“Đội thi công đã rời khỏi rồi, thế những người đi đi lại lại trong lối đi là ai?”
“Tôi cúp điện thoại, dùng túi xi măng trên đất phủ lên người, chỉ để lộ mỗi hai mắt.”
“Tiếng bước chân từ từ đến gần, tôi nhíu mắt nhìn về phía đó.”
“Ánh sáng rất tối, có một bóng dáng mơ hồ đi đến gần tôi, tư thế đi lại của hắn ta hơi kỳ lạ, cơ thể rất không cân đối.”
“Tôi ngừng thở, không dám lộn xộn.”
“Người đó đi quanh phòng một vòng rồi chuẩn bị đi ra, lúc đó tôi mới vén một góc của túi xi măng lên, kết quả là nhìn thấy một cảnh khiến tôi đến chết cũng không thể quên được.”
Môi Trương Lực hơi tím lại, kể ra cơn ác mộng quấy nhiễu anh ta nhiều năm: “Người đó chỉ có mỗi cái đầu lâu, cả khuôn mặt đều bị khoét hết sạch.”
Tàn thuốc rơi ở trên ghế salon, cánh tay Trương Lực không ngừng run rẩy: “Rất lâu trước đây, thi thể mà các trường y dùng để giải phẫu không phải là thi thể được quyên tặng mà phần lớn là những phạm nhân bị tử hình, sau khi những phạm nhân đó bị bắn chết thì đầu bọn họ sẽ biến thành như vậy.”
Anh ta nói đến đây thì cảm thấy như không thể nói thêm được nữa, lần này Trần Ca cũng thật sự không dám miễn cưỡng anh ta: “Anh nghỉ ngơi một chút đi, uống chút nước này.”
“Không cần.” Nhiều năm trôi qua, mỗi khi hồi tưởng lại Trương Lực đều thấy rất sợ, anh ta chỉ hít mấy hơi đã hết điếu thuốc: “Khi nhìn thấy tên phạm nhân bị tử hình đó, tôi đã nhận ra vấn đề. Cái người vừa bước vào phòng đó cùng với nhóm người đang đi lại bên ngoài hành lang, bọn họ đều là những thi thể dùng để giải phẫu.”
Tình huống mà Trương Lực vừa nói đúng là nghe còn kinh khủng hơn việc một xác chết biết đi lại, lúc đó trong hành lang giống như đang cử hành một lễ hội vui chơi cho xác chết, mà Trương Lực là người còn sống duy nhất ở trong đấy.
Ở một nơi như vậy đến khi trời sáng, trải qua cả một buổi tối, cũng khó trách tính cách của anh ta bị thay đổi.
“Tôi đã tận mắt nhìn thấy, chuyện này vẫn luôn đè nén trong lòng tôi, tôi cũng không dám kể cho ai nghe, kể cả em gái của tôi.” Đôi đồng tử di chuyển, hai hàng lông mày của Trương Lực nhíu chặt vào nhau, biểu cảm rất là đau đớn: “Mấy năm trước sau khi cô gái cãi nhau với em gái tôi biến mất, em gái tôi từng nghi ngờ đối phương chạy vào trong nhà xác dưới đất, con bé đã chuẩn bị tinh thần để vào trong đó tìm kiếm nhưng cuối cùng lại bị tôi dùng mạng sống để ngăn cản. Cái nơi đó thật sự không thể đi vào, đấy không phải là một nơi mà người sống nên ở.”
Sau khi nói ra những chuyện trong lòng mình, hình như Trương Lực cũng dễ chịu hơn một chút, anh ta sờ sờ hộp thuốc lá, phát hiện hộp thuốc lá kém chất lượng đã hút hết.
“Bớt hút thuốc đi, thuốc lá không tốt cho cơ thể đâu.” Trần Ca ngồi trên ghế, anh ghi lại tất cả những lời Trương Lực vừa nói vào trong điện thoại.
“Không sao, kể từ tối hôm đó, tôi không quan tâm đến những điều này nữa.” Trương Lực vò nát hộp thuốc lá, không hút thuốc, cảm xúc của anh ta hơi lo lắng và có vẻ khó bình tĩnh: “Cậu có nghĩ rằng tôi bị bệnh tâm thần không? Và tất cả những thứ tôi nhìn thấy đêm đó đều là ảo giác?”
Trần Ca lắc đầu, anh biết rõ sự nguy hiểm trong nhà xác dưới đất đó, điện thoại màu đen cũng đã nhắc nhở, nói nơi đó là nơi ở của một đám người bất tử.
“Thật ra có đôi khi tôi cũng nghi ngờ rằng tất cả những thứ tôi thấy đêm đó có phải là ảo giác hay không.”
“Anh có nhớ mình đã trốn thoát như thế nào không?” Nếu theo như lời nói của Trương Lực thì số lượng xác chết phải là một con số vô cùng lớn.
“Lúc đó tôi trốn ở phía dưới túi xi măng, cơ thể tôi giống như bị đóng băng và tôi không dám di chuyển. Mãi cho đến 5 giờ sáng, những người trong lối đi bắt đầu đi về phía sâu nhất của lối đi.”
“Trong quá trình đó, anh không gửi tin nhắn xin giúp đỡ sao?” Trần Ca đặt điện thoại của mình xuống, anh tương đối hiếu kỳ với phản ứng của trường học.
