Trước khi trí nhớ của bệnh nhân 101 biến mất, Trương Ức cũng đã nhìn thấy một số điều gì đó, ví dụ như trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa được chia thành bác sĩ ca ngày và bác sĩ ca đêm, trong đó bác sĩ ca ngày thì chữa trị cho người bình thường còn bác sĩ ca đêm thì chữa trị cho bệnh nhân quỷ.
Có rất nhiều bác sĩ ca ngày trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nhưng bác sĩ ca đêm thì chỉ có mười người, con số này đã không thay đổi trong một thời gian dài, cho đến tận vài ngày trước.
Một trong những bác sĩ ca đêm có trình độ cao nhất đã biến mất ở Hàm Giang, có người nói bác sĩ đó đã từng đi đến Hàm Giang cùng với viện trưởng cách đây 20 năm và là một trong những bác sĩ ca đêm mà viện trưởng tin tưởng nhất.
Để điều tra nguyên nhân sự biến mất của bác sĩ, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã tìm mọi cách để xâm nhập vào Hàm Giang bằng nhiều phương pháp khác nhau.
Hầu hết những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đều đến Hàm Giang để tìm bác sĩ ca đêm đó và cũng có một số ít bệnh nhân có khả năng đặc biệt là có nhiệm vụ khác, chẳng hạn như bệnh nhân 101.
Khả năng của anh ta là che giấu hơi thở của chính mình, người bị anh ta bám vào cũng không thể bị nhận ra ngay cả khi đứng trước mặt áo đỏ cấp cao nhất.
Ngoài ra, anh ta còn có thể đánh giá xem một người có nói dối hay không dựa trên hơi thở của người đó và sử dụng hơi thở để xác định vị trí của ai đó.
Chính vì khả năng đặc biệt của mình, anh ta đã được bác sĩ chăm sóc của mình tin tưởng giao cho nhiệm vụ quan trọng, bác sĩ yêu cầu anh ta đóng giả là một du khách và lẻn vào tầng sâu nhất của nhà ma để nhìn thấy diện mạo chân thực nhất của nhà ma.
Ký ức của bệnh nhân số 101 không liên quan đến bất kỳ điều gì cụ thể, và phần ký ức có liên quan đến cha mẹ của Trần Ca cũng đã biến mất ngay từ giây phút đầu tiên rồi, bởi vậy có thể thấy rằng bệnh viện cũng rất coi trọng cha mẹ của Trần Ca.
Thực ra Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã đủ cẩn thận rồi, bọn họ chuẩn bị đường lui rất ổn thỏa, khi con ngươi đó nổ tung, trí nhớ của bệnh nhân 101 bắt đầu lặng lẽ biến mất.
Nếu như không phải Trần Ca có Trương Ức, nửa áo đỏ có thể đọc và xóa ký ức thì có lẽ lần này anh sẽ không thể nhận được bất kỳ thông tin nào liên quan đến bệnh viện.
“Cũng không tính là quá thiệt, mặc dù bệnh nhân 101 đã thăm dò được một số thông tin nhưng anh ta cũng đã tiết lộ một số thông tin về bệnh viện cho mình.” Trần Ca đang định yêu cầu nhân viên đưa bệnh nhân 101 ra khỏi cơ thể của Tra Văn, nhưng Trương Ức lại nói cho Trần Ca một chuyện.
Quần áo và đồ mang theo của bệnh nhân 101 được giấu trong căn hộ mà Tra Văn thuê ở Hàm Giang, cậu ta cảm thấy những thứ đó có thể giúp ích cho Trần Ca.
Lúc này, Trần Ca cũng không thể đi được, anh lo lắng Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa sẽ đưa thêm người khác vào cho nên anh phải ở lại trong nhà ma, nếu không đám áo đỏ sẽ thực sự có vấn đề lớn với những người đó.
Cho dù như thế nào, anh cũng sẽ không mang tính mạng của du khách ra đùa giỡn.
Anh không thể rời khỏi nhà ma, nhưng nếu anh không có được những thứ đó bây giờ, nói không chừng những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa sẽ phản ứng kịp và mang những thứ đó đi.
Sau một lúc suy nghĩ, Trần Ca bảo Trương Ức nói địa chỉ cho Bạch Thu Lâm biết, sau đó yêu cầu anh ta đến căn hộ để lấy đồ đạc của bệnh nhân 101.
