Màn sương mỏng dần, mặt trăng máu trên bầu trời trở nên rõ ràng hơn, ánh trăng đỏ như máu chiếu xuống mặt đất, phản chiếu những hình dáng xấu xí, kỳ lạ.
Xoảng!
Cửa sổ bên cạnh Trần Ca bị ngoại lực đánh bật mở, một người đàn ông mặt quấn vải thô thò đầu ra. Hắn ta đã nhìn chằm chằm vào Trần Ca từ lâu, chỉ đợi Trần Ca đến gần là tấn công bất ngờ.
Không có lý do gì để tấn công, có khả năng cũng chỉ là cảm thấy chướng mắt, hoặc có lẽ giết chết Trần Ca có thể mang lại cho hắn ta niềm vui ngắn hạn.
Đây là logic của những tên sát nhân biến thái. Cấu tạo não bộ của bọn họ không giống như người thường, không bao giờ quan tâm đến người khác, hành động bất chấp hậu quả, làm việc không có kế hoạch, nhạy cảm và dễ bị tức giận, và có tính hiếu chiến bẩm sinh.
Có máu rỉ ra dưới lớp vải thô, Trần Ca không thể nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông đó, và anh cũng không muốn quan tâm người đó trông như thế nào.
Khi người đàn ông kỳ lạ đó duỗi cánh tay đầy lông về phía Trần Ca và muốn kéo anh vào trong phòng thì Trần Ca di chuyển một bước ra bên ngoài, sau đó nâng búa của bác sĩ nát sọ lên và đập thẳng vào hắn ta.
Ngay cả khi ở trong trấn Lệ Loan, loại hung khí như vậy vẫn rất hiếm thấy. Cái bóng giam giữ những tên sát nhân biến thái này là để đạt được những cảm xúc tiêu cực chứ không phải để xây dựng một đấu trường, vì vậy hung khí mà những tên sát nhân ở đây sử dụng đều là những công cụ có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi trong cuộc sống bình thường.
Vai của người đàn ông kỳ quái sụp xuống, tấm vải thô che trên mặt hắn ta bị tuột một góc, lộ ra một đôi mắt tràn đầy nghi hoặc. Hắn ta không biết Trần Ca lấy đâu ra một cây búa như vậy, trong lòng hắn ta sinh ra một loại cảm giác kỳ lạ như thể đối phương đang phạm luật mà mình lại chẳng thể làm gì được.
Sau khi bị đập ngã về phía sau, kẻ lập dị bỏ chạy vào căn phòng nơi hắn ta đang trốn.
Thông thường, khi một người bị truy đuổi và đang phải chạy trối chết, họ thường không để tâm đến những tên tép riu này, nhưng hiển nhiên Trần Ca là một ngoại lệ.
“Tôi không quan tâm anh là người hay là quỷ, anh muốn giết tôi thì phải chuẩn bị tinh thần bị tôi bắt đi, đấy mới được gọi là công bằng.” Anh xoay người nhảy vào phòng từ cửa sổ, cầm búa của bác sĩ nát sọ đuổi theo: “Anh định giết tôi, vậy chắc chắn anh không phải là một người vô tội, cứu anh cũng không thể nhận được phần thưởng của điện thoại màu đen, mà ngược lại còn gây rối trật tự công cộng, cho nên tôi đành tốn chút thời gian để làm thịt anh vậy.”
Trần Ca lao vào trong phòng, náo loạn một hồi. Cánh cửa gỗ bình thường đối với Trần Ca chỉ là chuyện của một cú đập búa thôi, ngay cả cửa chống trộm, anh còn chắc chắn có thể mở nó trong vòng năm nhát búa.
Người đàn ông kỳ lạ với tấm vải trên mặt chưa từng thấy trận chiến này, còn chưa kịp chạy ra khỏi phòng thì đã bị Trần Ca đuổi kịp.
Đi vào qua cửa sổ bên trái của tòa nhà, sau đó đập cửa sổ bên phải của tòa nhà để đi ra, toàn bộ quá trình này chỉ mất không quá nửa phút.
Cầm trên tay tấm vải thô lấy được từ trên khuôn mặt của người đàn ông kỳ quặc, Trần Ca nhét vào ba lô: “Coi như là một vật kỷ niệm vậy.”
