Có một vài chuyện nếu như Trần Ca tự mình hỏi, Phương Tử Danh có thể sẽ không nói sự thật hoặc che giấu chi tiết vì nhiều lý do khác nhau, nhưng nếu đối tượng trao đổi thay bằng một người bạn của bác sĩ Vệ thì có khả năng tình hình sẽ thay đổi.
Phương Tử Danh thực sự tôn trọng bác sĩ Vệ, khi anh ta tuyệt vọng và không còn đường nào để đi, anh ta chắc chắn sẽ chọn một người mà bác sĩ Vệ tin tưởng.
Theo quan điểm của Trần Ca, Phương Tử Danh cũng có thể có liên quan gì đó đến Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, việc xuất hiện của Không Cười chính là một dấu hiệu.
Chẳng qua là bây giờ anh không có khả năng, cũng không có thời gian để giúp đối phương, cho nên chỉ có thể áp dụng phương pháp này.
Trần Ca đã gửi cho Phương Tử Danh một tài khoản xã hội khác của mình, còn Phương Tử Danh thì giới thiệu một bác sĩ khác cho Trần Ca, cũng gửi cả thông tin liên hệ cho anh.
Cúp máy, Trần Ca nhìn mẹ của Giang Minh, giải thích tình hình hiện tại cho cô ấy.
Mẹ của Giang Minh đã viết rất nhiều lời trên tờ giấy, ngoài việc bày tỏ lòng biết ơn, cô ấy còn nói với Trần Ca rằng, cô ấy vẫn luôn bí mật tiết kiệm tiền, tổng cộng đã được hơn 3 vạn, cô ấy chuẩn bị lấy toàn bộ để phẫu thuật cho Giang Minh, nhưng mà vẫn không có đủ tiền nên mượn Trần Ca một chút, nhưng sau này chắc chắn cô ấy sẽ trả lại.
“Cô còn phải nuôi Giang Minh, còn rất nhiều chuyện cần phải dùng đến tiền, chúng ta đừng nói nhiều về chuyện này nữa.” Trần Ca biết Giang Cửu chắc chắn sẽ không để đứa nhỏ đi, bọn họ cũng sẽ không cho Giang Minh làm phẫu thuật cấy ốc điện tử, bởi vì một khi Giang Minh khôi phục lại thính giác, nói không chừng cậu bé có thể phá vỡ bố cục của Minh Thai, vì vậy bọn họ phải làm mọi cách để ngăn cản nó.
Trần Ca cũng không định can thiệp vào vấn đề này, nếu Giang Cửu không đồng ý, Liên hội Phụ nữ và cảnh sát sẽ đến giúp đỡ.
“Bảy ngày sau, chúng ta sẽ cùng nhau đến thành phố Tân Hải, nếu lúc đó cô không liên lạc được với tôi, cô cứ liền trực tiếp đi đến nhà ma ở khu vui chơi Thế Kỷ Mới, sẽ có người đưa tiền cho cô.” Trần Ca đã lên kế hoạch kỹ rồi, trước tiên cứ đánh bại Minh Thai đã, sau đó dốc toàn lực đối phó với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, tất nhiên, điều kiện tiên quyết là anh ta có thể giải quyết vấn đề của Minh Thai mà không phải bị Minh Thai giải quyết.
“Có thể nhìn thấy dấu vết của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa ở khắp mọi nơi, mình cảm thấy rằng ngay cả khi mình không tìm đến họ, bọn họ cũng sẽ chủ động tìm đến mình, dù sao thì, mình cũng đã nhận được một lời mời tham gia trò chơi bị nguyền rủa rồi.”
Sau khi giải quyết vấn đề ở đây, Trần Ca để lại thông tin liên lạc rồi rời đi.
“Chờ đến tối mình lại đến nhà Phương Ngư một chuyến, xem sau khi cô ấy ngủ cánh cửa có xuất hiện không, nếu mọi việc suôn sẻ, bây giờ có thể loại trừ ba người, chỉ còn lại sáu đứa trẻ nữa thôi.”
