Đợi sau khi người sống bên trong xe rời đi, Trần Ca mở cuốn truyện tranh ra, gọi từng nhân viên của mình ra. Anh không giải thích nhiều, đi thẳng tới hàng ghế cuối cùng của chiếc xe.
Một đám “người” đột nhiên xuất hiện, cặp đôi kia bị dọa sợ, bọn họ ngàn tính vạn tính cũng không ngờ bản thân mình đã thành thế này rồi, thế mà vẫn còn gặp phải cướp xe.
“Nơi này rất nguy hiểm, hai người tạm thời đi theo tôi đi.”
Trần Ca không hỏi ý kiến của đôi tình nhân kia, anh bảo Diêm Đại Niên thu bọn họ vào trong quyển truyện tranh.
Cặp đôi kia chỉ là một luồng chấp niệm khá mạnh mà thôi, họ cũng gần giống đám lão Chu, Đoàn Nguyệt. Vì thế Trần Ca cũng không lo họ sẽ quấy rối.
Xử lý xong chuyện của đôi tình nhân kia, Trần Ca dẫn nhân viên vây quanh người tài xế của chuyến xe tang – Đường Tuấn.
“Nói đi, vì sao lúc ở trạm xe buýt, ông không cho tôi lên xe?”
Tài xế không ngờ rằng Trần Ca lại thù dai như vậy, đến trạm cuối rồi vẫn không chịu buông tha cho ông ta.
Tài xế nhăn nhó mặt mày, ông ta cảm nhận được áp lực đến từ xung quanh, rụt rè nói: “Áo đỏ không thể lên xe, chiếc xe này chỉ cho phép người tuyệt vọng và chấp niệm lên thôi.”
“Ông biết trên người tôi có áo đỏ ư?” Trần Ca liếc tài xế, anh cũng không dây dưa lâu về vấn đề này: “Là ai bảo ông lái chuyến xe cuối cùng này?”
“Tôi không biết.” Tài xế trả lời câu hỏi Trần Ca một cách e dè, ông ta chưa từng gặp phải trận chiến như thế này, không cần Trần Ca hỏi nhiều, ông ta lập tức khai hết mọi thứ: “Tôi là nhân viên lái xe buýt. Trước kia, tôi lái chuyến xe buýt 104 cuối cùng. Trong công ty tôi lưu truyền rất nhiều tin đồn đáng sợ liên quan tới chuyến xe cuối cùng này. Họ nói xe này kiểu gì cũng sẽ gặp đủ loại chuyện lạ, kết quả rất nhiều người cũ không muốn lái nó. Cuối cùng, cấp trên không còn cách nào khác đành công bố, ai nhận lái chuyến xe 104 cuối cùng sẽ được trợ cấp thêm 300 tệ mỗi tháng. Tôi là người khá to gan, vì thế tôi bèn nhận lái chuyến xe này.”
“Về sau ông gặp phải chuyện gì?” Trần Ca nhìn chằm chằm vào mặt lái xe, có lẽ đối phương không nói dối.
“Tuyến 104 là tuyến buýt đường dài, đi ngang Cửu Giang, nối liền ngoại ô phía đông và ngoại ô phía tây. Lần đầu lái chuyến xe này, lúc giao ban, ông tài xế đã lén nói với tôi mấy câu.” Lái xe nhìn Trần Ca, giờ phút này ông ta càng hối hận hơn: “Ông ấy nói với tôi, lúc lái ca đêm, dù trên xe không có ai, lúc tới trạm xe buýt cũng phải mở cả cửa trước và cửa sau, dừng ở đó một lúc. Ông ấy còn nói tuyệt đối không được dừng xe khi chưa tới trạm xe buýt, không được dừng ở bất cứ trạm xe buýt nào quá 3 phút. Điều cuối cùng và cũng là điều quan trọng nhất là lúc trời mưa, nhất định không được đi với tốc độ quá nhanh, càng chậm càng tốt.”
Trên trán của tài xế đổ mồ hôi như mưa, ông ta dùng khăn vắt trên vai lau hồ hôi liên tục nhưng không có chút tác dụng nào. Một lúc sau, Trần Ca mới phát hiện ra, hình như đó không phải mồ hôi mà là nước.
Càng đi sâu vào câu chuyện, sắc mặt tài xế càng kém hơn, vùng da lộ ra ngoài của ông ta hơi phù thũng, giống như bị ngâm trong nước trong thời gian dài.
“Tôi nhớ kĩ lời của ông tài xế đó. Mấy tuần lễ đầu, tôi cũng tuân theo lời dặn của ông ấy một cách nghiêm khắc, bất kể có người hay không, đến trạm tôi đều dừng lại một lúc.”
“Đến tận một tháng sau, hôm đó trời mưa rất to, sau khi tiến vào ngoại ô phía đông, trên xe không có hành khách nào.”
“Trên xe chỉ có một mình tôi, mấy trạm trước, tôi vẫn làm theo lời dặn của tài xế kia, mở cửa rồi dừng một lát. Nhưng về sau tôi nghĩ, trên xe chẳng có ai, trạm xe cũng chẳng có ai, tôi mở cửa và đóng cửa làm cái gì? Thật sự lãng phí thời gian.”