Vốn dĩ Trần Ca định để cho Môn Nam đi, nhưng kết quả là làm thế nào cũng không thể tìm thấy Môn Nam, cho nên anh đành để lão Bạch ra tay.
“Có di vật của bệnh nhân 101, cộng với một vài ký ức mà mình có được từ bệnh nhân 101, nói không chừng mình còn có thể cố gắng tạo ra một bệnh nhân 101 mới tinh.” Mắt Trần Ca sáng lên, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ưu tiên hủy diệt tất cả những ký ức liên quan đến bệnh viện, những chuyện bình thường vặt vãnh không đáng kể của bệnh nhân 101 là những thứ biến mất cuối cùng, nhưng nhờ đó Trần Ca đã tìm ra tính cách của bệnh nhân 101.
“Tất cả các bệnh nhân trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa chỉ có số thứ tự và không có tên, có nghĩa là bệnh nhân số 101 có thể được gọi là Trương Tam, cũng có thể là Lý Tứ, hoặc là Tôn Tiểu Quân.”
Muốn để Tôn Tiểu Quân sắm vai bệnh nhân 101 một cách hoàn mỹ là rất khó, cậu ta phải có kỹ năng diễn xuất siêu phàm và tố chất tâm lý tuyệt vời, hơn nữa cũng không có kịch bản nên cậu ta còn phải có bản lĩnh vững vàng mới có thể ứng phó tại chỗ.
Đây là những thứ mà Tôn Tiểu Quân hiện tại không có, nhưng trùng hợp là những điều này các diễn viên trong nhà ma của Trần Ca lại rất giỏi.
“Có vẻ như mình cần phải tiến hành một khóa đào tạo chuyên sâu dành cho Tôn Tiểu Quân, tranh thủ mài giũa viên ngọc thô này trở thành viên đá quý độc nhất vô nhị trên đời.”
Trần Ca rất coi trọng Tôn Tiểu Quân, dù sao thì Tôn Tiểu Quân cũng được cả Minh Thai và điện thoại di động màu đen công nhận, mà chính bản thân anh cũng cảm nhận được sự đặc biệt của Tôn Tiểu Quân.
Chỉ cần Tôn Tiểu Quân được đặt ở vị trí thích hợp, cậu ta chắc chắn sẽ có thể phát huy vai trò lớn hơn nhiều so với áo đỏ.
Bệnh nhân số 101 ban đầu đang dần mất trí nhớ, Trần Ca cũng không định giết anh ta, chỉ là tạm thời trục xuất anh ta ra khỏi cơ thể của Tra Văn và nhốt anh ta lại.
“Mấy người đưa Tra Văn và bạn gái của anh ta đi tìm giày cao gót màu đỏ, để cô ấy thanh trừ lời nguyền còn trong người bọn họ.” Nhìn Tra Văn bị khiêng đi, Trần Ca cũng rất bùi ngùi: “Chỉ cần bỏ ra bốn mươi nhân dân tệ là đã có thể nhờ một áo đỏ cấp cao nhất đến thanh trừ lời nguyền trong thân thể, cái giá này có phải có hơi thấp không nhỉ?”
Sau khi Tra Văn và bạn gái được đưa đi, Trần Ca lập tức lên đường đi tìm Tôn Tiểu Quân, lão Chu, Đoàn Nguyệt và những nhân viên cũ khác theo sát phía sau, đội chuyên nghiệp chính thức tiếp quản trò chơi.
...
“Mấy người có nghe thấy âm thanh gì không?” Tiểu Tôn, người đang bị bao quanh bởi rất nhiều du khách, đột nhiên liếc nhìn về phía sau, ở sâu trong màn sương mù đen dường như có tiếng kêu cứu.
“Đừng nghĩ đến việc muốn rời đi sự chú ý của chúng tôi.” Mã Phong vừa nói xong, Thượng Quan Khinh Hồng lặng lẽ kéo quần áo của anh ta: “Ngài Mã, hình như vừa rồi thực sự có người đang cầu cứu, nó phát ra từ phía sau chúng ta.”
Thượng Quan Khinh Hồng cũng nói như vậy, các du khách bắt đầu trở nên cảnh giác, bọn họ quay đầu nhìn lại và đột nhiên phát hiện ra trong đội đã bị mất đi hai người.