“Khi tôi thức dậy, tôi đã gọi cho nhân viên bảo vệ qua điện thoại. Tôi nói với anh ta rằng tôi đang ở trong nhà xác dưới đất, nhưng họ không hề cử ai đó đến giải cứu tôi và tôi không biết chuyện gì đang xảy ra.” Từ trong giọng nói của Trương Lực có thể nghe thấy trong lòng của anh ta cảm thấy rất khó chịu.
“Vậy lúc anh đi ra có phát hiện nơi nào dị thường không, ví dụ như trong hành lang còn sót lại một mảng lớn formalin, hay là trên vách tường xuất hiện thêm mấy vết xước.”
“Tôi đợi đến hẳn 8 giờ sáng, sau khi nhận thấy bên ngoài không còn bất kỳ động tĩnh nào nữa mới dám ngồi dậy, lúc đó cả người tôi đau nhức, trên cơ thể còn rất nhiều chỗ bầm tím, trong lòng lại vô cùng sợ nên vội vàng chạy ra ngoài, cũng không để ý cái gì cả.”
Chuyện xưa của Trương Lực đến đây là kết thúc, từ đó về sau anh ta coi nhà xác dưới đất là một khu vực cấm, tính tình cũng càng ngày càng kém.
“Tôi khuyên cậu không nên đi vào cái nhà xác dưới đất đấy làm gì, nếu như thật sự muốn đi thì tốt nhất cũng nên gọi thêm vài người, đi vào ban ngày ấy.” Trương Lực lại kể cho Trần Ca nghe vài chuyện mà anh ta nghe người khác kể.
“Cửa nối liền giữa phòng thí nghiệm và nhà xác bình thường đều đóng không chặt, cho dù là đóng kín thì cũng sẽ bị người khác mở.”
“Lần trước mở rộng nơi đó, trường học đã bổ sung bảy nhà kho chứa xác mới, nhưng khi nhiều người đi lấy xác, bằng cách nào đó họ sẽ thấy kho thứ tám, cái nhà xác đó nằm gần địa điểm ban đầu của nhà xác dưới đất, không có đánh số.”
“Con đường dẫn đến chỗ sâu nhất trong nhà xác đã bị niêm phong rất nhiều lần, nhưng mà cho dù niêm phong thế nào cũng đều xảy ra vấn đề. Trong ấn tượng của tôi, có một lần trường học dùng gạch lấp kín lối đi đó, nhưng mà qua một hai tuần lễ, cái tường đó đột nhiên bị đổ, khi mà nhân viên trong trường đến đó kiểm tra thì phát hiện trên mỗi cục gạch của cái tường đó đều tỏa ra mùi formalin nồng nặc.”
“Chuyện tương tự như vậy còn nhiều lắm, Đại học Y khoa Cửu Giang dời đi cũng vì chuyện cái nhà xác dưới đất ấy, tôi nghe nói chậm nhất là sang năm Học viện Pháp y Cửu Giang cũng dời đến khu dạy học mới, đến lúc đó khu dạy học cũ này sẽ để không, và được dùng cho mục đích khác.”
Học viện Pháp y cũng sẽ dời đi là chuyện mà Trần Ca chưa hề nghĩ đến, anh cảm thấy việc này hơi nghiêm trọng.
“Những manh mối mà anh cung cấp rất hữu ích, tôi sẽ báo cáo những điều này với cảnh sát. Ngoài ra, tốt nhất là anh nên đưa cho tôi bản đồ nhà xác dưới đất ấy vào ngày mai.” Sau khi Trần Ca nói xong mấy câu đó thì chuẩn bị rời đi, nhưng ngay khi anh đi đến chỗ cửa lại đột nhiên nghĩ đến một chuyện: “Trương Lực, tại sao anh phải sống trong nhà trọ Hải Minh? Tôi nghe nói trước đây nơi này cũng đã xảy ra chuyện gì đó, hình như nó xảy ra ở dưới tầng anh đang ở.”
“Dưới tầng có một kẻ điên tự sát, chuyện đó tôi biết, tôi là người thuê phòng ở đây lâu năm.” Biểu cảm của Trương Lực không có gì khác thường, có vẻ như việc anh ta sống ở đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
“Vậy anh có biết chuyện một sinh viên tên là Môn Nam của trường các anh đã từng ở trong nhà trọ này không?” Trần Ca dừng bước, thuận miệng hỏi lại.
“Biết, thằng nhóc ngu ngốc đó ham rẻ nên sống trong căn nhà cách vách nhà người chết. Căn phòng đó không thể ở được, trước kia cũng có một vị bác sĩ thuê ở đó, nhưng ở được một buổi tối thì dọn đi.”
“Làm sao mà anh biết người đó là bác sĩ?” Trần Ca đeo ba lô, hơi nghi ngờ một chút: “Ở bên ngoài bệnh viện, bác sĩ cũng sẽ không mặc áo blouse trắng đi khắp nơi, hơn nữa anh nói người đó dọn vào ở có một ngày, với tính cách của anh có lẽ cũng sẽ không chủ động tìm người đó nói chuyện.”
“Tôi đã từng gặp người đó trong trường học, vị bác sĩ đấy họ Cao, nhà rất có tiền, lúc đó tôi còn tò mò không biết vì sao ông ta lại đến đó sống.” Trương Lực thật sự nghĩ mãi mà không rõ: “Đêm hôm đó khi tôi đi xuống tầng để mua thuốc lá còn nhìn thấy bác sĩ Cao đứng ở trong hành lang, một mình đứng đấy, chẳng biết đang làm cái gì.”