Nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, đây là lần đầu tiên Trần Ca cảm thấy thoải mái như vậy ở thế giới sau cánh cửa.
Một lát sau, anh mới cảm thấy hành vi của mình có chút không thích hợp, lại ngồi xuống, nói nhỏ: “Xin lỗi.”
Đây là một trải nghiệm chưa từng có, bây giờ nghĩ lại Trần Ca bỗng nhiên có chút “ngại ngùng” muộn màng, không đợi Trương Nhã nói gì, anh đã vội nhấc ba lô lên chuồn đi.
Đóng cửa trên sân thượng của tòa nhà, Trần Ca bỏ chạy khỏi trường, có thể là do chạy quá nhanh, cho nên tim anh đập rất mạnh.
“Xem ra áp lực do Minh Thai mang lại quá lớn, cánh cửa này quả thực không thể coi thường.”
Sau khi bước ra khỏi trường, Trần Ca dựa theo kế hoạch của mình, bắt đầu cuộc tìm kiếm ở khu phía Đông của thị trấn Lệ Loan, nơi có trường học.
Nhân viên lệ quỷ không thể sử dụng được, anh chỉ có thể sử dụng năm giác quan vượt xa người thường của mình, để không ngừng cảm nhận những nơi lạnh lẽo và không rõ ràng.
Mãi cho đến khi đến giờ vào lớp buổi chiều, Trần Ca cũng không phát hiện ra cái gì.
Anh không có chìa khóa, không thể vào nhà từng người để kiểm tra, giữa chừng anh cũng tính đến chuyện phá cửa mà đi vào, nhưng sau khi nhìn thấy xe cảnh sát ở tầng dưới, anh dứt khoát gạt bỏ ý định này.
Minh Thai và Vu Kiến muốn anh trải qua sự tuyệt vọng và chìm vào bóng tối, nếu anh liều lĩnh dùng đến bạo lực, có khả năng sẽ đẩy nhanh sự xuất hiện của vận rủi.
“Thế giới đằng sau cánh cửa này quá lớn, một nửa thị trấn Lệ Loan đã bị cái bóng biến đổi thành cảnh ba sao rưỡi, thị trấn Lệ Loan hoàn chỉnh có lẽ sẽ là cảnh bốn sao...” Nghĩ tới đây Trần Ca sửng sốt một chút: “Trí nhớ về thị trấn Lệ Loan của mình cũng không sai biệt lắm, nhưng nó cũng có thể là ký ức của Minh Thai, dù sao thì sào huyệt cũ của cái bóng chính là thị trấn Lệ Loan.”
Trần Ca cũng không có ký ức sâu sắc về thị trấn Lệ Loan, cũng không nhớ rõ về vị trí cụ thể của từng tòa nhà: “Trong quỹ đạo phát triển của Vu Kiến không hề có thị trấn Lệ Loan, mình cũng chỉ đến thị trấn Lệ Loan có vài lần, chẳng lẽ thế giới phía sau cánh cửa này còn có thể dung hợp cả ký ức của Minh Thai?”
Anh bị suy nghĩ của chính mình dọa cho phát sợ, nếu thật là như vậy thì khả năng Minh Thai trốn sau cánh cửa này sẽ lại tăng lên.
“Mình vẫn không thể liên lạc được với nhân viên, ngay cả những giao tiếp cơ bản nhất cũng không thể làm được, giờ thì không biết là nhân viên của mình sẽ là người giải thoát trước, hay là thảm họa của thế giới này sẽ đến trước nữa.”
Buổi chiều bầu trời lại xuất hiện mưa bay, Trần Ca cũng thành thật quay trở lại trường học.
Anh cố gắng giao tiếp với các bạn học khác, nhưng mọi người dường như rất ghét anh, có cảm giác muốn trốn còn không kịp vậy.
“Hồi mình học năm hai cấp ba nhân duyên có kém như vậy sao?” Trần Ca nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy điều này có thể là do Vu Kiến áp đặt lên anh, anh đang phải trải nghiệm chuyện Vu Kiến gặp phải lúc đó.
“Trốn học, đi muộn, thành tích kém, ngày nào mặt cũng lạnh tanh, tôi khuyên cậu nên chấp nhận số phận đi.” Cậu nhóc mập mạp Đỗ Minh mở nắp bình giữ nhiệt, thổi vài cái rồi uống một hớp: “Thực ra như vậy cũng chẳng có gì không tốt, cô đơn là lễ hội của một người. ”
Trần Ca phớt lờ Đỗ Minh, anh đang nghĩ cách phá cái cửa ải này.
Nếu giống như Vu Kiến tự nhốt mình trong một căn phòng nào đó và không đi ra ngoài, mà lại còn không thể nhờ được sự giúp đỡ của các nhân viên, anh sẽ hoàn toàn không thể tìm thấy đối phương
“Có vẻ như mình phải tập trung vào những người quan trọng, nhỡ đâu mình có thể tìm ra manh mối nào đó từ Trương Nhã, cha mình và La Nhược Vũ.” Trần Ca quay sang nhìn cậu nhóc mập mạp Đỗ Minh, nếu nghiêm chỉnh mà nói thì người bạn ngồi cùng bàn này của anh cũng là người khá quan trọng đấy, ít nhất thì anh cũng có trí nhớ sâu sắc về Đỗ Minh.
“Đỗ Minh, bàn luận chuyện này với tôi có được không?" Trần Ca nhỏ giọng hỏi.
“Cậu muốn mượn bài tập nào?”
