, giày cao gót màu đỏ đã liên lạc được với bác sĩ Cao bằng lời nguyền đó.
Nói là đã có được liên lạc, nhưng thực ra giày cao gót màu đỏ chỉ tạo ra ảo giác rằng Cao Nhữ Tuyết đã đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, cô ta cảm nhận được khoảng cách giữa bác sĩ Cao và mình đang càng ngày càng gần lại thông qua tơ máu đó.
Để tránh xảy ra tai nạn và những hiểu lầm không đáng có trong quá trình chiến đấu, Trần Ca bảo giày cao gót màu đỏ in vết máu bị nguyền rủa lên mu bàn tay mình.
Một vết sẹo hình giọt máu rất tầm thường xuất hiện, đây là dấu vết được hình thành bởi máu đầu tim của Cao Nhữ Tuyết và máu trong cơ thể của con mèo trắng, bác sĩ Cao đang điên cuồng di chuyển về phía vị trí của dấu vết này.
“Theo phán đoán của giày cao gót màu đỏ, sức mạnh hiện tại của bác sĩ Cao đáng sợ hơn cô ta rất nhiều, có thể vượt qua được cả áo đỏ cấp cao nhất của lời nguyền, vậy thì có lẽ bác sĩ Cao đã trở thành một hung thần rồi.”
Bác sĩ Cao và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có một mối hận thù không thể hóa giải, điều này miễn cưỡng có thể coi là một sự giúp đỡ với Trần Ca.
Bây giờ với sự giúp đỡ của hai hung thần, Trần Ca nghĩ rằng mình có thể thử một chút.
Anh lấy điện thoại màu đen ra, bấm vào cột nhiệm vụ luyện tập, ánh mắt rơi vào chỗ nhiệm vụ luyện tập bốn sao Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.
“Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa là nhiệm vụ duy nhất trong danh sách nhiệm vụ của điện thoại màu đen mà mình chưa hoàn thành, không biết sau khi nhận nhiệm vụ này thì điện thoại màu đen có thay đổi gì mới không.”
Lúc mới đầu trong danh sách nhiệm vụ của điện thoại di động màu đen hoàn toàn không có nhiệm vụ luyện tập bốn sao nào cả, nhưng khi Trần Ca không ngừng hoàn thành các nhiệm vụ khác, nhiệm vụ bốn sao mới bắt đầu được mở khóa.
“Điện thoại di động đã lâu không cập nhật, sau khi mình hoàn thành nhiệm vụ Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, liệu nó có mở khóa nhiệm vụ luyện tập năm sao mới không?”
Độ khó của nhiệm vụ luyện tập bốn sao đã khiến Trần Ca khó chấp nhận được, nếu như thực sự có nhiệm vụ luyện tập năm sao, vậy thì sẽ khó đến mức nào chứ?
Sau khi quẳng tất cả những suy nghĩ phân tâm ra khỏi tâm trí, Trần Ca nhìn vào nhiệm vụ cuối cùng trong danh sách nhiệm vụ và di chuyển ngón tay của mình một cách chậm rãi.
Cha mẹ anh biến mất trong bệnh viện, anh chưa bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm.
Thực ra anh đã đợi ngày này rất lâu rồi, có thể nói là mọi nỗ lực và cống hiến của anh cũng đều là để cho bản thân có được quyền lựa chọn.
Bây giờ anh đã làm được, hơn nữa nó còn vượt quá mọi sự mong đợi.
“Ít nhất bảy sinh mạng đang nằm trong tay của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, mình không thể đứng nhìn bọn họ bị giết hại được.”
Đưa ngón tay chạm vào màn hình, Trần Ca nhanh chóng nhận được tin nhắn từ điện thoại màu đen.
[Bạn có chấp nhận nhiệm vụ luyện tập bốn sao: Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa không? Chú ý! Nhiệm vụ luyện tập này cực kỳ nguy hiểm! Hãy chuẩn bị đầy đủ trước khi đưa ra quyết định!]
“Nhất định phải chấp nhận!”
Ngón tay Trần Ca tiếp tục nhấn vào màn hình, chiếc điện thoại màu đen cứ rung lên, một vài tin nhắn được gửi đến.
[Trần Ca, Người Được Áo Đỏ Quan Tâm! Bạn đã chấp nhận nhiệm vụ luyện tập bốn sao: Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa!]
[Nhân và quả, kết cục đã được định trước ngay từ khi bắt đầu, rốt cuộc thì bạn vẫn quay trở lại nơi này.]
[Sinh và tử, bạn liên tục dùng cái chết để thay đổi vận mệnh, phải mất hai mươi năm mới có thể giành được một tia sinh mệnh cho chính mình.]
