Tầng 5 của bệnh viện là khu vực cho bệnh nhân nặng, các cửa sổ được trang bị chắn bảo vệ và các cửa ra vào cũng được gia cố đặc biệt.
“Bây giờ là 12 giờ 30 phút sáng, quá trình điều trị sẽ bắt đầu lúc 12 giờ 44 phút sáng.” Bác sĩ Cao mở lọ thuốc trên bàn: “Trước khi bắt đầu điều trị, yêu cầu mỗi bệnh nhân uống một viên.”
Trong lọ thuốc của bác sĩ Cao chỉ còn bốn viên thuốc, ngoại trừ việc hai bác sĩ không cần uống thuốc thì đúng lúc đến Trần Ca là còn thiếu một viên.
Đặt lọ thuốc đã hết xuống đất, bác sĩ Cao lấy một lọ thuốc mới từ trong túi ra.
Nhìn từ vẻ bề ngoài, không có sự khác biệt giữa hai lọ thuốc.
Khi bác sĩ Cao mở lọ thuốc, bác sĩ Tôn ngồi cạnh Trần Ca lấy một lọ thuốc từ trong túi ra: “Tôi còn một ít này.”
Anh ta đổ ra một viên thuốc từ trong lọ thuốc của mình, bề ngoài của viên thuốc có màu trắng tinh, nhưng có thể mơ hồ nhìn thấy những sợi chỉ đen dày đặc trong viên thuốc.
Sau khi nhìn thấy cảnh này, bác sĩ Cao đã đưa tay ra ngăn cản: “Tình trạng bệnh của Trần Ca đã có chuyển biến tốt, cậu ấy chỉ cần nửa viên là được rồi.”
“Một nửa viên?” Bác sĩ Tôn nhìn bác sĩ Cao đầy nghi ngờ, có lẽ anh ta đã biết trước các bước điều trị.
“Ừ, chỉ cần nửa viên thôi.” Bác sĩ Cao có vẻ lo lắng.
“Điều này không giống như yêu cầu của Viện trưởng.” Bác sĩ Tôn lắc đầu nguầy nguậy: “Mặc dù ông là bác sĩ chính của cậu ta, nhưng Viện trưởng mới là người định đoạt mọi chuyện.”
Anh ta đứng dậy và nhét viên thuốc vào miệng Trần Ca, Trần Ca có thể cảm nhận được viên thuốc đang cọ vào môi mình, nhưng điều khiến anh cảm thấy kỳ lạ là bác sĩ Tôn không cho anh uống viên thuốc mà chỉ dùng tay chặn miệng anh lại, còn viên thuốc vẫn bị kẹt giữa các ngón tay của bác sĩ Tôn.
Bác sĩ Tôn thu tay lại, Trần Ca vô thức làm động tác nuốt nước bọt.
Những viên thuốc có vạch đen mỏng có thể khiến người ta phát điên và mất trí, Trần Ca biết rất rõ điều này, bác sĩ Tôn không muốn cho anh uống thuốc nên đã bí mật lừa gạt bác sĩ Cao và những bệnh nhân khác.
Điểm này khiến Trần Ca có chút để ý, bác sĩ Tôn, người đang ngồi bên cạnh anh, dường như không có ý định làm tổn thương anh.
“Từ khi mình đi vào bệnh viện, đêm nào cũng có người đến gõ cửa, tiếng gõ cửa đó tương ứng với số ngày mình nằm viện, đối phương có vẻ lo lắng mình sẽ bị mất phương hướng nên đêm nào cũng đến nhắc nhở.”
“Hôm qua gõ năm lần, hôm nay, người gõ cửa có lẽ phải gõ sáu lần, điều trùng hợp là khi bác sĩ Tôn đi vào phòng, anh ta cũng gõ cửa sáu lần.”
“Anh ta đang dùng phương pháp này để nói với mình rằng anh ta chính là người gõ cửa?”
Ngoài cửa sổ sấm sét vang dội, nhưng bên trong phòng bệnh lại yên tĩnh đến đáng sợ, bảy người ngồi thành vòng tròn, ngoại trừ Trần Ca và hai bác sĩ, những bệnh nhân khác đều cúi thấp đầu, giống như đang ngủ.
