Tiểu Cố nghe thấy lời nói của Trần Ca từ trong điện thoại, hơi hoảng hốt.
Vì sao ông chủ nhà mình lại hiểu rõ về ma quỷ như thế? Không chỉ không sợ hãi mà còn tự mình chỉ cho cậu ta làm như thế nào mới có thể đạt được thiện cảm với ma quỷ. Hơn nữa, mỗi một câu nói của anh đều lộ ra sự thuần thục và trí tuệ.
Trong lòng cậu ta tò mò, nhưng chỉ là tò mò mà thôi, cậu ta chưa bao giờ cho rằng Trần Ca sẽ hại cậu ta. Đối với cậu ta mà nói thì Trần Ca là một sự tồn tại rất đặc biệt.
Ông chủ trông không đáng tin cậy này đã từng cứu cậu ta trở về từ ranh giới giữa sự sống và cái chết hai lần.
Lần đầu tiên, cậu ta bị người phụ nữ tâm thần phân liệt cho uống thuốc, suýt chút nữa bị chặt xác. Lúc ấy, Trần Ca đã trượng nghĩa ra tay đá văng người phụ nữ kia.
Lần thứ hai, vẫn là ở khu chung cư Phương Hoa Uyển. Chính cậu ta tự đi nhầm vào tòa nhà số ba, theo phía sau cậu ta là một bóng trắng không có khuôn mặt. Cậu ta choáng váng hôn mê, sau khi tỉnh lại cảnh sát nói là Trần Ca đã ra tay cứu giúp cậu ta.
“Đây đã là lần thứ ba rồi.”
Tiểu Cố nhét điện thoại vào túi quần. Cậu ta cảm thấy cuộc sống của mình rất nguy hiểm, cũng chỉ có thể đi theo Trần Ca cậu ta mới có thể có một cuộc sống an ổn được.
Tiểu Cố chưa cúp điện thoại, đeo tai nghe nghiêng người dựa vào cửa sổ xe. Cậu ta nhớ rõ ràng từng lời mà Trần Ca nói.
Trời mưa càng nặng hạt hơn, bên ngoài cửa sổ tối đen và không thể nhìn thấy được đường đi. Tiểu Cố chỉ có thể yên lặng tính toán thời gian, xác định vị trí của đứa trẻ kia, sẵn sàng chuẩn bị xuống xe bất cứ lúc nào.
Năm phút trôi qua, tốc độ xe bắt đầu chậm lại. Cơ bắp cẳng chân Tiểu Cố căng chặt, cậu ta nói một câu với giọng nói rất nhỏ: “Sắp đến trạm rồi.”
“Sau khi cửa xe mở ra, cậu không cần do dự, trực tiếp ra tay. Cậu không nên cho người phụ nữ trung niên kia có cơ hội phản ứng.” Giọng nói của Trần Ca truyền ra từ tai nghe.
“Được.”
Đã có thể nhìn thấy hình dáng của trạm xe từ cửa sổ xe. Hình bóng màu đỏ kia vẫn canh giữ ở trạm xe như cũ.
Trạm xe ở vùng ngoại ô chưa có tu sửa nơi trú mưa. Người phụ nữ mặc áo mưa màu đỏ đứng lẻ loi ở giữa cơn mưa to, trông vô cùng bắt mắt.
Tốc độ xe chậm dần, khi sắp đến trạm xe, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Hoàng Linh ngồi ở đằng trước vừa mới mở điện thoại ra, chồng cô đã gọi điện thoại cho cô. Có thể là vì đã hạ hỏa nên cô không cúp điện thoại ngay mà ấn vào để nghe.
“Hoàng Linh! Xuống xe! Mau xuống xe!”
Điện thoại truyền ra tiếng hét khàn cả giọng của một người đàn ông. Hoàng Linh không thèm nghe xong đã cúp máy thẳng. Thật ra cô cũng bị dọa không nhẹ.
