Cuối cùng Trần Ca đi đến trước mặt hai người Phạm Đại Đức và Phạm Thông, tình trạng của hai du khách này so ra thì là nghiêm trọng nhất.
Ánh mắt Phạm Đại Đức trống rỗng, ngây người nhìn lên trần nhà, giống như đang suy nghĩ về cuộc sống và tương lai. Em trai là Phạm Thông thì đã khôi phục bình thường, chỉ là cơ thể có lúc co rút lại, nhìn hơi đáng sợ.
“Đỡ hơn chút nào chưa?” Trần Ca cầm một bình nước nóng ngồi bên cạnh giường. Phạm Đại Đức ngơ ra nhìn Trần Ca, anh ta thật sự không cách nào liên hệ những gì vừa xảy ra ban nãy và “trùm cuối” thân thiện trước mặt lại với nhau.
“Cảm ơn đã quan tâm, đỡ hơn nhiều rồi.” Liên tục bị dọa mấy lần, dường như Phạm Thông đã thoát khỏi sự tăm tối mù mịt khi thất tình, lần nữa hiểu được sự đáng quý của sinh mệnh, tìm được ý nghĩa của sự sống.
“Thế thì tốt.” Trần Ca rót hai cốc nước ấm đặt trên bàn, chuẩn bị rời đi, nhà ma vẫn đang trong giờ làm việc, anh không thể ra ngoài quá lâu.
“Ông chủ Trần, xin đợi một chút.” Phạm Thông bật dậy khỏi giường, nhìn về phía Trần Ca.
“Có việc gì sao?”
“Tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?” Hai cánh tay mập mạp của Phạm Thông nắm chặt lấy mép giường, nghĩ ngợi rất lâu mới mở miệng: “Anh thiết kế nhiều ma quỷ và cơ quan ở trong nhà ma như thế, vậy bản thân anh có tin trên đời này thật sự có ma quỷ không?”
“Vấn đề trên đời này có ma quỷ hay không, rất nhiều du khách đã từng hỏi tôi.” Trần Ca hơi kinh ngạc nhìn Phạm Thông, cậu trai mập mạp hay ru rú trong nhà này ấy vậy mà còn có trải nghiệm không muốn cho ai biết: “Tôi cũng không biết câu trả lời, có lẽ là có, nhưng mà trước giờ tôi chưa từng gặp.”
“Chưa từng gặp sao?” Biểu cảm của Phạm Thông có hơi thất vọng.
“Sao bỗng nhiên cậu lại hỏi cái này?” So với việc trên đời này có ma hay không, Trần Ca càng tò mò việc trên người Phạm Thông rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hơn. Người này nhìn rất bình thường nhưng sau khi trải qua vô số lần bị hoảng sợ vẫn có thể giữ được lí trí, điểm này rất lợi hại.
“Thật ra cũng không có gì, gần đây tôi đang chơi một trò chơi do kẻ bị tình nghi giết người làm ra, bên trong có thể đã ghi lại quá trình hắn ta hành hung.” Một câu nói của Phạm Thông đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong phòng bệnh.
“Trò chơi do kẻ giết người làm ra?” Trần Ca nảy sinh hứng thú: “Nhưng cái này có liên quan gì tới việc trên đời này có ma quỷ hay không?”
“Có lẽ do đồ họa quá âm u, tôi chơi game trong thời gian dài sẽ nghe thấy tiếng khóc của trẻ con, ban đầu tôi cho rằng là hiệu ứng âm thanh của trò chơi, mãi đến sau khi tôi tháo tai nghe xuống mới cảm thấy không đúng, âm thanh đó vẫn cứ văng vẳng bên tai tôi.” Phạm Thông lần đầu tiên nói những lời này, biểu cảm của cậu ta kì dị: “Tôi nghi ngờ bản thân nghe thấy ảo giác nhưng sau khi bác sĩ kiểm tra lại nói rằng cơ thể tôi không có bất cứ vấn đề gì, nói cách khác tiếng khóc của trẻ con kia thật sự tồn tại.”
“Có thể nói cho tôi biết âm thanh đó đã nói với cậu những gì không?” Trần Ca dừng lại ở cửa phòng y tế.
“Nó cứ luôn khóc, toàn xuất hiện vào buổi tối.”
“Nội dung đại khái của trò chơi kia là gì?” Trần Ca lại hỏi một câu hỏi khác.
“Bề ngoài thì là một trò chơi thay quần áo, có thể trang điểm xinh đẹp cho con gái mình, sau khi hoàn thành các nhiệm vụ nhỏ còn được thưởng các loại quần áo, có váy liền thân, lễ phục, đồng phục…”
“Nuôi con gái? Trò chơi thay quần áo?” Trần Ca nhìn Phạm Thông bằng vẻ ngờ vực: “Sao cậu lại chơi loại game này?”