“Thứ bọn họ uống có lẽ là thuốc trắng bình thường, lọ thuốc mà bác sĩ Cao đặt trên bàn bây giờ là thuốc thay thế có những sợi chỉ mỏng màu đen.” Việc điều trị vẫn chưa bắt đầu, Trần Ca đã nhận thấy có điều gì đó không ổn.
Theo những gì bác sĩ Cao đã nói trước đây, nếu một bệnh nhân phát bệnh, những người khác hợp sức để khống chế người đó và cho uống thuốc trên bàn.
Nhưng rõ ràng lọ thuốc trên bàn không phải là viên thuốc màu trắng bình thường mà là thuốc trộn với sợi tơ đen, càng uống thuốc bệnh nhân sẽ càng mất kiểm soát.
Sau khi tiếp tục điều trị, kết quả cuối cùng có khả năng là bệnh nhân uống thuốc điên cuồng sẽ giết chết tất cả mọi người trong phòng này.
Đôi mắt Trần Ca nheo lại, anh chợt nhớ ra một chi tiết, khi bác sĩ Cao đi vào phòng bệnh, ông ta có tiện tay treo chìa khóa cạnh cửa phòng, giống như khuyến khích bệnh nhân lấy nó và chạy trốn vậy.
“Uống một lượng lớn thuốc với những sợi tơ màu đen, sau khi bệnh nhân bị mất kiểm soát hoàn toàn giết chết hết người trong phòng, thì sẽ cầm chìa khóa trên cửa rồi chạy đi...”
Trần Ca càng nghĩ càng thấy đáng sợ, nếu như bác sĩ Tôn không ngăn lại, vậy thì ngay từ đầu bác sĩ Cao sẽ cho anh uống viên thuốc có sợi chỉ đen, anh chắc chắn sẽ là người đầu tiên mất kiểm soát.
Đầu tiên là mất kiểm soát, sau đó là bị bệnh nhân khống chế sau khi đã mất kiểm soát, rồi sẽ tiếp tục được uống thuốc có sợi tơ đen, rồi sẽ càng điên cuồng hơn.
Kết quả cuối cùng là Trần Ca sẽ giết tất cả các bệnh nhân trong phòng, sau đó sẽ dùng chìa khóa rồi bắt đầu săn lùng các bệnh nhân khác một cách điên cuồng.
Nếu như Trần Ca thực sự làm như vậy, vậy thì nhân tính của anh sẽ hoàn toàn bị xóa sổ, mọi sự kiên trì đều sẽ trở thành tội lỗi khó có thể tách rời khỏi anh, và anh cũng sẽ không thể trở lại là chính mình trước kia nữa.
“Tất cả các bệnh nhân đều đã uống thuốc, xin hãy nhớ số trên ghế ngồi của mấy người, con số đó chính là tên của mấy người.” Bác sĩ Cao tháo đồng hồ đeo tay ra đặt bên cạnh lọ thuốc: “12 giờ 44 phút 44 giây sẽ bắt đầu tiến hành điều trị.”
Tất cả bệnh nhân và bác sĩ đều nhìn vào con số kim loại, trong phòng rất yên tĩnh, dần dần chỉ còn lại tiếng động cơ của đồng hồ đeo tay.
“Tích tắc, tích tắc...”
Vào lúc kim đồng hồ vượt qua một con số nhất định, Trần Ca cảm thấy một cơn buồn ngủ khó tả tràn ngập tâm trí anh.
Mí mắt trở nên nặng trĩu, anh không tự chủ được mà nhắm mắt lại, nhưng anh rất nhanh ý thức rằng mình không được phép ngủ quên, nhất định phải giữ được tỉnh táo.
Vừa nhắm mắt, anh lại mở mắt ra, cả quá trình này thậm chí còn không kéo dài đến một giây.
Nhưng chỉ trong có mấy giây đó, trong phòng bệnh đã xảy ra những biến hóa rất lớn.
Bản thân anh cũng không nói ra được khác biệt ở chỗ nào, anh chỉ cảm thấy mơ hồ không thoải mái, giống như phòng bệnh mà bọn họ đang ở bây giờ không giống như phòng bệnh lúc trước.
