Cơ thể của ba vị khách tham quan bị vướng vào nhau, mắc kẹt trong lối đi, đây là lần đầu tiên Trần Ca gặp phải một tình huống như vậy trong ngôi nhà ma.
“Gọi 119 không? Bỏ đi, hay là để tôi tự làm.”
Anh dùng chân đẩy lưng Tống An và nắm lấy cánh tay Đỗ Siêu Cận: “Nhịn một chút!”
Trần Ca lùi về phía sau, dùng cả hai tay để kéo cánh tay của Tiểu Đỗ ở giữa ra khỏi mấy người đó.
“Đau quá! Đau quá!”
Trần Ca đã phải mất rất nhiều sức lực, cuối cùng cũng tách được ba người ra. Anh nhìn ba vị khách bị nằm la liệt trên đất, mặt mày xanh xao, cả người mất sức thì không thể không than thở một câu: “Những khách tham quan gần đây có thể lực kém vậy.”
Anh mặc một chiếc áo khoác màu đỏ máu, tay cầm một cây búa nát sọ, không ai trong số ba khách tham quan trả lời. Đối với họ, ngày này sẽ khắc sâu trong tim và trở thành một ký ức “quý giá” không thể quên.
“Có thể tự đi không? Tôi đưa mọi người ra ngoài.” Trần Ca nhặt các bộ phận trên khuôn mặt của con rối nữ và đặt bên cạnh đầu cô ta, sau đó đỡ mấy người đó rời khỏi văn phòng của viện trưởng.
Trước cửa ngôi nhà ma của khu vui chơi Thế Kỷ Mới, khách tham quan chia thành hai nhóm.
Một nhóm là khách tham quan thực sự đang hóng chuyện trong phòng nghỉ, nhóm khác là người hâm mộ của Bệnh Viện Điền Đằng, họ đứng bên ngoài hồi hộp chờ đợi kết quả.
“Ông chủ Từ, đã gần bốn mươi phút rồi, tại sao vẫn chưa ra ngoài?”
“Chúng tôi nhận được một cuộc gọi nhờ giúp đỡ! Ông chủ, chú có chắc là sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ?”
Chú Từ đứng trước cửa ngôi nhà ma bán vé, xung quanh có ba bốn người trẻ tuổi vây quanh, có nam có nữ.
Nếu Trần Ca ở đây thì chắc chắn có thể nhận ra họ, mấy người này là nhân viên của Bệnh Viện Điền Đằng.
“Chắc là... không có chuyện gì xảy ra đâu.” Đầu chú Từ toát đầy mồ hôi. Nói thật, trong lòng chú Từ cũng không dám chắc, bình thường thời gian tham quan chỉ cần 20 phút, một khi vượt quá thời gian này thì chắc chắn đã xảy ra vấn đề.
“Chưa đến hai phút chú đã lau mồ hôi mười mấy lần, ông chú ơi, chú khiến chúng cháu cũng hoảng loạn theo!” Chàng trai cao gầy họ Lâm, cậu ta là một diễn viên đóng vai xác chết trốn dưới giường trong phòng sinh, sau khi tẩy trang, cậu ta trông trưởng thành và chín chắn hơn.
“Yên tâm đi.” Miệng nói như vậy nhưng chú Từ còn hoảng hơn họ, lần trước Phí Hữu Lượng đến tham quan, bị trì hoãn tám phút mới ra được, anh chàng đó vừa ra đã trực tiếp đưa đến bệnh viện, lần này bị trì hoãn gần 20 phút!
Đây là muốn đuổi cùng giết tận sao!
Chú Từ không dám suy nghĩ tiếp nữa, thật ra mười phút trước ông đã gọi cho phòng y tế của khu vui chơi, ngay cả cáng cứu thương cũng đã chuẩn bị sẵn trong phòng nghỉ.
“Đợi chút đi, có thể vì họ đang chơi vui quá thôi.”
Một phút nữa trôi qua, tấm màn cửa chống nắng của ngôi nhà ma bị người vén mở ra, một phụ nữ có thân hình thon thả gợi cảm chạy ra ngoài.
Trên mặt cô không còn một giọt máu, mái tóc ngắn dính bết lên trán và mặt, vừa vén màn cửa lên liền ngồi phịch xuống đất, lồng ngực phập phồng dữ dội giống như vừa tham gia một cuộc chạy đua đường dài.
“Có người ra ngoài rồi!”
“Là Dạ Tiểu Tâm!”
“Không phải cô ta được biết đến là nhà phê bình ngôi nhà ma chuyên nghiệp nhất cả nước sao? Tại sao bây giờ lại là bộ dạng này?”
“Trên mạng toàn là cường điệu hoá, không thể tin được, dù sao cô ta cũng không phải là mấy người chuyên nghiệp trong Bệnh Viện Điền Đằng nên sợ thành như vậy cũng dễ hiểu.”
Thấy Dạ Tiểu Tâm chạy ra, chú Từ không biết tại sao lại thở phào nhẹ nhõm: “May quá, may quá.”
Ông mở hàng rào bảo vệ ngôi nhà ma, chuẩn bị đỡ Dạ Tiểu Tâm đứng dậy, lúc này tấm màn cửa của ngôi nhà ma được vén mở lần nữa.
Quách Diểu dường như già hơn nhiều, lảo đảo đi ra, đôi mắt vô hồn, sau khi thấy Dạ Tiểu Tâm ngồi bên trái thì rất tự giác đi về bên phải.
Anh ta ngồi xổm dưới ánh mặt trời, hình như là vì chạy quá nhanh nên anh ta hơi buồn nôn.
“Đại ca!”