Trong trò chơi của Tiểu Bố, sau khi trời tối, đường phố sẽ trở nên rất nguy hiểm, gần giống với hoàn cảnh hiện tại của Trần Ca. Điểm khác biệt duy nhất chính là nhân vật chính trong trò chơi là Tiểu Bố tay trói gà không chặt, còn trong thực tế người đang đi lại trên phố chính là hội trưởng mới của Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Mình không biết rõ mục đích của bác sĩ Cao, đây là một vấn đề lớn, hiện tại mình chỉ có thể cố gắng hết khả năng để họ tiêu hao sức lực càng nhiều càng tốt.” Đường đi của Trần Ca không có quy luật nào cả. Nếu ai đó hoặc một ma quỷ nào đó khiêu khích anh thì anh sẽ lập tức thay đổi hướng đi, trực tiếp giết chết nó, sau đó đổi sang đường khác.
Hầu hết các tòa nhà ở trấn Lệ Loan đều chứa lệ quỷ và những tên sát nhân biến thái, đối với người bình thường, chỉ cần nghe qua thôi cũng cảm thấy nơi này rất nguy hiểm, nhưng Trần Ca lại có một niềm vui đặc biệt, tương tự như chơi xổ số.
Trước khi bước vào một căn phòng, trong lòng của anh đều sẽ có một loại cảm xúc giống mong chờ, đến chính anh cũng không biết nguyên do, có lẽ chỉ là do anh có tính tò mò tương đối mạnh mà thôi.
“Cảm giác mình giống như một người quét rác vậy, nếu như cánh cửa mất khống chế không tự mở ra thì tốt rồi, như vậy là mình có thể định kỳ qua đây dọn dẹp một lần.”
Trăng máu tỏa sáng, sương mù bắt đầu dâng cao, Trần Ca chạy loạn xạ giữa vô số ánh mắt ác ý.
“Những cái bóng hình người vẫn còn đứng ở ngã tư. Anh chàng có hình xăm đã từng nói rằng những bóng người này tự thoát ra khỏi bản thể của cái bóng để đi ra ngoài, có thể có mối liên hệ nào đó giữa chúng nó với cái bóng.” Trong thô kệch có tinh tế, Trần Ca biết lúc này mình có thể tiêu diệt và thâu tóm lệ quỷ mà không cần kiêng sợ gì, chỉ vì cái bóng đó đang cố gắng hết sức để đối phó với bác sĩ Cao, không thể thoát ra được.
Nếu như để cho hắn ta biết anh mới là nhân tố quyết định thì tình hình chắc chắn sẽ thay đổi.
“Chỉ cần mình cẩn thận một chút sẽ có thể kéo dài rất lâu.” Trần Ca vung búa của bác sĩ nát sọ đập vào cửa sổ, bất cứ nơi nào có sự tồn tại của bóng người, anh sẽ trực tiếp đi xuyên qua tòa nhà. Có búa của bác sĩ nát sọ ở đây, Trần Ca đi tới chỗ nào, đường sẽ ở chỗ đó.
Ở một khía cạnh nào đó, sương máu còn tượng trưng cho sức mạnh của cái bóng. Giờ đây sương máu loãng đi và tiếng động bất thường liên tục phát ra khiến nhiều tên sát nhân và lệ quỷ bị giam cầm nhận ra rằng cơ hội của chúng đang đến.
Lúc đầu, tiếng động bất thường chỉ vang lên ở phía sau Trần Ca. Thời gian dần qua, tiếng la hét và than khóc phát ra từ khắp mọi nơi trong trấn Lệ Loan.
Trật tự sụp đổ, nơi mà cái bóng dày công xây dựng đang hỗn loạn, những kẻ mất trí và biến thái bị kềm nén đã lâu bước ra khỏi nơi ẩn náu.
Bất kể là để trốn thoát hay để giải phóng sự âm u trong trái tim mình thì những kẻ biến thái và ma quỷ đại diện cho ranh giới cuối cùng của bản chất con người cũng đã bắt đầu hành động.
Nếu cái bóng không bị bác sĩ Cao ngăn chặn, hắn ta có thể giết gà dọa khỉ, giải quyết dứt điểm, giết bất cứ ai không nghe lời và mạnh tay trấn áp bọn họ.
Nhưng hiện tại hắn ta không có thời gian để làm chuyện đó, mà hắn ta càng không ra tay thì tình thế sẽ càng thêm hỗn loạn, nỗi kính sợ trong lòng những kẻ điên loạn kia sẽ biến mất, hoàn toàn bị cảm xúc tiêu cực nuốt chửng.