“Bây giờ là 12 giờ 44 phút 44 giây sáng, quá trình điều trị chính thức bắt đầu.” Giọng bác sĩ Cao dường như khác hẳn lúc trước, cứng ngắc và lạnh lùng, giống như một cái xác không có cảm xúc.
“Mấy người đều mắc chứng hoang tưởng nghiêm trọng, hôm nay tôi đã gọi mấy người đến là để mọi người tiến hành trị liệu cùng với nhau.”
“Đừng căng thẳng, tiếp theo tôi sẽ chơi một trò chơi nhỏ với mấy người, mấy người chỉ cần lựa chọn theo những gì mình thực sự muốn là được.”
Giọng bác sĩ Cao không có chút cảm xúc nào, đầu tiên ông ta nhìn về phía nhìn bác sĩ Phương, người đang ngồi ghế số 1: “Vào ngày 1 tháng 4, anh đang trực ca đêm tại Bệnh viện Trung ương Tân Hải, nhưng mấy ngày liền anh đều cảm thấy tâm thần không yên, luôn cảm thấy có người đang nhìn mình. 12 giờ 45 phút tối, anh thức dậy lần thứ mười bảy và đi tới bên cửa sổ để nhìn ra bên ngoài.”
Bác sĩ Cao đột nhiên dừng lại, một lúc lâu sau, ông ta chỉ vào cửa sổ phòng bệnh: “Đi xem ngoài cửa sổ xem có cái gì không?”
Sau khi uống thuốc, bác sĩ Phương với đôi mắt có chút dị thường từ từ đứng dậy khỏi ghế số 1, anh ta bám vào tường và đi tới cửa sổ.
Lúc anh ta mở cửa sổ ra, một tia chớp xẹt qua gương mặt của anh ta, chiếu sáng bên trong phòng bệnh, đồng thời cũng chiếu sáng tầng dưới của bệnh viện.
“A!” Bác sĩ Phương kêu lên đầy sợ hãi, hai tay bám vào thành cửa sổ, như thể anh ta sợ rằng mình sẽ vô tình nhảy xuống.
“Khi anh đứng dậy và đến bên cửa sổ lần thứ mười bảy, anh đã nhìn thấy gì?” Giọng điệu của bác sĩ Cao không thay đổi, lúc này, ông ta như một cái xác đứng ở giữa những người sống.
“Ở dưới tầng có một kẻ điên cứ mỉm cười, cậu ta đang vẫy gọi tôi! Cậu ta muốn tôi nhảy xuống!" Giọng bác sĩ Phương không lớn, lúc anh ta nói chuyện cứ như sắp tắt thở đến nơi.
“Bây giờ trước mặt anh có hai lựa chọn, nhảy xuống tìm cậu ta? Hay để cậu ta đi lên tìm anh?" Trần Ca cảm thấy hai lựa chọn mà bác sĩ Cao nói hoàn toàn không thể nào chọn được, đây là tầng năm, nhảy xuống thì chết, muốn sống sót thì chỉ còn cách để làm cho đối phương lên.
Không không phải vấn đề cần do dự, nhưng bác sĩ Phương lại bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc, một giọt mồ hôi trượt dài trên má anh ta.
Cơ thể của anh ta không ngừng run lên, đến cuối cùng vẫn không đưa ra lựa chọn, mà chỉ ngã ngồi trên mặt đất.
Bác sĩ Cao không nói gì, mãi cho đến khi bác sĩ Phương đứng lên, trốn sau rèm cửa nhìn ra ngoài, ông ta mới hỏi một câu: “Người đó vẫn ở dưới tầng sao?”
“Không thấy, không thấy nữa.” Vẻ mặt bác sĩ Phương đầy kinh hoàng, anh ta ngồi trở lại chiếc ghế số 1.
Không ai biết con quái vật ở dưới tầng đang ở đâu, bác sĩ Cao không hỏi bác sĩ Phương một câu hỏi nào nữa, nhưng bác sĩ Phương cứ nhìn chằm chằm vào cửa phòng, như thể một lúc sau kẻ điên đó sẽ gõ cửa.