Sáu buổi tối, sáu đứa trẻ, Trần Ca đã không còn lo lắng như trước nữa, có lẽ điều này cũng liên quan đến tính cách của chính anh, sau khi vượt qua giai đoạn sợ hãi ban đầu, anh sẽ trở nên rất bình tĩnh.
Đi bộ trong con hẻm dơ dáy bẩn thỉu, Trần Ca lấy điện thoại ra xem qua danh bạ, tìm thấy số của cha Ngô Thanh.
Kể từ khi giáo viên ở trường phục hồi chức năng cho Trần Ca số điện thoại, anh còn chưa gọi đến bao giờ.
Chuông reo rất lâu, ngay khi Trần Ca định cúp máy thì điện thoại đột nhiên có kết nối.
“Alo, xin chào, ai vậy?”
Bên kia điện thoại liên tục có tiếng ồn, cha của Ngô Thanh dường như đang ở trên đường, xung quanh là những tiếng nói chuyện ồn ào.
“Tôi tên là Trần Ca, hoàn cảnh của con tôi cũng khá giống con của anh, chúng tôi cũng muốn cho cháu đến học trường mà con trai anh đang theo học, nhưng học phí đắt quá, cho nên tôi muốn xin một chút tư vấn của anh.”
“Được rồi! Tôi đang làm việc, hẹn cậu ở cổng trường phục hồi chức năng lúc 5 giờ chiều nhé!" Giọng người đàn ông có chút khàn khàn, rất đặc biệt.
“Cảm ơn rất nhiều.”
...
Năm giờ chiều, trường phục hồi chức năng tan học, lũ trẻ cùng với giáo viên dần dần bước ra khỏi trường.
Một lúc sau, Trần Ca cũng nhìn thấy Ngô Thanh.
Ngô Thanh từ trước đến nay vốn chưa từng có hứng thú với chuyện gì, cứ quay đầu nhìn xung quanh, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, như thể đang tìm ai vậy.
“Đừng có chạy lung tung, cha em sẽ tới ngay thôi.” Cô giáo còn chưa kịp nói xong, từ xa đã truyền đến một giọng nói của một người đàn ông.
“Ngô Thanh!”
Không giống như những bậc cha mẹ khác lái ô tô riêng hoặc là đi xe đạp điện đến đón con, người đàn ông này đi một chiếc xe đạp có phần hơi cũ nát.
Anh ta đeo một chiếc túi, buộc tóc đuôi ngựa ngắn, râu ria xồm xàm nhưng không hề khiến người ta cảm thấy luộm thuộm mà ngược lại còn khiến người ta có cảm giác trưởng thành đến khó hiểu.
“Con trai! Ba ở đây! Cho tôi đi qua, xin lỗi.”
Rõ ràng là đang đi một chiếc xe đạp bị bong tróc sơn, người đàn ông lại vô cùng tự tin, điều khiển chiếc xe đạp mà khiến người ta có cảm giác như đang đi "ô tô riêng" vậy.
Nhìn thấy người đàn ông đi tới, sự lo lắng trong mắt Ngô Thanh giảm đi rất nhiều, cậu bé lại trở lại bộ dạng như bình thường.
“Cô giáo, con trai tôi hôm nay có tiến bộ không?”
“Có tiến bộ, hai người đi đường nhớ cẩn thận một chút.” Giáo viên đã hoàn thành nhiệm vụ, quay đầu trở lại trường học.
“Ôi thật sao! Giáo viên nói con đã có tiến bộ, ngày hôm nay vì để chúc mừng chuyện này, ba sẽ làm hai món.” Người đàn ông dùng một tay ôm lấy Ngô Thanh, đặt cậu bé vào sau xe đạp và nhìn xung quanh: “Con chờ ba một chút, hôm nay ba có hẹn với một người bạn.”
