Đứng giữa hai tòa nhà u ám, Trương Kính Tửu và Lý Trường Âm nhìn nhau.
Không ai nói chuyện, cũng không ai trong hai người họ có kinh nghiệm đối phó với ma quỷ, bầu không khí càng ngày càng trở nên kỳ quái.
Trương Kính Tửu ho khan một cái. Trước đây anh ta từng là nhân viên bán hàng, tính cách cởi mở hơn so với Lý Trường Âm. Anh ta biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là một cách tốt, cho nên quyết định phá vỡ cục diện bế tắc.
“Đừng lo lắng, chị có thể miêu tả cho tôi dáng vẻ cụ thể của cái thứ bị mất kia được không? Ví dụ như kích thước, chiều dài, có gì đặc biệt hay không?”
“Mô tả dáng vẻ cho anh nghe? Kích thước? Chiều dài? Đặc điểm?" Lý Trường Âm ngạc nhiên khi nghe thấy Trương Kính Tửu hỏi, đây là câu hỏi mà người bình thường có thể hỏi sao?
Vừa rồi anh ta chỉ thuận miệng nói một chút thôi, không nghĩ tới đối phương sẽ hỏi rõ đầu đuôi như vậy.
Tên đã lên dây không bắn không được, Lý Trường Âm do dự một lúc, nói: “Mặt mũi của nó rất mơ hồ, người chảy nhiều máu, vẫn luôn khóc lóc, vừa khóc vừa nói mình rất lạnh.”
“Mặt mũi không rõ lắm, việc này thì hơi rắc rối rồi.” Trương Kính Tửu nâng cằm lên, rất nghiêm túc tự hỏi: “Nó nói mình rất lạnh, có thể là bị giấu vào trong tủ lạnh rồi, nhưng vấn đề là nếu để trong tủ lạnh thì máu sẽ bị đông lại, cho nên loại trừ khả năng bị để trong tủ lạnh. Chị để tôi suy nghĩ xem còn nơi nào mát mẻ hơn không nhé! Nhà xác bệnh viện trong trấn nhỏ! Con chị rất có thể đã bị đưa vào bệnh viện, tôi nghĩ chị nên đến nơi đó tìm thử xem. Chú ý đến tiếng khóc, tiếng khóc to nhất ở phòng nào, con chị rất có thể đang ở phòng đó.”
“Anh đang nói nghiêm túc sao?”
Lý Trường Âm rất tự tin vào kỹ thuật trang điểm và kỹ năng diễn xuất của mình. Anh ta là diễn viên xuất sắc nhất Học Viện Ác Mộng, nhưng ở trước mặt Trương Kính Tửu, anh ta bắt đầu hoài nghi bản thân. Đối phương hợp tác với anh ta một cách nghiêm túc như vậy, như thể đã nhìn rõ tất cả chỉ là diễn, còn cố ý muốn dẫn anh ta đến nhà xác.
Trương Kính Tửu cũng không biết trong lòng Lý Trường Âm đang nghĩ gì, anh ta gật đầu: “Nếu như nó không ở trong bệnh viện thì chị cũng đừng lo lắng, dù sao nơi này cũng lớn như vậy, từ từ tìm rồi cũng sẽ có ngày tìm được thôi.”
Lý Trường Âm không thể tin rằng mình lại được một con quỷ an ủi, nên diễn tả cảm xúc này như thế nào đây?
Có hơi sợ hãi, còn có một chút kích thích.
“Cảm ơn, tôi sẽ đi xem một chút.” Nói xong lời cuối cùng, giọng nói của Lý Trường Âm cũng run lên. Anh ta vẫn luôn trốn trong bóng tối, cúi đầu, che dấu hầu kết ở cổ của mình.
“Không sao, sau này mọi người đều là người một nhà.” Trương Kính Tửu cảm thán trong lòng. Con quỷ này thật lễ phép, còn biết nói lời cảm ơn, xem ra những nhân viên khác trong nhà ma cũng rất dễ ở chung.