Di chuyển ánh mắt, bác sĩ Cao lại nhìn bệnh nhân số 2: “Lúc 12 giờ 46 phút tối, anh đến Bệnh viện Trung ương Tân Hải để điều tra một vụ án cũ, mấy ngày nay anh đều đang tìm kiếm manh mối, cuối cùng tất cả những manh mối mà anh tìm kiếm được đều chỉ về bệnh viện này. Anh chắc chắn rằng hung thủ đang trốn trong bệnh viện, khi anh đứng ở tầng dưới và nhìn lên, anh thấy một bác sĩ đang hoảng sợ và đóng rèm cửa.”
Ánh mắt bác sĩ Cao đảo qua giữa bác sĩ Phương và bệnh nhân số 2.
“Nhìn kỹ đi, khuôn mặt của bác sĩ đó có giống với của anh ta không?”
Bệnh nhân ngồi ở chiếc ghế thứ hai ngẩng đầu lên, sắc mặt xanh xao, trông già hơn rất nhiều so với tuổi thật.
Bệnh nhân số 2 nhìn chằm chằm vào bác sĩ Phương, sau một hồi lâu, anh ta lắc đầu.
Phòng bệnh lại khôi phục sự yên tĩnh, bên tai vang lên tiếng kim đồng hồ cơ đang chạy, không biết đã trôi qua bao lâu, bác sĩ Cao nói với bệnh nhân số 2 một lần nữa: “12 giờ 47 phút tối, anh tìm thấy một phong thư cầu cứu ở bên ngoài bệnh viện, chị gái của một nam sinh bị bệnh nhân đâm bị thương, bệnh nhân đang trốn ở một phòng bệnh nào đó. Mô tả trong bức thư có phần giống với vụ án mà anh đang theo đuổi, anh đã cầm lá thư và đi vào bệnh viện.”
Tình trạng bệnh nhân số 2 không quá ổn định, anh ta lắc đầu một cách máy móc, hình như không muốn tin vào điều gì.
“Anh đưa tay vào trong ống tay áo, xem bức thư có còn không?” Giọng bác sĩ Cao vang lên xen lẫn với tiếng kim đồng hồ chạy, nam bệnh nhân trung niên thứ hai vô thức đưa tay vào trong ống tay áo, lấy ra một tờ giấy trắng nhăn nhăn nhúm nhúm.
Nhìn nội dung trên tờ giấy trắng, bệnh nhân số 2 hung hăng túm tóc, đôi mắt từ từ đỏ bừng, dường như có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào.
“Trên lá thư viết gì?” Bác sĩ Cao không quan tâm đến tình trạng của bệnh nhân số 2, giọng nói của ông ta cũng không có chút thay đổi nào.
Bệnh nhân số 2 với đôi mắt đỏ bừng đặt tờ giấy lên bàn, trên tờ giấy có ghi ba chữ cong vẹo: Mau cứu tôi.
Những chữ đó có lẽ do một đứa trẻ viết, khi nhìn thấy những nét chữ đó, trong lòng Trần Ca lại có cảm giác quen thuộc, cứ như thể những chữ đó là do anh viết khi còn nhỏ vậy.
“Bây giờ anh có hai sự lựa chọn, một là đi vào bệnh viện để cứu người đó, hoặc vào bệnh viện để giết người đó.”
Sau khi bác sĩ Cao nói những lời này, ông ta không còn chú ý đến bệnh nhân số 2 nữa.
Ông ta ngồi ở ghế số 3, cho nên bây giờ ông ta nhìn bệnh nhân ở ghế số bốn.
Có một bệnh nhân nữ đang ngồi ở ghế số 4, cô ấy trông rất gầy, chiếc áo bệnh nhân mặc trên người trông rộng thùng thình.
“Lúc 12 giờ 49 phút tối, cô đã bị một bệnh nhân trong phòng bệnh của em trai tấn công, anh ta bóp cổ cô.” Bác sĩ Cao lấy đi con bướm được gấp từ khăn giấy trong tay bệnh nhân số 4 và cầm một cánh của con bướm giấy.
Hai tay ông ta từ từ dùng lực, thân thể con bướm giấy cũng từ từ bị rách đôi.