“Cái này không quan trọng, quan trọng là sau khi tôi hoàn thành tất cả nhiệm vụ, trong game thưởng cho tôi một bộ quần áo cuối cùng.” Phạm Thông ôm lấy đầu, ngón tay luồn qua kẽ tóc: “Bộ quần áo đó tên là Áo ngủ của mẹ, đúng lúc nhận được bộ quần áo này, trên màn hình trò chơi hiện ra một dòng chữ: Tiểu Bố tìm thấy một chiếc chìa khóa ngục tối trong Áo ngủ của mẹ.”
“Tiểu Bố là tên cậu đặt cho con gái trong game à?” Trần Ca vô cùng tò mò.
“Không phải.” Phạm Thông lắc đầu: “Quãng thời gian đó là lúc tôi vừa chia tay với người bạn gái đã quen nhau bốn năm, tôi dùng tên của bạn gái đặt tên cho con gái trong game, tên là Lưu Giai Như.”
“Cậu đặt tên cho con gái bằng tên bạn gái của mình?” Trần Ca cũng vô cùng bất ngờ, anh ngồi bên cạnh giường, quyết định thăm dò một chút.
“Đừng chú ý những chi tiết đó, lúc ấy tôi cũng thấy rất kì lạ, rõ ràng tôi đặt tên cho nhân vật trong game là Lưu Giai Như, tại sao trong lúc qua ải nó lại tự ý đổi tên thành Tiểu Bố? Tôi lên mạng tìm kiếm bản hướng dẫn của game này nhưng không tìm thấy bất cứ thông tin gì liên quan đến trò chơi ấy.” Phạm Thông thấy Trần Ca lộ ra ánh mắt nghi hoặc, lại giải thích thêm một câu: “Tôi tìm thấy game này trên một diễn đàn game nhỏ, trên đó có rất nhiều người tự làm trò chơi, trong đó có một số game đã sửa độ khó, rất thích hợp để tự làm khổ bản thân.”
“Cậu qua ải trong một game loại thay quần áo, nhận được một chiếc chìa khóa ngục tối, thế rồi sau đó xảy ra chuyện gì?” Trần Ca uống một ngụm nước, yên lặng lắng nghe.
“Cảnh tượng game đó không lớn, là một thị trấn nhỏ, tất cả nhiệm vụ đều được hoàn thành trong thị trấn nhỏ đó. Sau khi tôi nhận được chìa khóa ngục tối liền để con gái đã bị đổi tên mặc quần áo ngủ của mẹ mình, đi ra khỏi phòng, bắt đầu tìm kiếm lối vào của ngục tối.” Phạm Thông co rúm trên đầu giường, biểu cảm trên gương mặt cậu ta xuất hiện sự thay đổi: “Phong cách của trò chơi vô cùng ấm áp, mặt trời chiếu sáng, hoa cỏ nở rộ, mỗi người dân trong thị trấn đều nhiệt tình thân thiện, giúp đỡ lẫn nhau. Lúc đó tôi mới thất tình, cũng chính vì bức tranh có thể chữa lành vết thương như vậy mới khiến tôi quyết định tiếp tục chơi trò chơi đó. Tôi vốn muốn chơi game để dời lực chú ý, nhưng ai ngờ đâu một chuyện còn đau khổ, đáng sợ hơn đã xảy ra.”
“Cậu đừng vòng vo, nói thẳng kết quả đi.” Trần Ca nóng lòng muốn nghe việc xảy ra sau đó.
“Tôi mất một tuần dùng con chuột click vào mỗi một địa điểm trong thị trấn, cuối cùng tìm thấy lối vào ngục tối phía sau tủ âm tường trên tầng một nhà bạn học của Tiểu Bố.” Phạm Thông ngẩng đầu lên nhìn Trần Ca: “Lúc đó màn hình lại hiện ra một dòng chữ, nói rằng tôi đã tìm được lối vào ngục tối, có muốn sử dụng chìa khóa ngục tối hay không?”
Hai tay đang nắm chặt lại buông ra, có thể thấy rằng Phạm Thông đang vô cùng căng thẳng: “Sau khi tôi sử dụng chìa khóa và nhấn nút đồng ý, tủ âm tường được mở ra, tôi điều khiển Tiểu Bố đi vào sau cái tủ. Trong khoảnh khắc đó toàn màn hình máy tính tôi đen thui, tầm một hai giây sau, lúc màn hình hoạt động trở lại, phong cách của trò chơi đã hoàn toàn khác với lúc trước.”
“Sau tủ âm tường là một thế giới màu máu?” Trần Ca nhớ tới “cửa”.
“Không phải.” Phạm Thông lắc đầu: “Mọi thứ sau tủ âm tường đều là một màu ảm đạm, hoa hướng dương khô héo bị ném xuống mặt đất, bức tường rất dày.”
“Đi ra khỏi hầm, bên ngoài là một con đường toàn màu xám, ở hai bên đường, cách một quãng xa sẽ có một cột đèn đường.”
“Có thể nhìn ra tôi vẫn đang ở trong thị trấn nhỏ, có điều khi trời tối, các ngôi nhà xung quanh trông hoàn toàn không giống với ban ngày.”
“Tôi điều khiển Tiểu Bố đi thẳng theo đường lớn, trước mặt là một trạm xe, cạnh biển báo dừng có một chiếc xe buýt cũ đang dừng ở đó.”