“Đôi tình nhân đó biến mất từ lúc nào vậy?” Lúc này Mã Phong mới có chút hoảng hốt.
Trừ ba người đến từ Học viện Pháp Y, đội mười hai thành viên của họ giờ chỉ còn lại bốn người, những người đó biến mất khi nào và như thế nào, bọn họ hoàn toàn không biết.
“Vừa rồi chúng ta chỉ nhìn chằm chằm Tôn Tiểu Quân, không để mắt đến phía sau, có phải nhân viên nhà ma đã lợi dụng cơ hội này để ra tay với bọn họ không?” Thượng Quan Khinh Hồng cố gắng phân tích, từ khi đi vào, trong lòng anh ta đã có dự cảm không tốt, kể từ khi đồng đội bắt đầu biến mất không thấy đâu nữa, dự cảm xấu đó đang dần trở thành hiện thực.
“Sự biến mất của đôi tình nhân đó không giống như sự biến mất của Phó Bá Nhạc và Ngụy Siêu Siêu.” Vẻ mặt chị Rắn u ám: “Những người biến mất trước đó, cho dù là Lương Nhị, Lương Tam hay là Phó Bá Nhạc, Ngụy Siêu Siêu, tất cả đều đã biến mất ngay sau khi rời khỏi tầm mắt của chúng ta, nhưng cặp đôi thì lại biến mất cách chúng ta có vài bước. Rất khó để âm thầm làm cho hai người sống sờ sờ biến mất ở khoảng cách gần như vậy, trừ khi bọn họ tự ý rời đi.”
“Ý cô là gì?”
“Tôi nghi ngờ rằng đôi tình nhân đến từ Tân Hải có thể là một nhân viên của nhà ma.” Chị Rắn nhớ lại: “Mấy người có nhớ trong thông tin về nhà ma ám có nhắc đến một cặp vợ chồng chết thảm trong này không, linh hồn của họ lang thang trong cách cảnh của nhà ma, không muốn rời khỏi nơi này.”
“Nhưng tôi nhớ rằng đôi vợ chồng đó, người đàn ông họ Chu, người này đã già. Trước khi đi vào trong cảnh này, tôi có nhìn vào cam kết không truy cứu trách nhiệm của họ, trong hai người bọn họ không có ai họ Chu cả!”
“Cam kết không truy cứu trách nhiệm chỉ dành cho du khách thôi, diễn viên trong nhà ma thì có thể tự tiện viết bất cứ thứ gì họ muốn, bọn họ có thể sử dụng bút danh mà.” Chị Rắn vẫn có thể giữ cho đầu óc minh mẫn, người phụ nữ này rất mạnh mẽ.
“Thế còn Tôn Tiểu Quân?”
“Bây giờ chỉ còn lại bốn người chúng ta, tốt hơn vẫn là đừng nên tùy tiện tách nhau ra.” Chị Rắn nhìn chằm chằm Tôn Tiểu Quân hồi lâu, nhìn đến mức Tôn Tiểu Quân có chút chột dạ: “Tiếp theo, chúng ta đi tìm những người trong Học viện Pháp Y Hàm Giang, mau chóng tụ tập với bọn họ.”
“Không phải Phó Bá Nhạc đã nói rằng họ có thể không phải là du khách tham quan nhà ma sao?”
“Sau khi họ rời đi, ở phía chúng ta vẫn liên tục có người mất tích, cho nên việc du khách mất tích có lẽ không liên quan nhiều đến họ. Ngoài ra, mấy người hãy nhớ lại những lời mà bọn họ nói lúc đầu đi, thực sự chỉ vì lợi ích của toàn đội thôi, nhưng thật đáng tiếc là đã bị Phó Bá Nhạc và Ngụy Siêu Siêu hiểu lầm.” Cuối cùng chị Rắn cũng nghĩ thông:" Muốn qua cửa thì chỉ có thể đánh cược một lần, nếu pháp y là du khách, vậy thì chúng ta vẫn có cơ hội vượt qua cửa thành công, còn nếu bọn họ cũng là diễn viên do nhà ma sắp đặt thì chúng ta đành chấp nhận số phận thôi.”
Mới vừa rồi chín người còn hăng hái tiến vào, sau hai mươi phút trôi qua, cái sự hăm hở đó đã biến mất.
