“Hung thần ác sát sao?”
Nhìn hình vẽ ác quỷ ở phía sau cửa, trong đầu Trần Ca đột nhiên hiện ra những từ này.
“Tại sao người của Hiệp hội kể chuyên lạ lại vẽ ác quỷ ở sau cửa? Thứ này có ngụ ý đặc biệt nào đó sao?”
Trong nhà ma vô cùng yên tĩnh, Trần Ca bị mười con mắt trên người ác quỷ nhìn chằm chằm, cho dù anh từng trải qua rất nhiều chuyện nhưng lúc này cũng thấy hơi khó chịu.
“Xung quanh khu vui chơi Thế Kỷ Mới tổng cộng xảy ra năm vụ án mạng, mắt của người chết còn bị móc hết, có khi nào mắt của những người bị hại đó đang ở trên người ác quỷ này không?”
Trần Ca chậm rãi ngồi xổm người xuống, dùng đầu ngón tay khẽ đụng vào cánh cửa. Hình vẽ kia không được vẽ trên cửa mà giống như bị khảm vào cửa hơn, lấy tay sờ mặt ngoài vốn không cảm nhận được gì.
“Trước khi đến thôn Hoạt Quan, đội trưởng Nhan từng nói một số tình tiết của án móc mắt cho mình biết, tất cả những người chết đều là người có tội, gồm cướp, trộm, một số tội phạm đang bị truy nã...”
“Người dùng cho nghi thức đều là những người có tội, trùng hợp là ác quỷ trong cửa lại cõng các loại dụng cụ tra tấn giống như tượng trưng cho trừng phạt. Điều kỳ lạ nhất là đột nhiên ác quỷ này lại được vẽ trên cửa, đối diện với thế giới phía sau cánh cửa.”
Trần Ca suy tư rất lâu cũng không hiểu được rốt cuộc mục đích của Hiệp hội kể chuyện lạ là gì.
“Đến 12 giờ tối nay, khi cửa mở mình lại tới xem một chút.”
Trần Ca đóng cửa lại, để phòng ngừa xảy ra tình huống bất ngờ, anh lại nhặt toàn bộ ván gỗ dưới đất lên đóng vào cánh cửa.
Sau khi xử lý xong những thứ này, Trần Ca ôm con búp bê vải bị xé rách lên, dẫn mèo trắng đi vào trong phòng công cụ.
Trần Ca bật đèn lên, tìm kim chỉ, bắt đầu sửa con búp bê vải.
Đàn ông biết khâu vá rất ít, nhưng Trần Ca là một ngoại lệ. Lúc trước kinh tế của nhà ma rất khó khăn, phần lớn trang phục của diễn viên đều do anh tự làm.
Sau khi tay bị kim đâm vô số lần, cuối cùng Trần Ca cũng trở thành một người đàn ông tinh thông cắt, may, vá.
“Từ nhỏ cha mẹ tôi đối xử với cô còn tốt hơn cả tôi, nếu họ thấy cô bị thương, chắc chắn sẽ rất đau lòng.”
Trần Ca kiên trì khâu lại vết rách ở sau lưng búp bê vải. Mặc dù búp bê vải trong tay này rất sơ sài, nhưng Trần Ca biết có một linh hồn tinh khiết, đẹp đẽ ẩn nấp ở bên trong để bảo vệ.
Lúc Trần Ca khâu được một nửa, bỗng anh phát hiện trong tay áo của búp bê vải có một cái đinh vừa dài vừa mảnh màu đỏ, nếu không nhìn kĩ sẽ không phát hiện được.
“Không phải cái đinh này là thứ mình đã lấy trong phòng viện trưởng ở Khu Nội Trú Số Ba về sao?”
Lúc làm nhiệm vụ tập luyện ở Khu Nội Trú Số Ba, Trần Ca đã phát hiện trong ngăn tủ của viện trưởng có rất nhiều thư tín, cái hộc tủ kia chưa từng bị người ngoài chạm vào, bốn góc đều được đóng loại đinh dài này.