[Thiện và ác, ai cũng cho rằng thế giới phía sau cánh cửa mang theo tuyệt vọng, đau đớn cùng những tội ác không thể tha thứ, nhưng có một đứa trẻ, nó đã phong ấn thiện lương của mình vào sâu trong ác mộng ở bên trong cánh cửa, bỏ lại tà ác tồi tệ nhất ở nhân gian.]
[Người và quỷ, bạn nguyện ý làm người hạnh phúc, hay là một con quỷ bất tử?]
[Yêu cầu nhiệm vụ: đến Bệnh viện Trung ương Tân Hải vào lúc nửa đêm rạng sáng và sống sót cho đến khi bình minh.]
[Nhiệm vụ tùy chọn một: Tìm cha mẹ của bạn, hoặc là tìm thi thể của họ.]
[Nhiệm vụ tùy chọn hai: Cứu rỗi bệnh nhân số một hoặc giết chết bệnh nhân số một.]
[Nhiệm vụ tùy chọn ba: Giết chết Viện trưởng, hoặc trở thành Viện trưởng mới.]
[Nhắc nhở nhiệm vụ: Bạn có thể sống một cuộc đời bất tử ở trong giấc mơ, nhưng cuộc đời của bạn sẽ trở thành những mảnh nhỏ hư vô.]
Sau khi đọc tin nhắn trên điện thoại màu đen, Trần Ca sững sờ hồi lâu, nhiệm vụ lần này cho anh một lượng thông tin vô cùng lớn, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có thể là nhiệm vụ phức tạp và khó khăn nhất mà anh từng làm.
“Có phải kết quả đã được định trước ngay từ khi bắt đầu không?” Nhìn thông tin nhiệm vụ, nhiều phỏng đoán của Trần Ca đang dần trở thành hiện thực: “Khi còn nhỏ, mình liên tục chết đi sống lại, chắc là 20 năm trước cũng đã đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa rồi, và tự giành chút đường sống cho mình. Nhưng có một điều khác với những gì mình đã đoán, đứa trẻ đó đã phong ấn cái thiện vào cơn ác mộng bên trong cánh cửa, còn để cái ác ở lại ngoài cửa.”
“Nếu như đứa trẻ đó là một mình khác, vậy thì người mang nỗi thất vọng bên trong cánh cửa đại diện cho lòng tốt, trong khi mình sống cuộc sống của một người bình thường bên ngoài cánh cửa lại tượng trưng cho cái ác sao? Điều này có thể hiểu như vậy sao?”
Trần Ca dừng lại một lúc, trong tiềm thức tự hỏi bản thân: “Trông mình có phải người không? Rõ ràng là mình cũng rất tốt bụng, cũng giúp đỡ rất nhiều người và cứu nhiều ma quỷ như vậy mà nhỉ?”
Tạm thời không lo lắng đến vấn đề này, Trần Ca lại nhìn vào nhiệm vụ tùy chọn, khi nhìn thấy nhiệm vụ tùy chọn một, cả người anh đều hưng phấn.
Điện thoại màu đen đã thông báo nhiệm vụ này, có nghĩa là xác suất cha mẹ Trần Ca đang ở trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đó là 80%.
Kể từ ngày đầu tiên nhận được điện thoại màu đen, Trần Ca vẫn luôn chờ đợi ngày này, bây giờ cuối cùng anh cũng đợi được.
“Mình không có hứng thú với hai nhiệm vụ tùy chọn kia, nhưng mình nhất định phải làm nhiệm vụ này!”
Sau vài phút, Trần Ca mới bình tĩnh lại được, anh đọc lại thông tin trên điện thoại một lần nữa.
“Cho dù đó là một lời nhắc nhở hay nhiệm vụ tùy chọn, đều có hai sự lựa chọn đối lập nhau, điều này rất kỳ lạ, nhất định phải chú ý một chút.”
Trần Ca chuẩn bị xong xuôi thì đã khoảng mười giờ tối, anh nhận được cuộc gọi từ đội trưởng Thái, giọng điệu của đội trường Thái trên điện thoại hơi kỳ lạ.
“Trần Ca, chúng tôi đã điều tra bệnh viện bỏ hoang ở ngoại ô thành phố nhưng không tìm thấy gì bất thường ở đó. Bệnh viện đó đã bị bỏ hoang nhiều năm và không có dấu vết hoạt động của con người.”
“Vậy kế hoạch tiếp theo của các anh là gì?”
“Một số sĩ quan cảnh sát được để lại bệnh viện bỏ hoang và tiếp tục tìm kiếm, chúng tôi đã huy động lực lượng cảnh sát chính và bắt đầu tìm kiếm trên toàn thành phố, hung thủ rất xảo quyệt, có thể hắn ta muốn dùng câu chuyện kỳ lạ nào đó để cố tình tạo ra sự hoảng loạn, nếu như không bắt được chúng càng sớm càng tốt, e rằng sẽ gây ra ảnh hưởng rất xấu.” Đội trưởng Thái có nói thêm vài câu nhưng không có điều gì hữu ích.