“Nổi điên gì vậy?”
Điện thoại vừa mới cúp, tiếng chuông điện thoại lại vang lên lần nữa. Như cũ, vẫn là chồng của cô gọi.
Hoàng Linh chỉnh âm lượng đến mức thấp nhất, cô áy náy nhìn bốn phía xin lỗi. Lúc này cô mới phát hiện toàn bộ hành khách xung quanh đang nhìn cô.
Mỗi một gương mặt đều mang theo vẻ mặt quỷ dị, cười như không cười nhìn chằm chằm vào cô, làm cô nổi hết cả da gà.
“Thật là ngại quá…” Điện thoại trong lòng bàn tay Hoàng Linh không ngừng rung lên, phát ra âm thanh brừm brừm.
“Sao cô không nhận điện thoại?” Bà lão ngồi ở phía sau tài xế lần đầu tiên mở miệng, khuôn mặt đầy nếp nhăn như vỏ đậu, hai mắt của bà ta bị phủ bởi một lớp màng màu trắng mỏng. Khi Tiểu Cố vừa mới lên xe, bà lão trông không giống như thế này, cũng không biết từ khi nào đã bắt đầu xuất hiện sự thay đổi.
Vẻ ngoài của bà lão nhìn hơi đáng sợ. Hoàng Linh cầm điện thoại, đoán không ra ý tứ của bà lão, chỉ có thể không ngừng xin lỗi.
“Tôi cảm thấy cô vẫn nên nhận điện thoại của anh ta thì tốt hơn. Cô càng không nhận, anh ta sẽ càng lo lắng cho cô.” Người đàn ông mặc áo blouse trắng cười ha hả rồi nói. Ánh mắt của ông ta di chuyển giữa Hoàng Linh và Tiểu Cố. Sợi dây đỏ trên cổ tay không biết đã biến mất từ khi nào, thay vào đó chính là từng vết thương màu đỏ nâu.
Hoàng Linh chưa kịp phản ứng bác sĩ, đứa trẻ nhỏ phía sau lưng cô lại bắt đầu ho khan dữ dội. Người phụ nữ trung niên kia dần dần mất hết kiên nhẫn. Khuôn mặt xấu xí của bà ta càng trở nên dữ tợn hơn. Ngũ quan vặn vẹo, bà ta hung tợn nhìn đứa trẻ nhỏ bên cạnh, ánh mắt vô cùng đáng sợ.
Trong nháy mắt không khí trong xe trở nên căng thẳng. Đúng lúc này, âm thanh vô tuyến lạnh như băng được truyền ra từ đầu xe.
“Đinh! Đã đến nhà máy nước ngoại ô phía đông, hành khách xuống xe xin vui lòng mang theo đồ đạc và xuống xe bằng cửa sau.”
Xe buýt số 104 cuối cùng cũng đến trạm. Sau khi xe dừng lại hẳn, cửa xe phía sau dần dần mở ra.
Khi chiếc xe dừng lại, Tiểu Cố đứng lên. Cậu ta đi sát qua thân thể của hành khách bên cạnh và ra khỏi chỗ ngồi.
Dựa theo lời chỉ dạy của Trần Ca ở trong điện thoại, cậu ta đi thẳng đến chỗ của người phụ nữ trung niên kia.
Cửa xe đã được mở ra, Tiểu Cố cũng đi đến bên cạnh người phụ nữ trung niên: “Tôi muốn lấy đồ, có thể đưa áo khoác cho tôi trước được không?”
Trước đó, khi mà đứa trẻ đang ho khan, Tiểu Cố đưa áo khoác của mình cho họ mượn.
Tính tình người phụ nữ trung niên rất kém cỏi. Bà ta ngửa đầu lên nhìn Tiểu Cố, một tay ôm lấy đứa trẻ, một tay khác lấy áo ra.
