Lão Chu và Đoàn Nguyệt đi phía trước, Mã Thiên đi giữa, chị Miêu và anh Vương đi cuối cùng.
“Anh Vương, đợi lát nữa anh nhất định phải theo sát tôi.” Chị Miêu nhỏ giọng nói: “Trên mạng đánh giá ngôi nhà ma này vô cùng cao, tôi thuê người đánh giá kém nhưng cũng rất khó làm giảm điểm xuống, cho nên nó nhất định có chỗ độc đáo.”
“Chúng ta đã tiến vào trong cảnh tượng này mười mấy phút nhưng chưa phát hiện diễn viên hay đạo cụ dọa người nào cả. Tôi rất tò mò rốt cuộc nhà ma này hoạt động như thế nào, chỉ để khách tham quan đi lang thang thôi sao?” Anh Vương cầm điện thoại quay cả một đường nhưng không có phát hiện chỗ nào bắt mắt cả: “Cảnh tượng ba sao có độ khó cao nhất, đáng lẽ ra bố cục phải là loại thiết kế tốt nhất, nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy, cảm giác duy nhất của tôi chính là nhàm chán.”
“Cái ngôi nhà ma nát này của anh ta chắc chắn không thể so sánh được với khu vui chơi anh tham dự thiết kế, nhưng chúng ta cũng không thể không cảnh giác.” Chị Miêu cười theo, không dám phản bác ý kiến của anh Vương.
“Gần đây khu vui chơi Thế Kỷ Mới có dấu hiệu cải tử hồi sinh, tất cả những thay đổi đều là vì ngôi nhà ma này. Tôi thật sự nghĩ không ra làm sao một ngôi nhà ma lại có thể cứu sống cả một khu vui chơi giải trí?” Anh Vương đi rất chậm, chị Miêu cũng không dám đi quá nhanh.
Nếu không phải mấy người đang lo lắng cho sự an toàn của Trương Lan và Hoàng Tinh, nếu không phải đang tự hỏi một vài chuyện khác thì sẽ không có ai không nhận ra tất cả cánh cửa ở hai bên nhà đang mở ra một khe hở. Trên vách tường thì thỉnh thoảng có bóng người hiện lên. Thậm chí ở phía sau cách bọn họ không xa còn có một bóng đen gầy teo như con khỉ đang treo ngược trên mái hiên.
Lão Chu mang vẻ mặt hoảng loạn, cứ thế dẫn bọn họ đi vào trong chỗ bị ma quỷ vây quanh.
Bên tai vang lên nhạc đám ma, lồng đèn bằng giấy màu trắng nhẹ nhàng đong đưa, ánh đèn lúc sáng lúc tối.
“Từ từ, sao tôi cứ cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp!” Mã Thiên ra hiệu cho mọi người dừng lại trước: “Không khí xung quanh đây không giống lúc nãy cho lắm. Tôi cảm thấy có rất nhiều đôi mắt đang nhìn chăm chăm vào chúng ta.”
“Chúng ta nên lui ra ngoài trước thì hơn.” Biểu hiện của lão Chu còn sợ hãi hơn Mã Thiên, đề nghị rời khỏi cảnh tượng: “Tôi thật sự không muốn đi về bên kia nữa!”
“Đồ vật qua cửa chưa tìm được, người cũng lạc mất. Quy định là 40 phút, hiện tại mới mười mấy phút chúng ta đã chủ động rời khỏi. Nếu như chuyện này truyền ra ngoài, sau này chúng ta làm người đánh giá nhà ma kiểu gì?” Chị Miêu rất khí phách: “Tiếp tục đi về phía trước, ít nhất cũng phải xem xét tình huống bên kia mới được.”
Sau khi cô ta nói xong lại ngượng ngùng cười với lão Chu: “Làm phiền anh dẫn đường nhé, nhưng mà anh yên tâm đi, chúng ta cùng ở bên nhau sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”
Liên tiếp khuyên bảo vài câu, lão Chu mới miễn cưỡng đồng ý: “Chúng ta đi nhanh chút, sau khi tôi chỉ rõ địa điểm cho các người xong sẽ rời khỏi ngay đấy, các người tự ở đây chơi đi.”
Anh ta và Đoàn Nguyệt rảo bước nhanh hơn, Mã Thiên theo sát ở phía sau.
Tiền giấy trên mặt đất bị gió thổi bay, nơi xa truyền đến tiếng khóc tang. Phía sau mơ hồ có tiếng cười của trẻ con, cuối đường phố còn có ánh đèn đang lay động.
