“Khi tôi tiến vào tòa nhà đã nhớ kỹ tất cả lối đi. Trên dưới tòa nhà có tổng cộng hai phương thức có thể lựa chọn, đi thang máy hoặc là đi cầu thang bộ.” Trần Ca nhìn màn hình, vô cùng bình tĩnh: “Đợi lát nữa xem tình huống, con đường nào cách xa kẻ cuồng giết người nhất thì tôi sẽ chọn con đường đó để bỏ trốn. Đương nhiên, kết quả tốt nhất là hai kẻ cuồng sát nhân ôm nhau chết hết.”
Nói xong, Trần Ca lại điều khiển Tiểu Bố bước vào phòng bếp.
“Anh đang làm cái gì vậy?” Trong lòng Phạm Thông hồi hộp, trò chơi đã tiến vào cốt truyện cậu ta chưa từng trải qua, cho nên cậu ta vừa khẩn trương vừa chờ mong.
“Xem có dao phay, dao gọt hoa quả linh tinh hay không. Sau khi để hai kẻ cuồng giết người chém giết lẫn nhau, một người còn sống sót chắc chắn cũng sẽ bị thương. Nếu lúc này trong tay chúng ta có dao thì cố hết sức đánh cược một lần.”
Nghe được lời Trần Ca giải thích, Phạm Thông không biết nên nói cái gì cho phải. Cậu ta cảm thấy rằng anh đang muốn biến trò chơi giải đố thành trò chơi đối kháng.
Tìm khắp toàn bộ căn phòng, Trần Ca cũng không phát hiện dụng cụ cắt gọt, trong phòng chỉ có kim chỉ và vải vóc: “Xem ra trò chơi này không cổ vũ phản kháng, người chơi chỉ có thể bị động tránh né và sau đó cố gắng hết sức để sống sót.”
Đồ họa trò chơi rất bình thường nhưng chi tiết làm vô cùng tốt, khiến người chơi có thể hoàn toàn nhập vai vào nhân vật Tiểu Bố, cứ như bản thân mình chính là đứa bé gái cô đơn và đáng thương kia.
Khi Trần Ca điều khiển Tiểu Bố đi vào ban công lần nữa, kẻ biến thái mặc đồng phục xưởng dưới tòa nhà kia đã biến mất không thấy đâu cả.
Khoảng vài phút sau, phía dưới màn hình hiện ra một khung chat: [Ngoài cửa truyền đến tiếng đánh nhau, dao nhỏ đâm thủng làn da, giống như là đâm vào túi chứa đầy nước. Có người đang vội vàng chạy, có người đang đuổi theo.]
“Hai kẻ cuồng giết người đánh nhau rồi!” Phạm Thông nhìn khung chat hiện ra trên màn hình, biểu cảm còn kích động hơn cả Trần Ca: “Hai kẻ cuồng giết người một chạy, một đuổi. Bây giờ chính là cơ hội của chúng ta!”
Kẻ cuồng giết người chặn ở cửa đã rời đi. Trần Ca điều khiển Tiểu Bố mở cửa phòng khách ra, hành lang đã bị máu tươi nhuộm đỏ.
“Vết máu kéo dài về phía cầu thang, bọn họ đánh nhau ở phía cầu thang bên kia rồi. Chúng ta mau dùng thang máy để rời đi!” Tim Phạm Thông như vọt lên tới cổ họng. Lúc này không thể phân tâm được, kẻ cuồng giết người không biết sẽ trở về lúc nào, thời gian rất ít.
“Không được nóng nảy, bên ngoài trời đã tối rồi, cho dù dùng thang máy để rời đi, chúng ta có thể đi tới nơi nào? Không phải cậu nói sau khi trời tối, đi ở trên đường không biết tại sao lại chết hay sao?” Đại não Trần Ca nhanh chóng vận chuyển: “Với lại, nếu như chúng ta dùng thang máy để đi xuống, sau khi kẻ cuồng giết người kia biết được chắc chắn sẽ đuổi đến, quá nguy hiểm.”