Ngay khi Trần Ca chuẩn bị cúp máy, đội trưởng Thái đột nhiên hạ giọng, dường như anh ta đã trốn được vào một nơi ít người: “Trần Ca, cậu hãy nghe tôi nói, vụ án này rất kỳ quặc, nếu cậu can thiệp vào thì có thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy, mọi thứ cứ giao cho cảnh sát đi.”
“Có phải mấy anh đã gặp chuyện gì đó trong bệnh viện đó không?” Trần Ca tinh tường nhận ra có điều gì đó không ổn.
“Cậu còn nhớ câu nói trên tờ giấy không?” Giọng của đội trưởng Thái càng thấp hơn.
“Đây là một thế giới bệnh hoạn?”
“Từ nay trở về sau, tốt nhất là cậu nên đốt hết những tờ giấy có ghi câu này mỗi khi nhìn thấy nó.”
“Có chuyện gì vậy? Chính xác thì các anh đã gặp chuyện gì?" Trần Ca còn muốn tiếp tục hỏi nhưng tín hiệu điện thoại trở nên rất kém, trong điện thoại có tiếng la hét của đội trưởng Thái, có vẻ như ai đó đã đánh anh ta.
Cúp điện thoại, Trần Ca gọi lại nhưng không có ai trả lời.
“Giọng nói của đội trưởng Thái rõ ràng là hoàn toàn khác với mọi khi, có phải là anh ta gọi cho mình trong tình trạng bị người bắt ép không? Hay là có người đang giả mạo anh ta?" Trần Ca sở hữu một ma điện thoại Đồng Đồng, và anh biết rất nhiều lệ quỷ có thể làm được điều như vậy.
“Tình huống không tốt lắm.”
Số lượng lệ quỷ, áo đỏ bên trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa còn nhiều hơn nhiều so với các nhân viên trong nhà ma của Trần Ca, và tất cả những khả năng và tài năng của chúng đều đủ để đánh đổ nhận thức bình thường của Trần Ca về thế giới.
“Mình cũng đã nhận nhiệm vụ trên điện thoại màu đen rồi, hiện tại cũng không có lựa chọn nào khác.”
Chờ đến sau mười giờ tối, Trần Ca bắt taxi đến ngoại ô Tân Hải, để đảm bảo rằng tài xế sẽ không có vấn đề gì, Trần Ca còn nhờ Trương Ức bí mật kiểm tra trí nhớ của tài xế.
Kể từ khi nhận nhiệm vụ, ngoại trừ những ma quỷ xung quanh, anh sẽ không tin tưởng bất cứ ai ở Tân Hải nữa.
Để tìm được cha mẹ, anh ngày đêm bôn ba, vật lộn giữa sự sống và cái chết không ít lần, tất cả những gì anh làm cũng là vì ngày hôm nay, cho nên anh tuyệt đối sẽ không cho phép bản thân có chút sai lầm nào.
Bước vào ngoại ô Tân Hải, tiếng ồn ào biến mất ngay lập tức, cùng là ở Tân Hải, nhưng ở đây và khu đô thị dường như là hai thế giới khác nhau.
Phía sau anh chính là ánh đèn thành phố nhộn nhịp, nhưng trước mặt anh lại là bóng tối băng giá, anh chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy đường viền của một số tòa nhà bỏ hoang.
Nơi này chính là vùng ngoại ô của Tân Hải, một quần thể công trình bị lãng quên và bỏ hoang, càng đi vào càng thấy hoang vắng, khó có thể nhìn thấy ai.
“Anh bạn đẹp trai, tôi thả cậu ở đây nhé.” Người tài xế dừng xe taxi bên đường, nói thế nào cũng không chịu đi sâu vào trong.
Trần Ca cũng không quan tâm đến điều đó, sau khi trả tiền xe, anh vừa bước xuống xe thì người tài xế đột ngột thò đầu ra khỏi cửa xe và ra hiệu cho anh.
“Có chuyện gì sao?”
“Nghe giọng thì hình cậu là người từ bên ngoài vào?” Người lái xe nhìn quanh, sau đó nói nhỏ với Trần Ca: “Đừng dừng chân ngoại ô quá lâu, tôi nghe thế hệ lớn tuổi nói rằng đây là một Âm phủ nhỏ, đã chôn vùi rất nhiều người.”
Không đợi Trần Ca hỏi lại, tài xế đã quay đầu xe, quay trở lại trên con đường như cũ, tốc độ nhanh gấp đôi so với lúc trước.