Tiếp tục tiến về phía trước hơn vài mét, một con phố khác bên cạnh truyền đến tiếng bước chân. Lão Chu và Đoàn Nguyệt cứ tiếp tục đi về phía trước như không hề nghe thấy, Mã Thiên cũng đi theo sau.
Thời điểm ba người mới đi qua đường phố, tiếng nhạc đám ma đã tới gần. Hai người đàn ông cúi đầu nâng một chiếc quan tài bị nứt đi ra từ giữa phố.
Quan tài chắn ở giữa, chị Miêu và anh Vương còn chưa đi qua.
“Đây là gì?”
Cuối cùng cũng gặp được diễn viên ngôi nhà ma, nhưng chị Miêu và anh Vương đều hơi hoảng hốt. Rõ ràng đối phương không có hoá trang, nhưng vì lại… trông giống như người đã chết thế?
Không khí nháy mắt đọng lại, chị Miêu túm anh Vương lui về phía sau một bước. Cô ta có cảm giác phía sau lưng mình đụng phải thứ gì đó. Cô ta quay đầu nhìn thì thấy một đứa trẻ cả mặt đầy máu, đang nhìn cô ta nở nụ cười.
Cảm xúc sợ hãi chưa kịp bùng nổ, lão Chu đi đằng trước đột nhiên phát ra kêu thảm thiết: “Anh ta tới rồi! Anh ta đã giết Trương Lan!”
Bên trong đại viện, Bạch Thu Lâm xương sống lưng đứt gãy, ngũ quan vặn vẹo, cả người đầy máu, cầm tay của mình vọt tới chỗ bọn họ như một kẻ điên!
“Tôi không có giết người! Tôi không có giết người!”
Anh ta cao giọng kêu to nhưng yết hầu bị vỡ ra một cái lỗ, giọng nói và máu loãng đều phun ra cùng nhau.
Lão Chu đi tuốt đằng trước, anh ta xoay người chạy về phía sau, cảm xúc sợ hãi bắt đầu lan tràn. Mã Thiên chỉ vừa thấy diện mạo của Bạch Thu Lâm đã vội vàng chạy theo lão Chu.
Quá khủng bố, đó tuyệt đối không phải hoá trang. Đầu Bạch Thu Lâm sắp rơi xuống rồi!
“Chạy mau!” Lão Chu xoay người hô to, nhưng lúc này chính giữa đường phố bị một bộ quan tài chặn lại. Hai người chết nâng quan tài như nghe được tín hiệu, đồng thời buông tay, chộp tới chị Miêu và anh Vương.
Rầm!
Quan tài đập xuống đất, nắp quan tài bị tung lên, bên trong có một tấm áo liệm màu đỏ rực tự mình đứng thẳng!
Anh Vương và chị Miêu vốn không thấy rõ tình huống ở bên kia đường. Cô ta vẫn chưa thoát khỏi sự sợ hãi sau khi nhìn thấy gương mặt của đứa trẻ nọ, ngay sau đó cô ta cảm thấy toàn bộ thế giới đều biến đổi, người chết vọt tới, thậm chí áo liệm trong quan tài cũng đuổi theo!
Lá gan của cô ta vốn đã không lớn, ngày thường toàn dựa vào Mã Thiên và tên tóc vàng. Lúc này đây đột nhiên phát sinh chuyện ngoài ý muốn, cô ta bị dọa chết khiếp, bắt lấy anh Vương thuận tiện tìm con đường chui vào.
“Chị Miêu!” Mã Thiên ở phía sau kêu to, nhưng bây giờ chị Miêu đã chạy xa. Giữa hai người cách một bộ quan tài, trên quan tài còn có một tấm áo liệm. Dưới loại tình huống này, Mã Thiên có mười cái lá gan cũng không dám đến gần.
Không còn cách nào khác, cậu ta chỉ có thể chạy theo hai người đã bị dọa điên là lão Chu và Đoàn Nguyệt, chạy vào một con phố khác.
Trên tường hiện ra bóng người, Mã Thiên không dám dừng lại một giây nào. Cậu ta biết lúc này Bạch Thu Lâm cả người đầy máu đang ở phía sau mình!
“Anh ta giống như đã giết người thật!”
Suy nghĩ vừa xuất hiện trong đầu, trái tim Mã Thiên đã không ngừng run rẩy. Có trời mới biết tại sao cậu ta chỉ tới tham quan nhà ma xem như thế nào mà lại gặp chuyện xui xẻo thế này.
“Không ngờ lại có kẻ tâm thần trà trộn vào ngôi nhà ma. Đến cả tay của mình cũng chém, đúng là đã tới giai đoạn cuối rồi, không cứu nổi nữa!”