Nhìn con bướm bị bác sĩ Cao xé rách, bệnh nhân số 4 như sắp không thể thể thở nổi, giống như lúc này thứ bác sĩ Cao xé không phải con bướm mà chính là cổ cô ấy.
Trên mặt không còn chút máu, giọng nói của một người sắp chết đang giãy giụa phát ra từ cổ họng của bệnh nhân số 4, cô vẫy tay về phía bác sĩ Cao một cách tuyệt vọng nhưng không dám giật lấy con bướm làm bằng giấy của bác sĩ Cao.
“Cô rất đau đớn, cô mong muốn có người có thể đến cứu mình, nhưng cô lại không dám cầu cứu, bởi vì chỉ cần cô mở miệng nói chuyện là hung thủ sẽ giết chết cô và em trai của cô.” Bác sĩ Cao đặt con bướm giấy sắp bị xé rách lên trên bàn: “Bây giờ cô sẽ có hai sự lựa chọn, một là chủ động lao vào mũi dao nhọn của hung thủ và bảo em trai chạy đi xin sự giúp đỡ; hai là đẩy em trai mình tới mũi dao và tự mình chạy ra khỏi phòng bệnh.”
Bệnh nhân số 4 trở nên khó thở, dường như cô ấy đã thực sự bị vướng vào vấn đề này, lúc này cô vô cùng đau đớn và khó chịu.
Ngón tay vuốt ve đôi cánh của con bướm giấy, bác sĩ Cao lại nhìn bệnh nhân số 5: “Lúc 12 giờ 50 phút tối, cậu đang đứng bên ngoài cửa một phòng bệnh, trong phòng bệnh có người mà cậu thích nhất, và cả em trai của cô ấy.”
Bệnh nhân số 5 trạc tuổi Trần Ca, cậu ta không thích nói chuyện, tay đầy vết chai và có vẻ rất giỏi làm đạo cụ.
“Cậu đấu tranh hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm đi vào phòng bệnh và gặp cô ấy, nhưng mà khi cậu vừa mở cửa phòng ra, cậu đã thấy một kẻ điên đang cầm dao nhọn định giết em trai của người mình yêu nhất, còn người mà cậu yêu nhất thì đang cầu xin kẻ điên đó.”
“Hiện tại trước mắt cậu đang có hai lựa chọn, một là kéo người mà cậu yêu thích nhất đi và đưa cô ấy rời khỏi nơi này; hai là lao vào chiến đấu với kẻ điên và chết thay em trai cô ấy.”
Bác sĩ Cao quan sát những thay đổi trên nét mặt của bệnh nhân số 5, khi ông ta định quay đi, bệnh nhân số 5 đột nhiên mở miệng: “Tôi chọn lao tới và chiến đấu với kẻ điên.”
Trong số những bệnh nhân ở đây, bệnh nhân số 5 là người duy nhất thực sự lựa chọn.
“Cậu có chắc không? Cậu có thể sẽ chết đấy.”
“Tôi chắc, hình như tôi đã từng làm việc này một lần rồi.” Bệnh nhân số 5 nói xong lại giữ im lặng, hai tay nắm chặt vào nhau, vết thương nhỏ trên lòng bàn tay đang rớm máu.
Cuối cùng bác sĩ Cao nhìn về phía Trần Ca: “Lúc 12 giờ 52 phút, cậu đã cầm một con dao sắc nhọn và đâm vào tim của số 5, sau khi giết chết số 5, cậu đã giết số 4 và em trai của cô ấy.”
Tay dùng sức, bác sĩ Cao xé con bướm giấy trên bàn làm đôi: “Sau đó, cậu cầm chặt con dao dính máu và lao ra khỏi phòng bệnh, nhìn thấy số 2 đứng trong hành lang, sau khi giết chết số 2, cậu đã tìm thấy số 1 ở trong phòng trực dành cho bác sĩ ca đêm.”
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ cứ văng vẳng bên tai khiến tầm nhìn của Trần Ca từ từ mờ đi, hai tay anh nắm chặt lấy bàn, nhưng cơ thể vẫn không đứng lên được.
Đồng hồ cơ trên bàn vẫn đang chuyển động và thời gian trên mặt số của đồng hồ là 0 giờ 51 phút 44 giây.