Lúc đó Trần Ca cảm thấy cái đinh này có công hiệu trấn tà, vì thế nên lúc quay lại lấy búa của bác sĩ nát sọ, anh đã tiện tay rút mấy cái đinh màu đỏ này ra, mang về nhà ma.
“Ở đầu của cái đinh có vết máu, nói không chừng là của hung thủ, ngày mai mình phải tìm người hỗ trợ giám định một chút mới được.”
Trần Ca cất cái đinh đi, tiếp tục sửa con búp bê vải.
Thời gian dần dần trôi qua, mèo trắng nhàm chán nhảy vào trong giỏ đựng chỉ nghịch, cuối cùng không biết sao toàn thân bị chỉ cuốn, nó lôi cái giỏ đựng kim chỉ chạy khắp phòng.
Trần Ca không để ý đến nó, khâu vết hết vết rách ở sau lưng búp bê vải, nhẹ nhàng nâng nó lên.
Trên thân búp bê vải này có hai vết thương, một cũ một mới rất rõ. Vết thương mới chính là thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ gây ra, còn vết thương cũ ở trên cổ, gần như suýt làm đầu của búp bê vải bị rơi ra.
Trần Ca vuốt ve vết thương trên cổ búp bê vải, nhớ lại chuyện xảy ra nhiều năm trước.
Sau khi làm xong búp bê vải, cha mẹ của Trần Ca vẫn luôn yêu cầu anh mang theo búp bê vải bên người, dù đi đâu cũng phải mang theo.
Một đứa bé trai lại mang theo một con búp bê vải theo người, chuyện này khiến người gặp luôn cảm thấy là lạ. Trong lòng Trần Ca cũng không vui, nhưng không vì chuyện nhỏ mà cãi nhau với người nhà.
Từ nhỏ Trần Ca đã sống trong nhà ma, gan của anh rất lớn, thấy cái gì mới cũng cực kỳ tò mò.
Cha mẹ anh cũng không quản thúc anh, chỉ nghiêm lệnh cấm anh đi một mình tới vùng ngoại ô phía đông của Cửu Giang.
Trần Ca vẫn không hiểu cách làm của cha mẹ mình là gì, đến tận lúc trường học tổ chức cắm trại ở ngoại ô, cả lớp tới đập chứa nước ở gần vùng ngoại ô phía đông Cửu Giang chơi.
Lúc đầu cũng không có điều gì bất thường, đến khoảng 3 – 4 giờ chiều, Trần Ca đột nhiên thấy có người vẫy tay với anh, anh có cảm giác rất quen với người đó, hình như người đó còn gọi tên anh.
Trần Ca kể chuyện này với giáo viên, đi cùng với giáo viên tới con đường mòn đó.
Anh thấy loáng thoáng ở cuối con đường là một tòa nhà màu đỏ, xung quanh nhà có rất nhiều trẻ con đang chơi trò chơi kỳ lạ, chuyện sau nữa thì anh không nhớ rõ. Anh chỉ biết mình và người giáo viên kia ngất ở ven đường, lúc tỉnh lại thì thấy trong ngực mình ôm con búp bê bị rách tung tóe.
“Lúc đó, chắc hẳn là cô đã cứu tôi.” Trần Ca vuốt ve vết thương trên cổ của búp bê vải, cho tới hôm nay anh mới hiểu rõ nhiều chuyện: “Trước kia cô đã bảo vệ tôi, sau này tôi sẽ bảo vệ mọi người.”
Trần Ca để búp bê vải vào trong túi, cầm búa của bác sĩ nát sọ ra, đi dạo tất cả các cảnh tượng một lần.
Tiểu Tiểu đang ở trong một phòng của cảnh tượng Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, không bị thương gì cả. Trần Ca nhấc tấm ván gỗ lên, lại đi xuống cảnh tượng Trường Trung Học Mộ Dương ở dưới lòng đất.
