An ủi cả buổi, Diêm Đại Niên mới phấn chấn trở lại, ông báo cho Trần Ca biết vừa rồi thứ khiến áo đỏ dừng lại chính là năng lực của ông - Họa Hồn.
Có thể kéo ma quỷ nhìn thấy được vào trong tranh với một xác suất nhất định, nhưng đối với áo đỏ mà nói, nó chỉ có thể làm chậm không phẩy mấy giây.
Tạm thời Trần Ca còn chưa biết năng lực này có hạn chế gì, chỉ biết là số trang trống trong quyển truyện tranh không nhiều, số lượng ma quỷ có thể thu vào có hạn, còn một điều nữa là tỷ lệ thành công của năng lực này rất thấp.
Chỉ dựa vào năng lực này còn chưa đủ để cho Diêm Đại Niên trở thành lệ quỷ mạnh nhất dưới áo đỏ, năng lực ẩn kia mới là thứ Trần Ca mong đợi nhất.
Đáng tiếc cho dù Trần Ca lôi kéo ra sao Diêm Đại Niên cũng không để lộ ra chút tin tức nào, giống như ông cũng không biết bản thân có năng lực ẩn đó vậy.
Hứa Âm và Trương Nhã đã ngủ say, tối nay còn cần ông chú ra tay giúp đỡ mới được, cho nên Trần Ca cũng không hỏi quá nhiều, dỗ dành ông chú xong, anh lập tức cất quyển truyện tranh đi.
“Chú Diêm cái gì cũng tốt, chỉ là nhìn hơi buồn.”
Vừa rồi lúc khuyên bảo ông chú, Trần Ca nói rất nhiều, anh cũng không cảm thấy lời mình nói có vấn đề gì: “Chuyện tối nay xảy ra với ông chú đúng là một bất ngờ, nhưng chờ đến sau này... Chuyện như vậy xảy ra thêm mấy lần, chắc ông chú sẽ quen thôi.”
Nhìn đàn quỷ cuồng loạn bốn phía quanh giếng nước và áo đỏ đang nổi điên, Trần Ca khẽ gật đầu: “Thế giới rộng lớn mênh mông, kỳ quái đầy màu sắc như thế, chỉ có người đứng bên cạnh mình mới có thể thấy được, có lẽ ngày nào đó trong tương lai, ông chú sẽ hiểu nỗi khổ tâm của mình.”
Đến khi khôi phục thể lực, Trần Ca cầm quyển truyện tranh và búa sắt đi ra bên ngoài, anh gọi nhân viên bên trong quyển truyện tranh ra, lôi ma quỷ lạc đàn trong thôn đến góc tường.
Trần Ca vẫn cảm thấy mình là một người biết phân rõ phải trái, anh sẽ cho nhân viên thuộc hạ đánh những ma quỷ kia đến mức sắp biến mất, sau đó sẽ hỏi những quái vật đó có đồng ý gia nhập ngôi nhà ma hay không.
Nếu như bằng lòng bị thu vào trong quyển truyện tranh, cả hai bên đều vui vẻ, nếu như không muốn thì chính là kẻ địch, đương nhiên Trần Ca sẽ không làm loại chuyện thả hổ về rừng này.
“Muốn trả lại cảnh tượng thôn Hoạt Quan ba sao nguyên vẹn như cũ cần không ít ma quỷ trong thôn mới được, mình làm như vậy cũng là vì lo nghĩ cho du khách thôi.”
Ban đầu nhân viên trong quyển truyện tranh không biết phối hợp, nhưng dưới sự chỉ huy của Trần Ca, bọn họ đã bắt đầu ăn ý hơn. Sau một lúc, không cần Trần Ca phải hướng dẫn nữa, bọn họ đã tự đi lôi kéo quỷ hồn lạc đàn.
“Thiên phú tuyệt vời.” Trần Ca rất hài lòng về biểu hiện của đám nhân viên, anh cầm búa của bác sĩ nát sọ đứng ở một bên, cặp mắt liếc tới hai tên mặc áo đen kia.
“Số mười rất có thể biết mình ngoài đời thật, khả năng hắn ta là hội trưởng rất lớn, nếu như mình có thể hạ gục hắn ta, Hùng Thanh cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng nhất định.”
Muốn tấn công thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ, Hùng Thanh là một chốt chặng không tránh được.
Trần Ca hết sức tự nhiên chuyển mắt sang người Hùng Thanh, lần đầu tiên anh tới thôn Lâm Quan từng nhận được điện thoại của đội trưởng Lý nói Hùng Thanh đã sa lưới, hơn nữa còn bắt được ở gần khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
Nhưng mới cách chừng một hai ngày, Hùng Thanh đã biến thành áo đỏ xuất hiện trước mặt Trần Ca.
Điều kiện sinh ra áo đỏ vô cùng hà khắc, điều này có thể nhìn ra từ trên người Hứa Âm, nhất định phải chịu đủ hành hạ, lòng đầy oán khí và hận thù, có tính tấn công cực mạnh mới được.
“Nửa người Hùng Thanh gần như bị xé nát, nếu như đây là dáng vẻ lúc sắp chết của hắn ta, vậy có thể thấy trước khi chết hắn ta đã trải qua thống khổ lớn cỡ nào. Nhưng vấn đề mấu chốt bây giờ là tại sao hắn ta lại xuất hiện một mình ở gần khu vui chơi Thế Kỷ Mới, còn đúng lúc bị cảnh sát bắt được, lúc hắn ta bị bắt, những thành viên Hiệp hội khác đang ở đâu?”