“Người một nhà? Ý của anh là?" Tim Lý Trường Âm đập nhanh hơn. Đối phương đang muốn giết chết mình, sau đó giam cầm linh hồn của anh ta trong nhà ma, trở thành một nhân viên mới sao?
“Hiện tại đúng là chúng ta còn hơi xa lạ, dù sao đây cũng là lần đầu tiên gặp mặt, sau này khi làm việc cùng nhau lâu rồi, chúng ta tự nhiên sẽ thành quen thôi.” Trương Kính Tửu nở nụ cười khó coi.
“Tương lai cùng nhau làm việc?” Tim Lý Trường Âm lại đập mạnh hơn, hai tay đột nhiên nắm chặt!
Cháy nhà mới ra mặt chuột!
Mục đích thực sự của đối phương chính là anh ta! Người đàn ông có nụ cười quái dị trước mặt này có thể đã nhìn thấu được lớp ngụy trang của anh ta! Muốn giữ anh ta lại nơi này mãi mãi!
Mồ hôi chảy ướt đẫm lớp trang điểm trên trán, Lý Trường Âm biết rất rõ, một nhân viên nhà ma bình thường sau khi nhìn thấy một người phụ nữ mang thai kỳ lạ bước vào sẽ không bao giờ chạy đến và nói với cô ta rằng mọi người sẽ làm việc cùng nhau trong tương lai.
Lý Trường Âm càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, cuối cùng anh ta đã biết tại sao tâm thần mình luôn bất định sau khi đi vào đây rồi.
Ngôi nhà ma này thực sự bị ma ám!
“Nếu có cơ hội thì nói tiếp.” Lý Trường Âm rảo bước.
“Bệnh viện ở bên trái!” Trương Kính Tửu nhìn thấy Lý Trường Âm vội vàng rời đi, sờ sờ mũi: “Mình đã nói sai sao? Sao luôn cảm thấy như mình bị người ta ghét nhỉ.”
Lý Trường Âm chưa kịp đi xa, bộ đàm trong túi Trương Kính Tửu đã phát ra tiếng động, anh ta nhanh chóng lấy ra.
“Kính Tửu, anh vừa tìm tôi có chuyện gì vậy?” Giọng của Trần Ca phát ra từ bộ đàm liên lạc nội bộ.
“Vừa rồi có một nhân viên cũ đến hỏi tôi vài điều, nhưng đừng lo, chúng tôi ở chung với nhau rất vui vẻ.”
“Nhân viên cũ tìm anh?” Trần Ca hơi khó hiểu: “Nhân viên bình thường không thể rời khỏi tòa nhà nơi họ ở quá xa, nếu mất nơi ký thác, họ sẽ ngày càng yếu đi. Còn hai áo đỏ thì đều bị thương nặng, họ cũng đã nói chuyện với tôi rồi, sẽ không chủ động đi tìm kiếm du khách đâu. Kính Tửu, dáng vẻ của nhân viên cũ đó như thế nào?”
“Là một phụ nữ mang thai...”
“Được rồi, tôi hiểu rồi, đó không phải nhân viên của chúng ta, có thứ gì đó đã trà trộn vào.”
“Vậy chúng ta phải làm sao?” Trương Kính Tửu hơi hoảng hốt, anh ta thật sự không ngờ người phụ nữ mang thai mà mình gặp vừa rồi không phải là nhân viên nhà ma.
“Anh cũng đã từng nhìn thấy những ma quỷ ở vùng ngoại ô phía Đông rồi đấy. Trên đời này có ánh sáng là phải có bóng tối, có những người kiên định đòi công lý như tôi, nên tự nhiên cũng có những người có ý đồ xấu. Có điều anh không cần sợ, chẳng cần biết người đó là ai, dám chạy vào nhà ma của tôi để gây rắc rối thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần một đi không trở lại.”
“Đã hiểu.” Trương Kính Tửu mô tả cho Trần Ca nghe về ngoại hình và đặc điểm của người phụ nữ mang thai một lần nữa, sau đó tắt bộ đàm.
...
