Ánh mắt Trần Ca lộ ra vẻ nguy hiểm, hội trưởng Hiệp hội kể chuyện lạ mang đến cho anh một loại cảm giác rất quen thuộc, cũng chính vì vậy anh lại càng muốn tìm cho bằng được người kia.
“Năm vụ án giết người như đang tiến hành một nghi thức, Hiệp hội kể chuyện lạ chuẩn bị lâu như vậy, sau khi dụ mình ra khỏi nhà ma thành công đoán chừng cũng đã bắt đầu hành động.”
Hiệp hội kể chuyện lạ sợ Trần Ca âm thầm phá hỏng, ảnh hưởng đến nghi thức. Trần Ca cũng không phải không lo lắng cho tính mạng của mình, dù sao khi đó Hứa Âm còn chưa tỉnh lại, những ma quỷ anh có thể dùng được chỉ có một vài nhân viên trông thì rất dữ nhưng thực tế chẳng có bao nhiêu sức chiến đấu.
Có điều tình hình bây giờ đã khác, Hứa Âm đã thức tỉnh, tuy rằng trạng thái có hơi kì lạ nhưng Trần Ca cũng có thêm sức mạnh chiến đấu.
“Hứa Âm phối hợp với Diêm Đại Niên, chỉ cần có thể ngăn cản áo đỏ của đối phương thì tin rằng mình chắc chắn phế bỏ được cái tên đang âm thầm giở trò kia.”
Trần Ca nghĩ tới đây, bèn đi đến bên cạnh đội trưởng Nhan: “Đội trưởng Nhan, bên nhà ma của cháu có chút việc gấp.”
“Trước khi hung thủ sa lưới, tốt nhất cậu không nên chạy lung tung, đừng quên cậu cũng là một trong những mục tiêu của bọn chúng.” Đội trưởng Nhan không đồng ý để Trần Ca rời đi, ông cầm bộ đàm và di động, đang bận chỉ huy.
Trần Ca lại ngồi xuống ghế, ánh mắt đảo qua đội trưởng Nhan và hai người cảnh sát khác trong phòng.
Kể từ lần đầu tiên gặp đội trưởng Nhan, Trần Ca đã chưa từng nghi ngờ vị cảnh sát tràn đầy tinh thần chính nghĩa này, nhưng giờ đây, anh lại hơi dao động.
Hai giờ trước, đích thân đội trưởng Nhan gọi điện bảo Trần Ca đến Chi cục thành phố.
Lý do đội trưởng Nhan đưa ra rất đầy đủ, không thể bắt bẻ, cũng thật sự có ý muốn bảo vệ Trần Ca, nhưng thời cơ lại quá trùng hợp, vừa khéo là lúc Hiệp hội kể chuyện lạ muốn giở trò với nhà ma.
Lại suy ra tiếp, Hiệp hội kể chuyện lạ muốn cướp đoạt cửa của thôn Hoạt Quan, bọn họ chuẩn bị vô cùng cẩn thận, bất kể là Giang Linh hay thôn Hoạt Quan đều hiểu rất rõ, nhưng những tin tức này bọn chúng lấy được từ đâu?
Thôn Hoạt Quan ẩn sâu trong núi lớn, ngăn cách với đời.
Những kẻ chạy ra ngoài trốn trong thôn Lâm Quan cũng rất ít khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài.
Mãi cho đến nửa năm trước, bởi vì bố mẹ Giang Linh bị đầu độc chết mới dẫn đến sự chú ý của cảnh sát với cái thôn nhỏ này, mà người phụ trách vụ án đầu độc khi đó chính là đội trưởng Nhan.
Người đi sâu vào điều tra thôn Lâm Quan là đội trưởng Nhan, người chăm sóc Giang Linh cũng là thuộc hạ của đội trưởng Nhan. Điểm này là thật, cho dù thanh minh thế nào cũng không có tác dụng.
Lúc Trần Ca cứu Cố Phi Vũ trong khu chung cư Phương Hoa Uyển đội trưởng Nhan có mặt, từ đầu tới cuối vụ án Khu Nội Trú Số Ba cũng do đội trưởng Nhan theo sát, nếu nghĩ như thế, đội trưởng Nhan quả thực có hiềm nghi rất lớn.
Đương nhiên cũng chỉ là có hiềm nghi mà thôi, dưới cái nhìn của Trần Ca, đội trưởng Nhan không hề có lí do để làm thế, có khả năng tất cả chỉ là trùng hợp.
“Tối nay sau khi Hàn Bảo Nhi sa lưới, Hiệp hội kể chuyện lạ cũng chỉ còn thừa lại vị hội trưởng ẩn núp kĩ nhất kia thôi.”
Trần Ca nhìn bóng lưng đội trưởng Nhan, lặng lẽ đi ra khỏi phòng, đón xe chạy tới khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
11 giờ đêm, Trần Ca quay về khu vui chơi Thế Kỷ Mới, vừa xuống xe anh đã cảm thấy chỗ nào đó có vấn đề.
Trong không khí ân ẩn một mùi hôi rất nhạt, cái mùi này rất giống với mùi bay trong Khu Nội Trú Số Ba và nhà trọ Hải Minh, chỉ có điều nó nhạt hơn nhiều.
“Lại là cái mùi này.” Ban đầu ở nhà trọ Hải Minh, Trần Ca đã từng ngửi thấy, khi đó anh còn hỏi thử bác sĩ Cao, kết quả phát hiện ra cái mùi thối kì lạ này chỉ có mỗi mình anh ngửi được.
Trần Ca chào hỏi với bác canh cửa, đi vào trong khu vui chơi.