Anh ta lấy điện thoại di động ra, đang định gọi điện thoại thì Trần Ca bước tới: “Anh là cha của Ngô Thanh đúng không?”
Nhìn ở khoảng cách gần, Trần Ca phát hiện người đàn ông trước mặt mặc dù có chút lôi thôi lếch thếch, nhưng lại rất có khí chất, thuộc tuýp đàn ông đẹp trai kiểu phong trần trưởng thành.
“Trần Ca?”
“Vâng, chính là tôi, có một số chuyện tôi muốn xin tư vấn của anh.”
“Đường ở đây tắc nghẽn quá, không thể đi nhanh được, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.” Ông chú đẹp trai trai dắt xe đạp đi về phía trước, Trần Ca cũng đẩy một chiếc xe đạp đi chung.
Nếu đi bộ thì sẽ mất quá nhiều thời gian ở trên đường, mà nếu nói chuyện trên đường thì khéo nói xong hết mất, mục đích thực sự của Trần Ca là muốn đến nhà Ngô Thanh và ở lại đến đó đến 12 giờ đêm.
“Anh à, tôi nên gọi anh là gì được?”
“Tôi tên là Ngô Kim Bằng, Kim Bằng trong đại bàng giương cánh, cậu cứ gọi tôi là anh Bằng là được.” Người đàn ông có tính cách rất tốt, rất nhiệt tình với người khác, anh ta và Ngô Thanh chính là hai thái cực trái ngược nhau, đối lập hoàn toàn: “Lúc trước cậu có nói hoàn cảnh con của cậu cũng giống với Ngô Thanh nhà tôi? Thế bây giờ nó đang ở đâu? Là con trai hay con gái? Nếu không hay là để hai đứa trẻ chơi với nhau đi? Biết đâu chúng sẽ có tiếng nói chung.”
“Anh Bằng, tình huống của con tôi còn nghiêm trọng hơn Ngô Thanh rất nhiều, nó không những không bao giờ mở miệng nói chuyện mà còn luôn thích vẽ những bức tranh mà đến người lớn cũng thấy ghê sợ.” Trần Ca có hơi đau khổ.
“Em trai à, để tôi nói cho cậu biết, tình hình của Ngô Thanh khi còn nhỏ còn tệ hơn bây giờ nhiều, thằng bé không nói, ban đêm còn hay gặp ác mộng, ném đồ đạc khắp nơi, giống như bị ma nhập vậy.”
“Bị ma nhập?” Vẻ mặt Trần Ca rất kinh ngạc: “Đứa nhỏ mà tôi nói cũng có triệu chứng y như vậy! Thật là trùng hợp!
“ĐM? Thật sao!”
“Tất nhiên, tình trạng vô cùng nghiêm trọng, cho nên tôi muốn chuyển đứa bé đến trường này, mặc dù học phí đắt một chút, nhưng mà tôi thấy giáo viên ở đây rất chuyên nghiệp và cơ sở vật chất giáo dục cũng tốt hơn những nơi khác.” Trần Ca thở dài: “Hoàn cảnh kinh tế của nhà chúng tôi cũng không tốt lắm, nhưng mà vì con cái, người lớn mệt mỏi một chút, có lẽ cũng sẽ không làm sao.”
“Em trai, cậu cũng không dễ dàng gì.” Ngô Kim Bằng nhìn Trần Ca, có cảm giác như là người anh em thất lạc bấy lâu mới tìm được: “Đừng nghĩ nhiều như vậy, sau này đứa trẻ chắc chắn sẽ càng ngày càng tốt.”
“Anh Bằng, em thật sự có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh. Nếu thuận tiện, em có thể qua nhà anh để trò chuyện vui vẻ được không?”
“Được chứ! Không thành vấn đề.”
Ngô Kim Bằng đồng ý rất dứt khoát, ba người họ đạp xe đến một căn nhà trọ nhỏ gần ngoại ô phía Tây.