“Tôi không thấy bất kỳ điểm đáng sợ nào, nhưng du khách lại cứ lần lượt biến mất, rốt cuộc là chúng ta đã chơi nhà ma hay là nhà ma đang chơi đùa chúng ta?" Mã Phong nhíu chặt mày, và kể từ khi màn sương đen bắt đầu lan ra, lông mày của anh ta vẫn luôn nhíu lại với nhau.
“Hiện tại cảnh bốn sao chính là cảnh có độ khó cao nhất, bị chơi lại cũng bình thường thôi.” Chị Rắn có vẻ suy nghĩ thoáng hơn: “Dù sao thì bây giờ tình hình đã trở nên như thế này, mọi người cũng đừng than phiền nữa, không có ý nghĩa gì đâu, vừa nãy tôi có nhớ lại những lời mà sinh viên pháp y đã từng nói và phát hiện ra một điều rất quan trọng.”
“Cô đã phát hiện ra cái gì rồi? Có liên quan gì đến lối thoát không?" Thượng Quan Khinh Hồng nghiêng người.
“Người có tên Tả Hàn đó nói rằng màn sương đen tương tự như khí độc dược trong game, nếu ở trong màn sương đen lâu ngày sẽ xảy ra chuyện không hay, mấy người hãy suy nghĩ thật kỹ, người đầu tiên mất tích là Lương Nhị, Lương Tam, họ là những người đầu tiên tiếp xúc với màn sương đen, cặp đôi phía sau và Phó Bá Nhạc đã biến mất, có thể là do bọn họ đã đứng ở trong màn sương đen quá lâu.” Chị Rắn suy luận dựa trên manh mối duy nhất: “Màn sương đen biểu thị sự không rõ, nếu chúng ta không muốn có kết cục như bọn họ, vậy thì phải rời khỏi màn sương đen càng sớm càng tốt.”
“Vậy chúng ta không nên lãng phí thời gian, đi nhanh thôi.” Thượng Quan Khinh Hồng thúc giục.
“Sương mù đen không ngừng khuếch tán, cuối cùng toàn bộ cảnh sẽ bị bao trùm bởi sương mù, không có cách nào thoát ra được đâu. Hiện tại, tôi đã biết cách phá trò chơi chính là tìm ra lối đi bí mật. Lương Nhị, Lương Tam mất tích trong phòng, bọn họ chắc chắn đã tìm ra lối đi bí mật, nhưng con đường bí mật đó chỉ mở cửa một lần duy nhất, cho nên chúng ta cần phải tìm ra lối đi bí mật mới.” Chị Rắn thở dài: “Màn sương đen chỉ là phép thử đầu tiên, có lẽ trò chơi thực sự bắt đầu sau khi bước vào con đường bí mật, độ khó của cái nhà ma này quả thực là hơi quá, không phải là thứ mà du khách bình thường có thể ghé thăm được.”
“Đừng nói nhiều nữa, bây giờ chúng ta sẽ đi tìm con đường bí mật và mấy người pháp y đó.” Mã Phong liếc nhìn Tôn Tiểu Quân đang ngây ngốc đứng tại chỗ: “Cậu đi cùng chúng tôi đi.”
“Được... Được rồi.”
Bốn du khách còn lại vội vàng rời căn tin, bởi vì nơi này cũng bị sương mù đen bao phủ cho nên bọn họ đã bỏ qua cảnh căn tin, chạy dọc theo con đường phía trước.
Không thể không nói vì nhiều lý do khác nhau, những du khách này đã đưa ra một quyết định rất đúng đắn.
Không lâu sau khi họ rời đi, cửa căn tin mở ra, Ngụy Siêu Siêu và Phó Bá Nhạc ngã gục trước cửa.
Sau đó, một người phụ nữ mặc áo mưa màu đỏ, một đứa trẻ mặc áo choàng máu, và một người đàn ông béo trong đồng phục học sinh màu đỏ, đầu đội mũ đầu bếp bước ra khỏi căn tin.
Ba "người" đều nén cơn tức giận, lập tức chạy đuổi theo những du khách còn lại.
Khoảng nửa phút sau, Trần Ca và vài nhân viên cũ cũng vội vàng chạy tới.