Trần Ca cất bộ đàm đi, đứng ở ngã tư đường. Lúc vừa nghe báo cáo của Trương Kính Tửu thì anh còn nghĩ đó là tay sai của cái bóng đến tìm thứ gì đó.
Nhưng sau khi nghe xong, anh nhận ra có điều gì đó không ổn, người phụ nữ mang thai đó có lẽ là người sống giả trang.
Trong số những du khách đến tham quan nhà ma lần này có diễn viên chuyên nghiệp, bọn họ vào theo streamer Hoàng Hồ, để buổi livestream đạt hiệu quả cao nhất, có khả năng họ đã đóng giả làm ma.
“Hy vọng là do mình sợ bóng sợ gió.” Nhà ma này là nền tảng của Trần Ca, không được có sai sót.
Vì lý do an toàn, Trần Ca đã liên lạc với quỷ điện thoại Đồng Đồng và yêu cầu cậu ta đánh thức tất cả các ma quỷ trong cảnh tượng, nhất định phải mau chóng tìm được du khách khả nghi kia.
Tiếng khóc và tiếng cười đan xen trong trấn nhỏ, những bóng đen dần thức tỉnh trong các ngõ ngách, những chấp niệm ẩn giấu bị đánh thức, bắt đầu lang thang trên phố.
Chỉ vài giây sau, Trần Ca nhận được tin nhắn từ Đồng Đồng và Cái Kéo.
Đồng Đồng đã tìm thấy người đó, Cái Kéo lại càng lợi hại hơn, anh ta nói với Trần Ca rằng anh ta vẫn luôn theo dõi người đó, đối phương lén lút khác hẳn du khách bình thường.
“Ở yên đó, chờ tôi đến, chúng ta hãy cùng nhau ra tay.”
Trần Ca liếc mắt nhìn thời gian trên điện thoại, đợt tham quan này đã gần kết thúc rồi.
...
Lý Trường Âm vứt bộ quần áo bà bầu và ga trải giường vào phòng, cũng không kịp tẩy trang, chạy về phía lối ra trong trí nhớ của mình.
Anh ta không dám la hét lớn, lo lắng rằng mình sẽ bị càng nhiều thứ bẩn thỉu hơn nhắm vào, gọi cho những đồng đội khác cũng không có ai nghe, anh ta cảm thấy như thể mình bị cô lập vào một thế giới khác.
Khi chuyến tham quan gần kết thúc, trấn nhỏ ngày càng trở nên kinh khủng hơn, những con phố vốn không có một bóng người, giờ đã bắt đầu có bóng người đi lại.
Sương mù không biết xuất hiện từ đâu, dần dày đặc hơn, thậm chí còn lẫn mùi máu tươi.
“Mình luôn cảm thấy có đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.” Lý Trường Âm gãi gãi cổ, hiện tại trong lòng anh ta cảm thấy khó chịu, chỉ cần hơi có gió thổi cỏ lay là sẽ quay đầu lại nhìn: “Hình như có người ở sau lưng mình!”
Lý Trường Âm chạy qua một ngã tư thì đột ngột tăng tốc, bật đèn pin trên điện thoại và chiếu sáng phía sau.
Trong màn sương, có một người đàn ông kỳ lạ mặc áo khoác, cầm theo một chiếc kéo to lớn đáng sợ và nhanh chóng đuổi theo anh ta.
“Quả nhiên!” Lúc này Lý Trường Âm vẫn rất bình tĩnh, biết ánh đèn điện thoại di động sẽ để lộ bản thân nên lập tức tắt điện thoại đi: “Cái phòng ở phía trước mình đã đi vào rồi, bước qua cửa chính, mình có thể nhảy ra ngoài từ cửa sổ sau, dùng căn phòng này có lẽ sẽ cắt đuôi được con quái vật kia.”
Suy nghĩ của anh ta rất thông minh, nhưng khi anh ta đang định đi về phía trước thì lại đột nhiên dừng lại.
Ở góc phố, một người đàn ông với xiềng xích quấn quanh người, mặc bộ quần áo bác sĩ, tay kéo theo một chiếc búa hung hãn chậm rãi bước ra.