Bốn du khách đứng ở bốn góc lớp học, xung quanh tối đen như mực, không có một tia sáng nào cả.
Nhạc nền không biết phát ra từ đâu đâm thẳng vào tai, khiến người ta toát mồ hôi lạnh đầy lưng.
“Nếu tất cả các cậu đều đã sẵn sàng, chúng ta hãy bắt đầu chơi trò chơi này đi.”
Trần Ca đã thử chơi rất nhiều trò chơi tâm linh, nhưng đây là lần đầu tiên chơi với người lạ.
Vì lý do an toàn, Trần Ca một lần nữa nhắc nhở những người tham gia trò chơi: “Ở trong nhà ma vĩnh viễn không nhìn thấy ánh mặt trời này, âm khí rất nặng, và rất dễ sinh ra một số điều kỳ quái, chơi trò chơi tâm linh trong nhà ma thực sự là một điều rất nguy hiểm. Khi mới đi vào, tôi đã nhìn qua một chút, tòa nhà của Học Viện Ác Mộng này nằm trên hướng âm của cả con đường, mà nhà ma này cũng nằm tại hướng âm của tòa nhà, đây là một vị trí âm nhất trong chí âm. Tệ hơn nữa là có một tòa nhà cao hơn đã được xây dựng bên cạnh tòa nhà này, nó đã chặn hoàn toàn nguồn sáng duy nhất của Học Viện Ác Mộng, địa thế này rất đáng sợ.”
“Ba người bọn em vẫn còn là học sinh, anh đừng nói như vậy, rất đáng sợ!” Lý Pha kéo khóa áo khoác của mình ra, để lộ bộ đồng phục học sinh mùa hè. Bộ đồng phục học sinh này và bộ đồng phục học sinh mà học trưởng đã mặc khi mới vào nhà ma là hoàn toàn giống nhau.
“Điều tôi muốn nói thực ra rất đơn giản, chơi trò tâm linh trong nhà ma thực sự có thể gặp phải những thứ kia, nếu cảm thấy sợ hãi, tốt nhất mấy cậu nên rời khỏi căn phòng này càng sớm càng tốt. Bởi vì có một số thứ có thể không phải là cơ quan do nhà ma sắp xếp trước, mà là do ma quỷ thực sự gây ra.”
“Hiểu rồi, chúng ta có thể bắt đầu ngay bây giờ được không? Nơi này thật u ám, em không thể chịu đựng thêm được nữa.” Tiểu Cẩu đứng ở góc đối diện với Trần Ca, khi cậu ta nói câu này, trên mặt còn nở một nụ cười rất kỳ lạ.
“Được rồi, vậy thì bắt đầu từ tôi đi.” Trần Ca sờ vào tường và đi về phía Thôi Danh. Theo luật của trò chơi, anh cần phải đi đến chỗ của Thôi Danh.
Trần Ca chậm rãi bước về phía trước, lần mò trong bóng tối, và để trông càng chân thật hơn, anh thậm chí còn nhắm hai mắt lại.
Khi ngón tay chạm vào góc tường, Trần Ca mở mắt ra, một khuôn mặt tái nhợt áp vào anh trong bóng tối.
Trần Ca nhẹ nhàng vỗ vai người trước mặt. Anh đi theo chiều kim đồng hồ, đứng trước mặt anh là Thôi Danh, nơi Thôi Danh cần đến chính là góc tường chỗ Lý Pha đứng, và Lý Pha cần phải đi đến chỗ Tiểu Cẩu đứng.
Thôi Danh không nói gì, bám vào bảng đen đi về phía Lý Pha.
Cậu ta đi đến sau lưng Lý Pha, vỗ vai trái Lý Pha một cái, rồi lại vỗ vào vai phải của Lý Pha, đó hình như là ám hiệu bí mật mà họ đã bàn bạc với nhau.
Trần Ca phát hiện sau khi Thôi Danh làm như vậy, bờ vai đang căng cứng của Lý Pha thả lỏng thấy rõ.
Trò chơi diễn ra suôn sẻ, và khi đến lượt Trần Ca chơi lần thứ hai, biến cố đã xảy ra.
Tiểu Cẩu vỗ vai Trần Ca. Cậu ta đứng ở vị trí ban đầu của Trần Ca, nếu dựa theo luật chơi thì lúc này đáng lẽ Trần Ca phải đi đến góc mà Thôi Danh đang đứng, trong khi những người khác đứng yên tại chỗ.
Nhưng khi Trần Ca đi được nửa đường, Tiểu Cẩu đột nhiên đi về phía trước và theo sau Trần Ca!
Không chỉ có mỗi cậu ta, mà Thôi Danh và Lý Pha cũng bắt đầu di chuyển cùng một lúc.
Cả ba người họ phối hợp rất ăn ý, di chuyển rất nhẹ và không phát ra tiếng động.
Khi Trần Ca đi đến góc nơi Thôi Danh đứng, Thôi Danh đã rời đi, không có ai đứng ở góc này cả.
Nếu là người bình thường đi qua thì lúc này chắc chắn sẽ cảm thấy bất an, theo lý mà nói, chỗ này đáng ra phải có người mới đúng.