Nghĩ tới đây, Trần Ca đoán sơ ra được một chút: “Có phải ban đầu thành viên của Hiệp hội kể chuyện lạ đã tính vứt bỏ Hùng Thanh rồi không? Để cho hắn ta mất đi hi vọng cuối cùng, còn điên cuồng hành hạ thân thể hắn ta, cuối cùng mượn oán khí và thống khổ của hắn ta và vết máu màu đen trong hộp gỗ tạo ra áo đỏ?”
Thời gian Hiệp hội kể chuyện lạ nắm giữ cánh cửa máu dài đến năm năm, bí mật mà bọn họ biết tuyệt đối nhiều hơn Trần Ca, tạo ra một áo đỏ cũng không phải không thể.
“Bọn họ cố ý vứt bỏ Hùng Thanh, khiến hắn ta mất đi tất cả chỗ dựa, nhưng sau khi Hùng Thanh bị cảnh sát bắt, thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ phải hoàn thành các bước sau đó như thế nào? Dưới tình huống bị cảnh sát phong tỏa, bọn họ làm sao tiếp cận Hùng Thanh được?”
Đây cũng là chỗ Trần Ca nghĩ không mãi không ra, anh nhìn nửa người Hùng Thanh hóa thành tơ máu, ánh mắt sâu thẳm: “Hiệp hội kể chuyện lạ lợi dụng ma quỷ ra tay? Hay là có người đang phối hợp với bọn họ?”
Cho dù quá trình như thế nào, Hùng Thanh biến thành áo đỏ là sự thật không cách nào thay đổi được, Hiệp hội kể chuyện lạ làm được chuyện này, hơn nữa nhìn sự sắp đặt của bọn họ ở thôn Hoạt Quan, rõ ràng đám người này còn có mưu đồ lớn hơn.
“Thật ra bọn họ muốn làm gì?”
Lúc Trần Ca đang suy tư, thế cục bên cạnh giếng nước lại xảy ra thay đổi.
Bầy quỷ điên cuồng tấn công mọi thứ trong tầm mắt, oán khí trong lòng bọn chúng sắp bùng nổ.
Âm tang là chuyện vô cùng thường gặp ở thôn Hoạt Quan, kéo dài rất nhiều năm, cho tới bây giờ chưa từng có ai dám đụng đến đội ngũ âm tang.
Nhưng mà ngày hôm nay, kẻ kia không chỉ ngăn cản đội ngũ âm tang, thậm chí còn đập tan quan tài của bọn họ!
Nhịn được chuyện này thì còn có gì không thể nhịn được, tất cả ma quỷ đều giống như phát điên.
Mà hai tên thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ bị Trần Ca gài bẫy cũng tức đến méo miệng, trong lòng bọn họ vô cùng bực bội, tình huống hiện tại đã rất rõ ràng.
Không biết ông chủ ngôi nhà ma kia đã làm chuyện thất đức gì, trêu chọc ma quỷ trong toàn thôn, kết quả lại để bọn họ chịu tội thay.
Nếu như có thể, kẻ mặc áo đen rất muốn nói rõ phải trái với đám ma quỷ trong thôn, hoặc là tạm thời dừng tay, mọi người cùng nhau đi giết chết cái tên ghê tởm nhất kia.
Đáng tiếc xung quanh còn có người phụ nữ họ Chu ở bên cạnh, không thể nào cho bọn họ có cơ hội này.
Khi nhìn thấy những ma quỷ trong thôn ngăn cản Hùng Thanh, cô ta lập tức cho quỷ anh lặng lẽ bò qua, chuẩn bị trực tiếp ra tay với hai tên mặc áo đen nọ.
Nghiên cứu của Hiệp hội kể chuyện lạ về ma quỷ và lòng người đã vượt xa thôn nhỏ đóng kín này. Ngay khi Trần Ca thoát khỏi vòng vây, bọn họ đã đoán trước được sẽ xuất hiện tình huống như vậy, cho nên kêu bóng quỷ cao gầy đặc thù đó trở về trước, để nó chống đỡ ma quỷ vây công, thả Hùng Thanh ra ứng phó với quỷ anh.
Hai lệ quỷ áo đỏ đánh nhau bên ngoài thôn, phương thức chiến đấu của bọn chúng hoàn toàn khác lệ quỷ bình thường, Hùng Thanh giống như những áo đỏ khác trong Hiệp hội kể chuyện lạ, dựa vào tơ máu từ nửa người huyễn hóa ra các loại hình dáng muốn bắt được quỷ anh rồi trực tiếp ăn nó luôn.
Biểu hiện của quỷ anh lại càng quái dị hơn, bề mặt da của nó nhỏ máu, những giọt máu kia hóa thành dạng như nòng nọc bò về hướng thân thể Hùng Thanh, tựa như muốn chui vào trong.
Tốc độ của cả hai đều rất nhanh, lúc đánh nhau cố ý tránh giếng nước.
Tình huống hiện tại càng thêm bất lợi với Hiệp hội kể chuyện lạ, mặc dù bóng quỷ cao gầy mạnh hơn chị của Giang Linh một chút, nhưng dù sao nó cũng không phải áo đỏ, đối mặt với số lượng quỷ hồn mênh mông cũng không chịu nổi.