“Ngày đó cũng giống như hôm nay, mưa càng lúc càng to, tôi cũng muốn tan làm về nhà sớm một chút. Vì thế tất cả các trạm sau, miễn tôi thấy trạm xe không có hành khách nào, tôi sẽ lái qua luôn.”
“Kết quả là khi đến sau trạm nhà máy cung cấp nước, tôi đột nhiên nghe thấy trong xe có người nói chuyện, cụ thể tôi cũng không nghe rõ, hình như bảo tôi dừng xe lại.”
“Bên ngoài tối như bưng, hơn nữa vẫn chưa tới trạm xe, tôi không thể dừng lại.”
“Đi thêm một lúc nữa, tôi đột nhiên ý thức được điểm kỳ lạ, trên xe của mình vốn không có khách nào, giọng nói kia đến từ đâu?”
Nói đến đây, bả vai của tài xế bắt đầu run lên, ông ta cúi đầu xuống, hai tay nắm tóc, “mồ hôi” trên trán rỉ ra trượt từ khuôn mặt xuống: “Tôi cảm thấy toàn thân như đông lại, ngẩng đầu nhìn về phía sau qua gương chiếu hậu. Sau đó tôi phát hiện sau lưng tôi có một người đang đứng, làn da hắn ta bị ngâm nước đến trắng bệch, mắt lồi ra ngoài.”
Lái xe chầm chậm ngẩng mặt lên, da ông ta tái nhợt, mắt lồi ra ngoài, giống những gì ông ta miêu tả.
“Trong lúc bối rối, tôi đánh lái gấp, sau đó đầu xe chìm vào trong nước.” Tài xế này có vẻ rất có thiên phú kể chuyện. Ông ta nói một hơi, vụng trộm nhìn Trần Ca một chút, thấy Trần Ca không có ý ra tay mới kể tiếp: “Tôi nhìn thấy bản thân chìm dần xuống nước. Chẳng biết bao lâu sau, khi tôi mở mắt ra thì phát hiện mình vẫn ở bên trong chiếc xe buýt 104, có một cái bóng đang đứng bên cạnh. Nó nói với tôi, chỉ cần tôi chở đủ một nghìn vị khách, tôi sẽ được tự do.”
“Cái bóng? Ông miêu tả một chút về hình dáng và ngữ điệu của nó xem.”
“Cái bóng kia có hình dáng giống tôi, tựa như cái bóng của tôi sống dậy vậy, giọng nói của nó thì tôi không hình dung ra được. Hoặc có thể sau khi nghe xong thì quên ngay lập tức.”
Nhìn vẻ mặt và giọng nói của lái xe, chắc hẳn ông ta không hề nói dối: “Bóng quỷ này đúng là kín kẽ như bưng, khó đối phó hơn so với tất cả ma quỷ mà từ trước tới giờ mình gặp nhiều.”
“Nếu cậu muốn điều tra cái bóng kia, tôi có thể cung cấp cho cậu một tin tức.” Khuôn mặt của lái xe phù thũng đáng sợ, ông ta đã gỡ lớp ngụy trang xuống: “Nhưng cậu phải đồng ý với tôi một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Thả tôi đi.” Lái xe nhìn Trần Ca với vẻ mong đợi: “Sau khi tôi xảy ra chuyện, chắc chắn người nhà tôi rất lo lắng. Tôi muốn trở về thăm họ một chút.”
“Đến lúc đó, tôi sẽ về cùng ông. Ông còn tâm nguyện nào khác thì nói hết ra đi, tôi sẽ cố gắng hết sức giúp ông thực hiện.” Thái độ của Trần Ca dịu đi rất nhiều, anh đã đối xử với tài xế này như người một nhà.
“Cậu cùng tôi trở về nhà?” Lái xe hoàn toàn không đoán ra ý nghĩ của Trần Ca, ông ta cho rằng tên nhóc đáng sợ trước mắt này sẽ ra tay với người nhà của mình.
Tài xế xoắn xuýt hồi lâu rồi thở dài, từ bỏ đấu tranh: “Tôi đã từng hỏi cái bóng, vì sao nó lại muốn đưa toàn bộ hành khách tới trấn Lệ Loan. Nó nói nó nuôi thứ gì đó ở trấn Lệ Loan, cần phải tiếp sự đau khổ và tuyệt vọng liên tục vào đó.”
“Làm ra một cánh cửa mất khống chế, đưa toàn bộ những người đang đau khổ tuyệt vọng ở Cửu Giang tới nơi này, chính là vì nuôi dưỡng một thứ?” Trần Ca nhớ kĩ lời của người tài xế, sau đó hỏi ông ta mấy câu nữa. Cuối cùng, anh thu người tài xế vào trong cuốn truyện tranh.
Bây giờ, hành khách trên chuyến xe tang 104 chỉ còn lại người phụ nữ trung niên mà thôi. Bà ta thấy sự “hung ác” lúc trước của Trần Ca, bây giờ vẫn vô cùng sợ hãi.