Càng đi vào trong anh lại càng cảm thấy sai sai, rõ ràng các chỗ vui chơi xung quanh vẫn không khác gì bình thường nhưng lại mang đến cho người nhìn cảm giác cũ kĩ, giống như phủ thêm một lớp bụi.
Trần Ca ấn công tắc máy cát-sét mini, lấy búa của bác sĩ nát sọ trong ba lô ra, chậm rãi tiếp cận nhà ma của mình.
Khu vui chơi trong đêm tối có hơi u ám, Trần Ca đi rất chậm: “Hơi có vấn đề, lẽ nào thành viên cuối cùng của Hiệp hội kể chuyện lạ vẫn chưa rời đi?”
Lúc anh đến cách nhà ma 30 mét, bụi cây ở phía xa đột nhiên đung đưa. Trần Ca nheo cặp mắt lại, để ngang búa của bác sĩ nát sọ ở trước ngực.
Qua vài giây sau, lá cây bị đẩy ra, một con mèo trắng lộ ra cái đầu nhỏ xinh của nó.
Trong đêm tối, đôi mắt khác màu vô cùng nổi bật, sau khi mèo trắng nhìn thấy Trần Ca, soạt một cái chui ra nhảy lên bả vai anh, giống như chỉ có chỗ này là tương đối an toàn.
“Có người ngoài đi vào nhà ma, tốt xấu gì mày cũng phải chống cự tượng trưng tí chứ, chỉ biết mỗi chạy trốn.” Trần Ca xoa cái đầu nhỏ của mèo trắng, hình như nó đã bị dọa sợ.
Trần Ca tiếp tục đi về phía trước, dừng lại cạnh hàng rào bảo vệ của nhà ma: “Khóa cửa còn nguyên, chắc chắn đối phương không đi vào từ cửa chính.”
Vòng một vòng quanh nhà ma, cuối cùng Trần Ca dừng lại ở chỗ cửa sổ phòng vệ sinh nhà ma. Trước đó, bởi vì vụ ma gương nên anh đã đóng chặt cái cửa sổ này, nhưng bây giờ nó lại bị mở ra.
“Quả nhiên là chạy từ “cửa” máu tới.”
Trần Ca mở tung cánh cửa sổ, sau đó đặt mèo trắng ở trên bệ cửa. Sau khi không thấy mèo trắng có phản ứng gì mới leo qua cửa sổ nhảy vào trong nhà vệ sinh.
“Hình như có người đánh nhau ở chỗ này.”
Cây lau nhà ở góc tường, chổi nằm chỏng chơ ra đất, cửa buồng vệ sinh mới vừa thay đã bị đụng hỏng, cái gương trên tường phủ đầy vết nứt li ti, toàn bộ ván gỗ trên vách ngăn nhà vệ sinh cũng bị tháo mất.
“Trương Nhã đang ngủ say trong cái bóng của mình, Hứa Âm cũng vẫn luôn ở cạnh mình, trừ hai người họ, trong nhà ma còn ai có thể đối đầu với người của Hiệp hội kể chuyện lạ?”
Lần này Hiệp hội kể chuyện lạ được ăn cả ngã về không, chắc chắn sẽ mang theo áo đỏ tới cùng. Trần Ca không hề cho là trong nhà ma của mình tồn tại thứ có thể đánh nhau được với áo đỏ.
“Có phải mình bỏ quên gì rồi không?” Trần Cả bật đèn nhà vệ sinh, quét dọn rác rưởi trên đất, nhấc hết ván gỗ ra, cuối cùng cũng có phát hiện.
Trước cánh cửa máu của buồng vệ sinh có một con búp bê vải rách nát đang nằm.
“Là cô ấy?”
Cảnh tượng này như đã từng thấy qua, lần đầu tiên Trần Ca làm nhiệm vụ mức khó ác mộng cũng là con búp bê vải này chắn trước gương, không để ma gương đi ra.
Hai tay ôm lấy búp bê vải, sau khi cha mẹ Trần Ca mất tích, cảnh sát chỉ tìm được hai thứ ở gần đó, điện thoại màu đen và búp bê vải đầu tiên Trần Ca tạo ra khi còn bé.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày mức khó ác mộng thứ ba, Trần Ca cũng biết được thân phận của búp bê vải, linh hồn đáng yêu bảo vệ nhà ma và khu vui chơi Thế Kỷ Mới này chính là con gái của giám đốc La.
Trên người búp bê vải trong tay có nhiều chỗ cắt bị thương, phía sau lưng còn có vết rách dài nửa ngón tay, ruột bông ở bên trong bị lôi ra ngoài.
Trần Ca nhét lại bông vào trong cơ thể búp bê vải, anh nhẹ nhàng đặt con búp bê lên bồn rửa mặt.
Sau khi làm xong hết, Trần Ca nhìn về phía cửa buồng, búp bê vải chặn ở trước cửa, điều này nói rõ Hiệp hội kể chuyện lạ hẳn không thành công.
Mục đích của bọn chúng chính là cánh cửa này, thế nhưng nếu nhìn từ ngoài vào, hình như cánh cửa máu cũng không có thay đổi gì.
Trần Ca không yên tâm cho lắm, anh mở cửa ra, trong khoảnh khắc kéo cánh cửa, anh ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng.
Anh cúi đầu nhìn, phía sau cánh cửa vẽ một hình vẽ ác quỷ kì lạ, nó nhe răng nhếch mép, đeo đủ các loại dụng cụ tra tấn, kinh khủng hơn là trên người con quỷ mọc ra mười con mắt, mà lúc này hình như tất cả các con mắt đều đang nhìn chằm chằm Trần Ca.