“Vậy anh nói bây giờ phải làm sao?” Theo góc nhìn của Phạm Thông, cho dù là làm như thế nào thì kết cục vẫn là chết, cùng lắm là đẩy lùi thời gian chết thôi.
“Kẻ cuồng giết người chạy về hướng cầu thang bên kia là việc tôi đã đoán trước được. Bởi vì thang máy yêu cầu chờ đợi, hắn ta muốn trốn thoát khỏi đuổi giết thì chỉ có thể chạy từ cầu thang bộ.” Trần Ca điều khiển Tiểu Bố đi ra khỏi phòng, sau đó dưới cái nhìn chăm chú cực kỳ khiếp sợ của Phạm Thông và Phạm Đại Đức, anh dừng lại ở bên cạnh cửa của hàng xóm quỷ.
“Anh muốn làm cái gì?” Hai anh em nhìn chằm chằm không chớp mắt vào màn hình.
“Tôi chuẩn bị giải quyết nốt một kẻ cuồng giết người khác.” Trần Ca click vào ba lô, đứng ở cửa nhà hàng xóm quỷ và vứt vải vóc, kim chỉ còn sót lại ở trong ba lô ra.
Một màn này đã khiến Phạm Thông và Phạm Đại Đức xem ngây người. Sau một lúc lâu, Phạm Thông mới là người đầu tiên phản ứng lại: “Anh muốn tạo dựng cảnh giả là Tiểu Bố trốn vào nhà hàng xóm hay sao? Sau đó lừa kẻ cuồng giết người kia tiến vào nhà của hàng xóm quỷ?”
“Tình huống tốt nhất chính là như vậy.” Sau khi ném vải vóc xong, Trần Ca điều khiển Tiểu Bố chạy thẳng đến cầu thang bên kia. Hai kẻ cuồng giết người chạy ở dưới tầng dưới, Trần Ca điều khiển Tiểu Bố đứng ở góc rẽ giữa tầng này với tầng khác. Nói cách khác, chỉ cần khi kẻ cuồng giết người trở về đây, đi lên một tầng là có thể phát hiện ra Tiểu Bố.
“Lá gan của anh cũng thật lớn.” Phạm Thông cảm thán từ tận đáy lòng.
“Không có cách nào, trốn ở trong nhà chắc chắn sẽ bị phát hiện. Sử dụng thang máy rời đi, kẻ cuồng giết người sẽ đuổi theo, cho nên tôi chỉ có thể giải quyết hết tất cả bọn họ.” Trần Ca nhìn màn hình máy tính, hơn mười giây sau, có một người đàn ông mặc đồng phục xưởng từ tầng dưới chạy lên.
“Xem ra người đàn ông mặc áo mưa đã bị xử lý.” Trần Ca điều khiển Tiểu Bố đứng thẳng dựa vào tường, từ góc độ này vừa lúc có thể thấy được kẻ cuồng giết người.
Sự việc xảy ra tiếp theo không giống với tưởng tượng của Trần Ca cho lắm. Kẻ cuồng giết người mặc đồng phục xưởng còn thông minh hơn so với suy nghĩ của anh. Hắn ta không giống như một NPC được thiết kế ra, mang đến cho người ta cảm giác như một một kẻ máu lạnh biến thái chân thật.
Hắn ta không đi vào nhà của Tiểu Bố để điều tra, trực tiếp chạy về hướng thang máy. Thỉnh thoảng hắn ta còn quay đầu lại nhìn chằm chằm vào cửa phòng nhà của Tiểu Bố.
Một lát sau, hắn ta trở về từ thang máy bên kia. Vừa rồi không có người sử dụng thang máy, cho nên hắn ta khẳng định Tiểu Bố chắc hẳn vẫn còn tại tầng này.