Cổ họng Tiểu Cố khẽ run rẩy. Đôi tay cậu ta dần dần nâng lên.
Cùng thời gian đó, điện thoại của Hoàng Linh lại bắt đầu rung lên. Chồng của cô giống như là đã phát điên, gọi điện thoại cho cô liên tục, cứ như thật sự có một chuyện cực kỳ quan trọng.
Chiếc áo dần dần bị rút ra. Cánh tay ở bên trong của người phụ nữ trung niên ôm đứa trẻ, cánh tay khác thì cầm áo đưa cho Tiểu Cố.
Tất cả đều tiến hành theo kế hoạch, trái tim Tiểu Cố cũng vọt lên đến cổ họng. Cậu ta nhìn cái áo càng ngày càng đến gần mình, đôi mắt nhìn chằm chằm vào một cánh tay khác của người phụ nữ trung niên.
Chân trước và sau so le, thân thể Tiểu Cố nghiêng về phía trước, cánh tay cậu ta cũng nâng lên.
Thời gian giống như chậm đi, khi ngón tay Tiểu Cố sắp đụng đến bộ quần áo kia, Hoàng Linh lại nghe điện thoại một lần nữa.
“Có chuyện gì về nhà rồi nói. Anh đừng…”
“Xuống xe đi! Tất cả người trên chiếc xe em ngồi đều là quỷ! Tất cả bọn chúng là quỷ đó!”
Tất cả hành khách bên trong xe đều nghe thấy rõ giọng nói trong điện thoại, Hoàng Linh muốn cúp máy cũng không còn kịp nữa.
“Quỷ?” Cô không ngờ chồng mình sẽ nói những lời như vậy với mình. Khi cô quay đầu lại nhìn, thấy toàn bộ biểu cảm trên gương mặt bọn họ là nhìn chằm chằm vào cô.
Thân xe đột nhiên rung một chút, vẻ mặt của tài xế đầy hoảng sợ. Ông ta giống như thấy được bộ dáng khi mình sắp chết. Đôi mắt ông ta nhìn chằm chằm con đường phía trước, mồ hôi không ngừng chảy xuống.
Ngũ quan người phụ nữ trung niên ôm đứa trẻ càng vặn vẹo rõ ràng hơn. Cơ thể bà ta càng trở nên mập mạp, giống như sắp bị nổ tung.
“Ọe!”
Hành khách ngồi bên cạnh Tiểu Cố cũng đột nhiên nôn mửa. Cả người hắn ta ướt đẫm, ngón tay móc cổ họng của mình. Từng búi tóc đen đúa bện lại với nhau, dính nhớp như rêu trào ra từ miệng hắn ta.
“Sao chúng tôi có thể là quỷ? Không phải chúng tôi đang sống rất tốt hay sao?” Bà lão ngồi ở một bên cũng đang nghiêng đầu nhìn qua đây. Mí mắt rất dày che đậy tròng mắt, hoàn toàn không thể phân biệt đâu là đồng tử hay là tròng mắt trắng.
Tất cả hành khách đã thay đổi. Bên kia điện thoại, Trần Ca cũng nghe thấy những lời nói này. Anh nhanh chóng quyết định ra lệnh cho Tiểu Cố lập tức rời đi.
“Đi mau!”
Đôi tay bắt lấy quần áo của Tiểu Cố bỗng nhiên nhanh hơn, xuyên qua quần áo túm lấy đứa bé kia. Nhưng chờ khi cậu ta chạm vào thân thể đứa trẻ mới phát hiện, thân thể đứa trẻ kia vô cùng lạnh lẽo, không có bất kì sự sống nào.
“Này…” Chỉ ngây người trong giây lát, người phụ nữ trung niên đã nhận ra ý nghĩ của Tiểu Cố.
“Mày muốn cướp con của tao?” Cánh tay béo của người phụ nữ đánh vào Tiểu Cố, gương mặt kia xấu xí đến cực độ.