“Không phải bài tập về nhà, tôi có thể đến nhà cậu được không?” Trần Ca muốn tìm kiếm manh mối, nói không chừng có thể tìm được thứ gì đó trong nhà Đỗ Minh.
“Tuyệt đối không được, nếu mẹ của tôi biết tôi chơi với cậu, có lẽ sẽ trực tiếp đánh gãy chân của tôi đấy.”
“Nghiêm trọng như vậy sao? Trong ấn tượng của tôi thì dì ấy rất hòa thuận, đối xử với ai cũng tốt mà.” Trần Ca cũng muốn tranh thủ một chút: “Coi như giúp một việc thôi, chúng ta có thể len lén đi vào, đừng quên lần trước sinh nhật cậu tôi còn tặng quà cho cậu đấy.”
“Đừng nói nữa, cái hộp quà đáng sợ mà lần trước cậu đưa cho tôi ý, khi tôi mở ra, một chú hề lập tức nhảy ra, mẹ tôi sau khi mở ra thì đã trực tiếp gửi nó vào chùa rồi.” Đỗ Minh kiên quyết lắc đầu: “Bà ấy có nói, sau này nếu tôi còn mang thứ gì mà cậu tặng về nhà thì mẹ sẽ trực tiếp ném tôi ra ngoài đấy.”
“Có chuyện này sao?” Trần Ca mở to mắt, trong trí nhớ của anh dường như không có đoạn nào như vậy.
Anh không chắc những gì Đỗ Minh vừa nói là do anh quên, hay là do Đỗ Minh bịa đặt nữa.
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, sắc trời cũng từ từ tối hơn.
Thời gian trôi rất chậm, Trần Ca buồn chán đến mức bắt đầu vào lớp và ghi chép bài vở.
Anh mong chờ rất lâu, cuối cùng cũng đợi được đến giờ tan trường.
“Trời bắt đầu mưa mỗi khi tối, và tiếp tục cho đến sáng hôm sau. Đánh giá về điều kiện thời tiết, nó có vẻ như đang lặp lại một ngày.” Trần Ca nhìn ra ngoài cửa sổ và quan sát những giọt nước rơi từ cửa sổ kính xuống: “Có lẽ khi Vu Kiến tan học, thời tiết chính là như vậy.”
Trong trường hầu như không còn người nào, Trần Ca đứng dậy và đi đến đầu hành lang, anh phát hiện ra rằng mình lại quên mang ô rồi.
“Cậu không có ô sao?” Cậu nhóc mập mạp Đỗ Minh đeo cặp sách trên lưng từ xa đi đến.
“Ra ngoài vội quá, nên tôi quên mất, cậu cũng không mang ô sao?" Trần Ca nhìn cơn mưa đang ngày càng nặng hạt, anh luôn cảm thấy cơn mưa này dường như đại diện cho điều gì đó.
“Tôi cũng không mang ô.” Nói xong Đỗ Minh lấy trong cặp ra chiếc áo mưa gấp: “Nhưng mà tôi có áo mưa, đi đây, ngày mai gặp lại.”
“Cậu tới đây để khoe áo mưa sao? Trước khi rời khỏi thế giới này, tôi nhất định sẽ đánh cho cậu một trận.” Trần Ca còn đang giơ nắm đấm, Đỗ Minh đột nhiên ho khan một tiếng, hóp bụng, ưỡn thẳng ngực, ngẩng đầu lên.
“Cậu đang sợ à? Cậu có thể hiểu rời khỏi thế giới này là có ý nghĩa gì không? Tôi biết ngay mà! Thằng nhóc này quả nhiên có liên quan đến Vu Kiến!" Trần Ca đang định chất vấn Đỗ Minh thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu lại, đúng lúc thấy Trương Nhã đứng bên cạnh: “Trương...Cô Trương?”
“Đừng cãi nhau với bạn học nữa.” Trương Nhã giơ ô lên: “Em lại không mang ô sao? Đi thôi, cô sẽ đưa em đến trạm dừng.”
Cô đứng cùng Trần Ca, che ô bước vào trong màn mưa, để lại Đỗ Minh mặc áo mưa màu vàng nhạt đứng trong tòa nhà dạy học.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Đỗ Minh nhìn áo mưa trên người: “Cái loại cảm xúc rõ ràng là thắng, nhưng lại tràn đầy bực bội này là làm sao vậy?”
Trần Ca không buồn quan tâm đến Đỗ Minh nữa, anh tiến lại gần Trương Nhã: “Để tôi cầm ô cho.”
“Không được, cô là giáo viên, cô che ô thì là cô đang chăm sóc em, còn để em cầm ô thì cô luôn có cảm giác rất lạ.” Trương Nhã cười từ chối.
Cả hai cùng nhau đi bộ đến trạm dừng như ngày hôm qua, bởi vì họ đã bỏ lỡ thời gian cao điểm lúc tan học, cho nên bây giờ chỉ có hai người họ đứng ở trạm dừng.
Không ai lên tiếng, một người thì nhìn nước mưa rơi từ trên trời xuống, còn người kia nhìn dòng xe qua lại.
Lần này, xe buýt số 104 tiến đến trạm dừng, nhưng Trần Ca không có lên xe.
“Xe số 104 đến rồi, ngày mai đi học nhớ mang theo ô.” Trương Nhã nói xong, Trần Ca vẫn đứng im tại chỗ: “Xe chuẩn bị rời đi rồi, Trần Ca?”
“Chờ cô lên xe xong thì tôi mới đi.” Trần Ca nhìn hai bóng người trong vũng nước đọng: “Như vậy thì ít nhất chúng ta còn có thể ở cạnh nhau một lúc.”