Hai mươi bốn con rối vẫn ngoan ngoãn đứng trong phòng học cuối cùng, không có ai chạy ra bên ngoài, giả bộ như con rối bình thường.
Trần Ca tiếp tục đi về phía trước, đi vào ký túc xá nữ, Bút Tiên bị dán bằng băng dính trong suốt mang tới một kinh hỉ cho anh.
Trên tờ giấy trắng có viết: [Hung thủ cõng một thi thể, hắn ta gọi cỗ thi thể kia là vợ! Giúp tôi chăm sóc Vương Hân, báo thù cho tôi!]
Trần Ca nhìn “di thư” mà Bút Tiên để lại, sợ đến ngây người: “Cô đúng là có tình có nghĩa, sống chết trước mắt vẫn không quên bạn tốt của mình...”
Trần Ca kiểm tra bút bi một chút, phát hiện Bút Tiên vẫn ổn không bị tổn hại chút nào, anh yên tâm hơn.
Trần Ca có một lệ quỷ biết viết di thư, có lẽ hội trưởng của Hiệp hội kể chuyện lạ cũng không nghĩ tới điều này.
“Hung thủ cõng thi thể, có thể chắc chắn hôm nay kẻ tới nhà ma của mình là số mười. Hắn ta gọi xác nữ trên lưng mình là thê tử, đây là một manh mối rất quan trọng.”
Anh kiểm tra một lượt hết tất cả các cảnh tượng. Có lẽ là vì thời gian quá gấp nên hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ cũng không phá hoại nhà ma, mục đích chủ yếu của hắn ta vẫn là cánh cửa phòng vệ sinh ở tầng một kia.
Trong nhà ma không bị táy máy chân tay, Trần Ca thở phào nhẹ nhõm, anh chuẩn bị đầy đủ, trở lại phòng vệ sinh của tầng một, yên lặng đợi thời gian tới.
Cánh cửa trong nhà ma này có thể nói là bảo bối mà Hiệp hội kể chuyện lạ muốn tranh đoạt, nhưng với Trần Ca thì nó chẳng có ích gì, những gì anh hiểu về “cửa” quá ít ỏi. Vì không biết nên hơi mâu thuẫn.
Trần Ca canh ở cửa phòng đến tận 11 giờ 59 phút đêm.
Mèo trắng vốn đang nghịch ngợm đột nhiên chạy vào phòng vệ sinh, nhe răng gầm gừ với cánh cửa kia, Trần Ca cũng cảm thấy cực kỳ kì lạ.
Lúc cửa sắp mở, toàn bộ nhà ma như có phản ứng lại.
Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, đè công tắc máy cát-sét mini, chuẩn bị gọi Hứa Âm hỗ trợ bất cứ lúc nào.
Kim giây của đồng hồ đang chuyển động, khi tất cả kim đồng hồ chồng vào nhau, hình vẽ ác quỷ trong cánh cửa đột nhiên hiện lên, mười con mắt kia hoàn toàn sống lại, nhìn chẳng giống hình vẽ chút nào. Nhìn nó rất chân thực, con ngươi có thể chuyển động được.
Thời gian trôi đi, cánh cửa bắt đầu xuất hiện những tơ máu, vẻ mặt của quái vật kia cũng trở nên dữ tợn hơn.
Tơ máu lan tràn trên người quái vật, mỗi khi đi qua một con mắt, con mắt đó lại biến thành đỏ như máu, mãi đến khi nó đi qua con mắt thứ mười thì có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Dù tơ máu quấn quanh như thế nào cũng không thể nhuộm đỏ con mắt cuối cùng được.
Trần Ca chậm rãi bước tới gần, sau khi đi tới gần anh mới phát hiện ra, hình như con mắt cuối cùng này bị vật nhọn nào đó đâm mù.