Tiếng khóc rống và cười ha hả đồng thời phiêu đãng trong trấn nhỏ. Khắp nơi đều vang lên tiếng đánh nhau. Sương mù máu vẫn đang tan dần, nhưng mùi máu tanh trong không khí lại không ngừng nồng thêm.
“Đúng là một lũ điên, thật là đáng sợ.” Trần Ca bước qua kẻ sát nhân ngất xỉu trên đường, cùng lúc đó, Hứa Âm cũng vo chấp niệm của kẻ vừa chiến đấu với anh ta thành một cục rồi nuốt vào.
Một người một quỷ có sự phân công lao động rõ ràng. Trần Ca chịu trách nhiệm đối phó với người sống, còn Hứa Âm chịu trách nhiệm đối phó với lệ quỷ và chấp niệm, dưới tình huống không gặp phải áo đỏ thì trên cơ bản là không ai có thể ngăn cản bọn họ.
Chỉ trong vài phút, ba lô của Trần Ca đã có thêm rất nhiều thứ kỳ quái. Chẳng hạn như một cái vòi hoa sen bị kéo xuống, trên đó có chấp niệm của một người đàn ông bám vào, anh ta thích nằm trên vòi hoa sen khi người khác tắm để nhìn lén. Sức chiến đấu của anh ta gần như bằng không nhưng dung mạo của anh ta lại rất đáng sợ, Trần Ca nghĩ anh ta có tiềm năng để làm việc trong nhà ma nên đã thu anh ta vào.
Ngoài ra còn rất nhiều thứ khác, ví dụ như đèn pin tự bật, linh hồn trốn dưới cốc nước, nữ quỷ thích trốn dưới gầm bàn,...
Những thứ thuận tiện mang đi, Trần Ca sẽ trực tiếp cất đi, còn những thứ không tiện mang đi, chẳng hạn như nữ quỷ thích trốn dưới gầm bàn, Trần Ca sẽ trực tiếp đập vỡ bàn, sau đó bảo nữ quỷ nhập vào một trong những tấm gỗ bị vỡ, anh còn hứa hẹn với nữ quỷ đó là sau này sẽ làm cho cô ta một cái bàn mới.
Nhiệm vụ lần này thu hoạch được nhiều hơn so với Trần Ca tưởng tượng, khi anh mở điện thoại màu đen lên, trên giao diện nhân viên cũng có thêm vài thông báo mới.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã lấy được một loại chấp niệm đặc biệt: Lý Quỷ (chấp niệm). Trên đầu chữ sắc có một cây đao (*), khi lắp camera ở trên vòi hoa sen thì bị điện giật chết, năng lực đặc biệt là xui xẻo, có thể ảnh hưởng đến sự may mắn của bản thân và những người xung quanh, bạn có muốn thuê anh ta làm nhân viên không?]
(*) Chữ sắc 色 có nghĩa là cái đẹp hay tình yêu nhục dục, có bao gồm bộ đao 刀 — cây đao.
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã lấy được một loại chấp niệm đặc biệt: Hà Bối Bối (chấp niệm). Người bị cốc nước rơi từ trên cao xuống trong chung cư đập vào đầu và không may qua đời, oán khí rất nặng nề, nỗi khổ không thể tìm ra được thủ phạm đã sát hại mình nên chỉ có thể trốn ở dưới cái cốc. Khi một người uống nước, cô ấy sẽ quan sát người đó từ dưới đáy cốc, năng lực đặc biệt là nhìn xuyên thấu, bạn có muốn thuê cô ấy làm nhân viên không?]
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã lấy được một lệ quỷ đặc biệt: Vương Mai (lệ quỷ). Cô ấy bị bệnh thần kinh, không gian càng nhỏ càng có thể mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn. Nguyên nhân cái chết của cô ấy là một bí ẩn, cảnh sát tìm thấy một chiếc hộp gỗ dưới mặt bàn và trong đó có chứa thi thể của cô ấy. Không ai biết cô ấy nằm vào đó bằng cách nào, không thể phát hiện được dấu vân tay của người thứ hai nào ngoài cô ấy tại hiện trường, năng lực đặc biệt là biến hình, bạn có muốn thuê cô ấy làm nhân viên không?]