“Đừng đi! Tôi không có giết người! Tôi không có!”
Giọng nói của Bạch Thu Lâm truyền đến từ phía sau, khoảng cách với Mã Thiên càng ngày càng gần. Cậu ta không dám quay đầu lại, dùng hết toàn lực chạy.
Trái tim đập loạn nhịp, Mã Thiên cũng bị lão Chu làm hoảng sợ, chỉ có thể chạy như điên cùng anh ta.
Thể lực tiêu hao nhanh chóng, có lẽ là cảm thấy tốc độ Mã Thiên chậm lại, thể lực sắp chống đỡ hết nổi, lão Chu chạy phía trước khàn giọng hô với Mã Thiên: “Mau! Tuyệt đối đừng dừng lại!”
Lại chạy vòng qua một chỗ ngoặt, lão Chu đẩy cửa một căn nhà ra, vẫy tay với Mã Thiên: “Bên này!”
Mã Thiên không nghĩ gì nhiều đã đi theo lão Chu vào bên trong căn nhà, nhưng chờ sau khi đóng cửa lại cậu ta mới hối hận: “Lão Chu! Đây là đường chết đó!”
“Vợ tôi đã kiệt sức rồi! Cậu để tôi bỏ cô ấy một mình chạy đi sao?” Lão Chu đỡ Đoàn Nguyệt tiến vào sảnh chính: “Trốn ở chỗ này trước đi.”
Trong tình huống nguy cấp, Mã Thiên cũng không phát hiện xưng hô của lão Chu với Đoàn Nguyệt đã biến từ bạn gái thành vợ. Cậu ta đi theo vợ chồng lão Chu tiến vào sảnh chính.
“Nơi này cũng không có chỗ để giấu người!”
“Lại đây, chúng ta cùng trốn trong ngăn tủ!”
Lão Chu chạy đến phòng ngủ mở cửa ngăn tủ ra, ba người cùng vào trốn.
Cửa tủ đóng lại, rõ ràng ba người ở bên nhau nhưng Mã Thiên lại không cảm giác được chút ấm áp nào, cậu ta như rớt vào giữa hầm băng.
“Hình như có chỗ nào không đúng lắm…”
“Đừng nói chuyện!” Lão Chu trừng Mã Thiên một cái: “Tôi đã đóng cửa căn nhà này lại, chắc hẳn kẻ điên kia sẽ không đoán được chúng ta trốn ở trong căn phòng này.”
Anh ta vừa nói xong, cửa lớn của căn nhà đã bị đẩy ra. Âm thanh kẽo cà kẽo kẹt làm tim Mã Thiên sắp vỡ vụn.
“Sao quái vật kia có thể đoán được chúng ta trốn ở trong phòng?” Lão Chu lộ vẻ mặt khiếp sợ, nhưng mà anh ta nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình: “Có lẽ Bạch Thu Lâm chỉ tiến vào xem một cái thôi.”
Lần này giọng nói của anh ta còn chưa dứt, cửa ở sảnh chính đã bị đẩy ra.
Tim Mã Thiên nhảy vọt tới cổ họng, hô hấp của cậu ta có hơi khó khăn.
“Cậu đừng hoảng hốt! Cho dù anh ta tiến vào sảnh chính cũng chưa chắc có thể phát hiện ra chúng ta!”
Lão Chu cứ như là nhà tiên tri vậy. Thậm chí anh ta còn chưa nói xong, Bạch Thu Lâm đã tiến thẳng vào giữa phòng ngủ, ngừng ở phía trước ngăn tủ.
Mặt Mã Thiên không còn chút máu, bởi vì sợ hãi bị phát hiện, cậu ta ngừng luôn cả hô hấp.
“Cậu không cần phải sợ, hiện tại sự việc còn chưa tới độ tệ nhất. Ít nhất là ba khách tham quan chúng ta đối mặt với một con quỷ.” Giọng nói lão Chu dần biến đổi: “Nếu là ba con quỷ đồng thời bắt một mình cậu, đó mới là khủng bố nhất.”
Nghe lão Chu nói, trong đầu Mã Thiên đột nhiên hiện lên một vấn đề. Làm sao lão Chu biết gian phòng ngủ này có tủ gỗ?
Những căn phòng trong ngôi nhà khác vốn không có tủ, chỉ có căn phòng này là ngoại lệ!
Một cảm giác sợ hãi không cách nào nói rõ được chiếm trọn lấy trái tim, mỗi một sợi lông tơ của Mã Thiên đều dựng đứng lên.