Họ phân người đưa Ngụy Siêu Siêu và Phó Bá Nhạc đến Nhà Xác Dưới Lòng Đất, những người còn lại nhanh chóng đi theo ba áo đỏ.
Sương đen lan ra rất nhanh, để không ở trong sương đen lâu, du khách đã bỏ qua một vài cảnh dọc đường và đi đến cuối Thị trấn im lặng.
Trên con phố mờ mịt, bên trái là trung tâm chăm sóc sức khỏe bà mẹ và trẻ em đã bị chôn vùi một nửa dưới lòng đất, bên phải là một ngôi nhà sơn tường đen.
Trong hai cảnh phụ này, một cảnh là tòa nhà đáng sợ nhất trong thế giới phía sau cánh cửa của Ngô Thanh, còn một cái là tòa nhà đáng sợ nhất trong thế giới phía sau cánh cửa Ứng Đồng.
So với hai phân cảnh này, có thể nói Tòa nhà yên tĩnh chỉ là mới bắt đầu mà thôi.
“Chọn cái nào? Nhanh lên một chút, nhân lúc sương mù đen chưa lan đến đây, hãy nhanh chóng đưa ra quyết định đi.” Mã Phong nhìn về phía Thượng Quan Khinh Hồng và chị Rắn, hai người cũng không đưa ra quyết định được.
“Nơi có nhiều người chét nhất trong thị trấn là bệnh viện, chúng ta hãy chọn tòa nhà dân cư bên cạnh di.”
Cả ba nhanh chóng đạt được sự thống nhất, sau đó ba người lại quyết định để Tôn Tiểu Quân đi trước mở đường.
“Sao mấy người không suy nghĩ thêm một chút đi?” Tiểu Tôn biết khu dân cư tối tăm trước mặt thật ra cảnh Tòa nhà tối tăm, tiểu cảnh này rất đặc biệt, giống như Tòa nhà yên tĩnh có thể hấp thụ âm thanh, thì Tòa nhà tối tăm này có thể nuốt chửng ánh sáng.
Những người bước vào đó sẽ từng bước bị mất thị lực và cảm thấy tuyệt vọng ở phần sâu nhất của bóng tối, ở trong cảnh này, đến Trần Ca còn suýt chút nữa bị mất mạng chứ đừng nói đến những du khách này.
Chính là bởi vì biết cảnh này tương đối nguy hiểm, cho nên Trần Ca - thân là ông chủ của nhà ma đã cố tình đưa một số lượng lớn chấp niệm và lệ quỷ vào trong Tòa nhà tối tăm để bảo vệ sự an toàn của du khách.
Hầu hết những lệ quỷ và chấp niệm mà anh thu được trong nhiệm vụ Minh Thai đều ở trong Tòa nhà tối tăm, như vậy thì cho dù du khách có mất thị lực, không thể nhìn thấy gì thì cũng sẽ không bị thương do va chạm.
Khi bọn họ chìm vào bóng tối, ít nhất bên cạnh mỗi du khách sẽ có một vài chấp niệm đi theo.
“Đây chính là do mấy người chọn đấy, không liên quan gì đến tôi.” Tiểu Quân lẩm bẩm, dẫn đầu tiến vào cảnh nhỏ Tòa nhà tối tăm.
Hành lang thăm thẳm dường như không có điểm cuối, các góc tường toát ra mùi ẩm mốc lạ lùng, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng mèo kêu.
Đèn cảm âm trên đầu cứ lúc sáng lúc tối, và lối vào phía sau dần trở nên mờ nhạt.
“Mấy người có để ý thấy ánh sáng khi ở trong tòa nhà này đều đang dần yếu đi không?” Chị Rắn nhìn ánh sáng từ điện thoại di động, cảm thấy có chút kỳ quái.
“Có lẽ là ảnh hưởng tâm lý, đừng lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng tìm con đường bí mật đi.” Mã Phong và Thượng Quan Khinh Hồng mở ra một cánh cửa, bọn họ tập trung toàn bộ sự chú ý của mình vào việc tìm con đường bí mật, không thèm để ý đến tiếng mèo kêu bên tai đang từ từ lớn dần, dường như có thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm đang đến gần.
Cánh cửa sắt ở lối vào của hành lang đã bị ai đó đóng lại từ lúc nào không biết, đèn cảm âm trong hành lang nhấp nháy vài cái rồi đột nhiên vụt tắt.