[Người May Mắn Được Lệ Quỷ Quan Tâm! Chúc mừng bạn đã lấy được một lệ quỷ áo đỏ: ??? (áo đỏ)! Bị thương nặng, trên bờ vực tiêu tan, tên thật không rõ, năng lực không rõ, quá khứ không rõ, trước khi hoàn thành chấp niệm của mình, không thể thuê làm nhân viên được.]
Trần Ca nhìn lướt qua giao diện nhân viên, nhiệm vụ lần này thu hoạch không nhỏ. Anh nhìn qua một chút, có ba chấp niệm có năng lực đặc biệt, còn có một nữ quỷ không đầu cấp áo đỏ.
“Chờ đến khi hoàn thành được nhiệm vụ rồi hãy cân nhắc xem có nên thuê họ làm nhân viên hay không.” Một đội muốn phát triển nếu chỉ tập trung vào số lượng là chưa đủ, quan trọng hơn vẫn là phải có chất lượng.
Trần Ca cất chiếc điện thoại màu đen đi, liếc nhìn xung quanh.
Trấn Lệ Loan đã hoàn toàn lộn xộn, có lẽ cái bóng đang nghĩ nát óc cũng không biết vấn đề nằm ở đâu.
Bác sĩ Cao xuất hiện là một biến số. Ngay cả khi cái bóng đó đủ thông minh, biết suy nghĩ chu toàn thì hắn ta cũng sẽ không bao giờ nghĩ rằng bác sĩ Cao sẽ trở thành áo đỏ, lại càng không nghĩ tới đối phương sẽ xuất hiện vào lúc này.
Thông tin xác định hướng suy nghĩ. Trước đây cái bóng đã từng đối đầu với bác sĩ Cao, hắn ta là bậc thầy về chiến tranh tâm lý, tình cờ bác sĩ Cao lại là bác sĩ tâm lý học hàng đầu ở Cửu Giang. Trong trò chơi giữa hai người, mặc dù cuối cùng hắn ta đã giành chiến thắng trong gang tấc, nhưng bác sĩ Cao cũng đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn ta, hắn ta vô cùng kiêng kỵ "người" này.
Ba phần tư sương máu ở trấn Lệ Loan đều tập trung lại một chỗ, trong đó có từng chuỗi xiềng xích màu đỏ lướt qua, để lại những vết thương sâu trên các tòa nhà xung quanh.
“Phía sau cái bóng là một cảnh tượng bốn sao, chắc chắn hắn ta còn có một con át chủ bài khác vẫn chưa sử dụng, không biết bác sĩ Cao có thể ép được hắn ta đến mức độ nào.” Trần Ca chú ý đến trận chiến giữa bác sĩ Cao và cái bóng. Đúng lúc này, có một tiếng động lớn phát ra từ trong chung cư nơi Phạm Thông ở, có thể nhìn thấy rất rõ ràng, tơ máu bao bên ngoài một tòa nhà trong chung cư đó đã bắt đầu biến mất.
“Là ai làm vậy? Dường như mục tiêu của họ cũng là cánh cửa mất khống chế.” Trần Ca có hơi ngạc nhiên. Ở trong trấn Lệ Loan, ngoài trừ mình, bác sĩ Cao và cái bóng ra thì vẫn còn có thế lực thứ tư nữa sao: “Là áo mưa đỏ? Hay những tên sát nhân biến thái đã hợp lực lại với nhau?”
Cánh cửa mất khống chế là nguồn gốc của tất cả sương mù máu trong trấn Lệ Loan, cái bóng tuyệt đối không cho phép bất cứ ai động đến cánh cửa đó.
Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ giữa đống xiềng xích và sương máu, dường như đang gọi tên ai đó.
“Có phải cái bóng muốn sử dụng lá bài tẩy thứ hai của hắn ta không?” Trần Ca cảnh giác cao độ. Anh nhanh chóng phát hiện ra có gì đó không ổn. Sau khi âm thanh đó vang lên, đống vết bẩn hình người bắt đầu xuất hiện trong các tòa nhà ở trấn Lệ Loan, cứ như chúng nó mới là chủ nhân thật sự của những căn phòng này.
“Giống như những vết bẩn đã nhìn thấy trong chung cư nơi Phạm Thông ở, chẳng lẽ cái bóng muốn đánh thức tất cả những người đã chết ở trấn Lệ Loan dậy sao?”