Cầm dao nhọn trong tay, kẻ cuồng giết người tiến vào trong nhà Tiểu Bố, vừa mở cửa đã thấy một xác chết nằm ở trên mặt đất. Điều thú vị là chính lúc này, phía dưới màn hình hiện ra một dòng chữ, dường như là kẻ cuồng giết người tự nói: [Gặp quỷ! Buổi tối hôm nay mình phải xử lý bốn xác chết! Nhưng rõ ràng mình chỉ muốn giết một người!]
Người đàn ông mặc đồng phục xưởng tiến vào trong phòng, hắn ta vẫn chưa tìm được Tiểu Bố. Phía dưới màn hình lại hiện ra mấy khung chat: [Con nhóc kia đã chạy đi đâu? Nó thấy mình đang xử lý xác chết, chắc hẳn nó đang trốn ở trong căn phòng này.]
Kẻ cuồng giết người tìm khắp phòng cũng không phát hiện ra Tiểu Bố, đành phải bước ra khỏi căn phòng. Lúc này, hắn ta phát hiện trên mặt đất có mấy miếng vải vụn: [Con nhóc kia đã rời đi căn phòng này? Trên những mảnh vải này có chứa vết máu, nó muốn băng bó vết thương cho người chết hay sao? Vải vóc biến mất ở trong căn phòng bên cạnh…]
Kẻ cuồng giết người đứng trước cửa nhà hàng xóm một lúc lâu, sau đó mới gõ cửa: [Tôi là cảnh sát. Tôi nhận được báo án trong khu chung cư, có người đã tận mắt trông thấy một vụ án mạng. Mời cô mở cửa phối hợp điều tra.]
Không bao lâu sau, không ngờ cửa nhà hàng xóm thật sự mở ra. Kẻ cuồng giết người cười âm hiểm và cầm dao nhọn bước vào.
“Chúng ta nên ra tay.”
Trần Ca điều khiển Tiểu Bố chạy ra từ hành lang, dùng con chuột ấn vào cửa phòng nhà hàng xóm và đóng cửa lại.
Lúc này, khung chat lại hiện ra lần nữa: [Bạn nghe thấy có tiếng người kêu cứu ở trong phòng nhưng lại thờ ơ. Sau mười phút, trên ván cửa truyền tiếng “đùng, đùng” mới.]
Trên màn hình, Tiểu Bố đang đứng ở cửa nhà hàng xóm, cô bé mặc áo ngủ của mẹ. Cô gái nhỏ đáng yêu, đơn thuần hoàn toàn không hợp với màu sắc của toàn bộ thế giới này. Nhưng ở trong mắt của Phạm Thông và Phạm Đại Đức thì cô gái nhỏ này mới là sự tồn tại đáng sợ nhất.
“Anh còn đóng cửa cho hắn ta à?” Phạm Thông uống coca, cậu ta muốn bình tĩnh một chút. Phạm Đại Đức ở bên cạnh cũng cảm thấy Trần Ca tuyệt đối không phải là người bình thường, nhìn toàn bộ cách điều khiển của anh khiến cho anh ta không dám lớn tiếng nói chuyện.
“Cái này tôi gọi là vì dân trừ hại.” Màn đêm buông xuống, Trần Ca không có chậm trễ thời gian, điều khiển Tiểu Bố tiến vào hành lang tìm được xác chết của người đàn ông mặc áo mưa. Anh không ngừng dùng chuột ấn ấn vào xác chết.
“Anh đang làm cái gì vậy?” Phạm Thông đã từ bỏ nghiền ngẫm về suy nghĩ của Trần Ca.
“Tôi đang tìm chìa khóa và đồ vật có thể sử dụng được. Bên cạnh nhà Tiểu Bố có một con quỷ, trở về ở chắc chắn là không được. Nếu có thể tìm được chìa khóa cửa phòng nhà của kẻ cuồng giết người, đêm nay chúng ta sẽ đi đến ở nhà của hắn ta.”