Các diễn viên khác của Bệnh Viện Điền Đằng xông vào, trong lòng họ kinh hoàng khi thấy đại ca của mình biến thành như thế này.
Những người hâm mộ của Bệnh Viện Điền Đằng đứng bên ngoài ngôi nhà ma cũng choáng váng: “Không phải chỉ là tham quan ngôi nhà ma thôi sao? Sao có cảm giác giống như bị say xe thế này?”
Không bao lâu sau tấm màn dày của ngôi nhà ma được vén lên hoàn toàn, Tống An khập khiễng đi phía trước, Trần Ca một tay dắt theo một khách tham quan đi phía sau.
Anh không cởi mặt nạ da người ra, ngay khi xuất hiện đã gây ra một trận la hét.
Chú Từ cũng bị Trần Ca dọa đến đứng hình, vốn ông rất nhát gan nên trước giờ không bao giờ vào ngôi nhà ma của Trần Ca.
“Không có gì nghiêm trọng, chỉ là có hơi sợ hãi.” Trần Ca để Tiểu Đỗ và Tô Lạc Lạc ở trước cửa, anh thấy mấy diễn viên khác của Bệnh Viện Điền Đằng.
Trước khi các diễn viên đó hỏi anh, Trần Ca mở miệng nói trước: “Mọi người ở đây để lấy lại mặt mũi cho Bệnh Viện Điền Đằng phải không? Sau mười phút, tôi có thể sắp xếp cái tiếp theo cho mọi người.”
Mấy diễn viên đó có lời muốn nói nhưng cảm giác như bị mắc lại trong cổ họng, không thể nói ra được.
“Nếu không còn chuyện gì thì tôi vào trước đây, còn có một khách tham quan vẫn chưa được tìm thấy.”
Trần Ca mặc một chiếc áo khoác máu, đeo mặt nạ rồi lại đi vào ngôi nhà ma, đằng sau lặng ngắt như tờ, không một ai dám lên tiếng.
Người của Bệnh Viện Điền Đằng nhìn nhau, mọi người đều mở ngôi nhà ma và tất cả các tình huống đột xuất đều đã gặp qua, nhưng còn có một khách tham quan vẫn chưa được tìm thấy nghĩa là gì?
Bước vào ngôi nhà ma lần nữa, Trần Ca mở camera giám sát Khu Nội Trú Số Ba xem một chút, sau khi Hàn Thu Minh lăn trong một đám con rối thì cuối cùng bị kéo vào một phòng bệnh.
Trần Ca khóa cửa phòng giám sát, quay trở lại Khu Nội Trú Số Ba, tìm thấy căn phòng Hàn Thu Minh đang ở đó.
Anh đẩy mở cánh cửa gỗ, Hàn Thu Minh đã ngất trên mặt đất, cặp kính của anh ta treo lơ lửng trên mặt, bên cạnh là một đống con rối nằm rải rác xung quanh.
“Bọn mày còn giúp anh ta tìm được mắt kính, làm tốt lắm, rất lịch sự.”
Trần Ca đặt ngón tay dưới mũi Hàn Thu Minh, có hơi thở, chỉ là bị dọa sợ quá thôi.
Nhìn bề ngoài thì thấy không có vấn đề gì nhưng sau này liệu có bị ám ảnh tâm lý hay không, có giống như bộ dạng Phí Hữu Lượng la hét trong bệnh viện vào buổi tối không thì không chắc.
Trần Ca nắm lấy cánh tay của Hàn Thu Minh, kéo anh ta ra cửa, trong quá trình di chuyển, Hàn Thu Minh có ý thức lại và từ từ mở mắt ra.
Khi anh ta thấy mình bị một bác sĩ mặc áo màu đỏ máu lôi đi, anh ta dùng hết sức lực cuối cùng bắt đầu giằng co giống như Trần Ca không phải đang cứu anh ta mà là thực sự đang chuẩn bị giết anh ta.
“Đừng cử động, tôi sẽ đưa anh ra ngoài.”
Trần Ca tốt bụng nhắc nhở nhưng ý thức của Hàn Thu Minh đã có một chút hỗn loạn, anh ta không nghe thấy những lời của Trần Ca mà cứ hét lên có ma, có ma một cách vô thức.
“Ma đâu mà ma? Xuất hiện ảo giác rồi hả?”
Trần Ca cũng không biết Hàn Thu Minh gặp phải chuyện gì trong ngôi nhà ma, theo thiết kế của anh, người bình thường cũng sẽ không trở nên giống Hàn Thu Minh ngay cả khi kích hoạt tất cả các cơ quan.
“Nhát gan như vậy thì bình thường anh làm thế nào để thiết kế nhà ma vậy?” Trần Ca buông tay, Hàn Thu Minh nắm lấy khăn trải giường trên sàn nhà muốn bò vào góc.
“Rốt cuộc anh đang sợ cái gì vậy? Tôi đến để đưa anh ra ngoài, tôi là một nhân viên ở đây.”
Trần Ca có nói gì thì Hàn Thu Minh cũng không nghe thấy, anh dứt khoát ấn giữ vai Hàn Thu Minh rồi gỡ mặt nạ trên mặt xuống: “Nhìn rõ đi, tôi là ông chủ của ngôi nhà ma, tôi là con người.”
Hàn Thu Minh bị Trần Ca ép buộc quay đầu nhìn, dưới lớp mặt nạ da người là một khuôn mặt tái nhợt mang đến cảm giác chết chóc.
“Người, chết, người chết...”
Nhìn Hàn Thu Minh hoàn toàn ngất xỉu, Trần Ca sờ sờ mặt mình, anh chợt nhớ ra mình đã trang điểm trước khi đeo mặt nạ da người.