Tất cả những tên sát nhân biến thái và hầu hết lệ quỷ đều bị cái bóng mang từ nơi khác đến và đưa vào trấn Lệ Loan, còn những vết bẩn hình người kia mới là dân bản địa thật sự của trấn, họ chết vì nhiễm bệnh và được chôn sâu dưới lòng thành phố.
“Rào rào rào...”
Hình như có thứ gì đó đang di chuyển trên bức tường phía sau anh. Trần Ca quay đầu lại nhìn, ngay sau lưng anh có một vết bẩn hình người.
Đây là một cô bé, trông chỉ mới khoảng bảy tám tuổi, thân hình gầy gò, buộc tóc đuôi ngựa hai bên.
Ban đầu chỉ là một cái bóng mờ nhạt, thời gian trôi qua, những vết bẩn đó dần dần đậm hơn, có thể nhìn thấy rõ bóng dáng cô bé.
Cơ thể cô bé vặn vẹo cuộn tròn như một quả bóng, giống như để giảm bớt đau đớn, hai cánh tay ôm chặt lấy cơ thể, làm xương cốt của chính mình cũng bị biến dạng.
Rào rào rào...
Âm thanh hãi người vẫn đang không ngừng truyền ra. Mỗi khi nó vang lên, vết bẩn trên tường sẽ trở nên rõ ràng, như thể nó sắp thoát ra khỏi tường vậy.
Máy cát sét mini kêu lên rè rè, con mèo trắng trong túi du lịch cũng đang gào thét không ngừng với Trần Ca, tất cả bọn họ đều đang nhắc nhở Trần Ca tránh xa cô bé này.
“Tại sao Hứa Âm cũng bảo mình không nên đến gần cô bé?” Khí thế của cô bé đó còn kém xa áo đỏ, thậm chí còn không mạnh bằng lệ quỷ bình thường, nhưng chỉ một vết bẩn hình người như vậy lại khiến cả Hứa Âm lẫn con mèo trắng đều phải cảnh giác.
Vết bẩn vẫn ngày càng đậm hơn. Không biết có phải là ảo giác không, Trần Ca nhìn thấy cơ thể co quắp của cô bé run lên một cái, sau đó cái đầu vốn đang vùi sâu trong vòng tay của cô bé từ từ ngẩng lên, chậm rãi quay sang Trần Ca.
Đó là một khuôn mặt không có gì cả, nhưng khi bị khuôn mặt dài đó nhìn chằm chằm, Trần Ca cảm thấy lạnh cả người, dựng cả tóc gáy.
Kể từ khi được lệ quỷ quan tâm, nhiệt độ cơ thể của Trần Ca bắt đầu giảm xuống, đã lâu rồi anh không cảm thấy ớn lạnh đến thấu xương như thế này.
“Thứ này hình như không phải là quỷ...” Định nghĩa riêng của Trần Ca về quỷ chính là chấp niệm mà người sống để lại trước khi chết.
Chấp niệm có tốt có xấu, cho nên quỷ cũng phân thành thiện và ác, nhưng vết bẩn hình người trước mặt giống như không hề có chút cảm xúc nào mà chỉ tràn đầy dục vọng hủy diệt bệnh hoạn, thay vì nói nó là quỷ thì nên nói là một lời nguyền rủa của người sống thì hợp hơn.
Nó như tồn tại để gieo rắc những tai họa và bất hạnh, khiến mọi thứ trở nên giống như chúng nó.
Vết bẩn trên tường nhìn thấy Trần Ca, cơ thể cuộn tròn của cô bé từ từ duỗi ra, tứ chi dị dạng vươn ra, từ chui ra khỏi bức tường.
Khuôn mặt không có ngũ quan lao thẳng vào Trần Ca, cô bé lao về phía trước, càng lúc càng nhanh, cuối cùng đột nhiên tăng tốc, lao vào người anh!
Cùng lúc đó, trong trấn Lệ Loan vang lên vô số tiếng la hét. Cái bóng không chỉ tấn công có một mình Trần Ca, mà cả những tên sát nhân biến thái và lệ quỷ cũng là mục tiêu của những vết bẩn hình người.
“Cứ rút lui trước đã.” Trần Ca không biết sẽ xảy ra chuyện gì nếu bị thứ này đụng vào, cũng không cho Hứa Âm và Bạch Thu Lâm ra tay. Anh chủ động né tránh, hiểu kỹ tình huống rồi nói sau.