Tiểu Cẩu và Trần Ca vẫn duy trì một khoảng cách nhất định. Cậu ta đã hình dung ra bộ dạng hoảng sợ của Trần Ca rồi, lễ chào đón học sinh mới này được chuẩn bị riêng cho Trần Ca, những du khách bình thường không được đãi ngộ lớn như vậy.
Bóng tối là nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất. Không thể nhìn thấy gì, không thể nghe thấy gì, các quy tắc đã được thiết lập sẵn lại dần thay đổi, không ai có thể giữ bình tĩnh trong tình huống này cả.
Tiểu Cẩu nhìn chằm chằm vào bóng đen cách đó không xa với vẻ đầy mong đợi, cậu ta đang đọc lời kịch ở trong lòng, điều chỉnh lại biểu cảm và sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào.
Nhưng vào lúc này, một điều mà cậu ta không ngờ đến đã xảy ra.
Trần Ca lấy ra một cây bút bi được quấn đầy băng dính từ trong túi áo khoác và ở đó trong một giây.
“Anh ta đang làm gì vậy?”
Sau một lúc, Trần Ca đứng trong góc phòng, ngay sau đó Tiểu Cẩu nhìn thấy một bóng người mơ hồ rời khỏi góc nơi Trần Ca đang đứng, và đi về phía góc tiếp theo.
“Có người ở góc đó?" Tiểu Cẩu lập tức dừng lại, phản ứng đầu tiên của cậu ta là nghĩ hai diễn viên kia đã làm sai và không diễn theo kịch bản đã thương lượng trước đó: “Mình phải làm gì đây?”
Trần Ca đứng ở góc chỗ Thôi Danh đứng lúc đầu, mà Thôi Danh và Lý Pha thì không biết chuyện gì xảy ra sau đó, cả hai đã di chuyển đến vị trí của người sau theo kịch bản.
Thôi Danh và Lý Pha cũng đang chờ đợi tiếng hét của Trần Ca. Bọn họ đã thấy Trần Ca không vừa mắt từ lâu rồi, lần này họ tranh thủ nắm lấy cơ hội, quyết định chỉnh anh một trận.
Suy nghĩ thì tốt đẹp như vậy, thế nhưng đợi trái đợi phải, đợi mãi vẫn không thấy tiếng hét của Trần Ca.
Thôi Danh quay đầu nhìn lại, cậu ta còn chưa kịp suy nghĩ xem đã xảy ra vấn đề ở chỗ nào thì vai đột nhiên bị người ta vỗ một cái.
Tóc gáy dựng đứng cả lên, lưng Thôi Danh trực tiếp dựa vào tường.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Trần Ca đi theo sao?" Nhìn bóng đen phía sau, Thôi Danh chỉ thấy một đường nét mơ hồ. Dáng người này hoàn toàn khác với Trần Ca, tương đối thấp và rất gầy.
Trong số những người ở đây, chỉ có Tiểu Cẩu là có dáng người khá giống với người này.
“Anh Cẩu?”
Cậu ta khẽ hỏi một câu, nhưng đối phương không trả lời.
Thôi Danh cũng không biết vấn đề nằm ở đâu, cậu ta cảm thấy khó hiểu, nhưng không thể làm gì khác hơn là tiếp tục đi về phía trước, đi đến chỗ của Lý Pha.
Lý Pha sửng sốt khi nhìn thấy một bóng người đang lắc lư đi về phía mình. Cậu ta cũng bị dọa sợ, cố gắng đi đến chỗ góc tường của Tiểu Cẩu.
Trần Ca thì không bị dọa, còn đồng đội của mình lại xuất hiện vấn đề, Tiểu Cẩu đứng trước bảng đen và sững người.
Sau một hồi suy nghĩ, cậu ta quyết định quay lại vị trí ban đầu trước, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Dù sao trong phòng học cũng có camera có thể quay đêm, nếu như có sự cố, sẽ có người ở phía sau nhắn tin thông báo cho bọn họ.
Trước khi đi vào, bọn họ đều để tai nghe bluetooth trong túi, có thể đeo trực tiếp nếu cần, đây cũng là một trong những đạo cụ cần thiết cho các diễn viên trong nhà ma.
Tiểu Cẩu rút lui về chỗ cũ, còn Lý Pha thì đi về phía góc tường nơi cậu ta đứng ở lúc đầu, cả hai tiến lại gần như cùng một lúc.
Trời tối đen như mực, Tiểu Cẩu di chuyển rất nhẹ để tránh bị lộ, cố gắng không phát ra tiếng bước chân.
Cậu ta thận trọng chạm vào bức tường rồi lui về phía sau, khi sắp đi về góc tường cũ của mình thì ngón tay của cậu ta đột nhiên chạm vào tay một người khác!
Cánh tay rụt lại giống như bị điện giật, hoàn toàn không nghĩ đến phía sau mình sẽ có thêm một người!
“Ai?”
“Anh Cẩu?”
Lý Pha cũng bị dọa sợ, bản thân vừa mới đứng vững thì có người chạm vào tay mình.
“Tại sao cậu lại ở sau lưng tôi?” Tiểu Cẩu cũng rất kinh ngạc, đây không phải là lần đầu tiên bọn họ hợp tác với nhau, nhưng lại là lần đầu tiên bọn họ gặp phải tình huống như vậy.