“Chỉ cần nghi ngờ về thế giới này, vận rủi sẽ kéo đến sao?” Trần Ca khẽ gật đầu một cái: “Ký ức rời rạc duy nhất trong tâm trí tôi nói với tôi rằng ngay cả khi tôi một cách đơn thuần, tôi cũng sẽ bị tra tấn bởi vận rủi và sự tuyệt vọng.”
“Không giống nhau đâu.” Tả Hàn sờ lên vết thương bên mắt trái, hình như là do đang mọc da non cho nên có hơi ngứa: “Ký ức trước đây của anh có thể là từ hiện thực, còn hiện thực thì luôn luôn tàn khốc, còn tất cả những điều anh đang trải nghiệm bây giờ giống như một giấc mơ, một giấc mơ không thể tỉnh dậy.”
“Từ khi tỉnh lại trong bệnh viện, tôi đã không mơ bất kỳ một giấc mơ nào trong giấc ngủ, nếu nhìn từ góc độ này, suy đoán của cậu cũng có phần hợp lý.” Trần Ca rót một cốc nước cho Tả Hàn, nhưng Tả Hàn thậm chí còn không buồn chạm vào, cậu ta rất thận trọng.
“Cơ thể của anh hồi phục rất nhanh, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng, tôi biết anh thật ra hiểu được rất nhiều chuyện, nhưng hiện tại anh đang không muốn thừa nhận, bởi vì anh đã có được những thứ đẹp đẽ, nếm được mùi vị hạnh phúc, cho nên anh không muốn tự tay phá hỏng nó.” Tả Hàn không chỉ thông minh mà còn rất nhạy bén, cậu ta có thể nhìn thấy rất nhiều điều từ những biểu cảm và giọng nói khác nhau của Trần Ca.
Nghe được lời nói của Tả Hàn, Trần Ca không trả lời, thực ra anh cũng vẫn luôn tự hỏi mình nhưng mà mãi không có câu trả lời.
“Nếu như đây chỉ là một giấc mơ, nghi ngờ sẽ gây ra vận rủi và làm tan vỡ mọi điều tốt đẹp, nhưng cuối cùng cho dù có tỉnh lại thì không phải chúng ta vẫn phải trở về một hiện thực tàn khốc hơn sao?”
“Nhưng những điều tốt đẹp ở đây chỉ là giả tạo.” Tả Hàn đứng lên, nhìn Trần Ca bằng ánh mắt rất nghiêm túc: “Chỉ trong vòng hơn một tháng, anh đã phải trải qua những gì? Khi anh còn ở cùng một phòng bệnh với tôi, anh không phải như thế này, lúc đó anh mang đến cho tôi cảm giác như là một con ác quỷ đang cất giấu lòng báo thù vậy.”
“Tôi không trải qua bất cứ chuyện gì quá đặc biệt, tôi chỉ đang cố sống một cuộc sống đơn giản nhất, nếu phải nói là đã gặp biến cố gì, thì hẳn là do tôi gặp được Trương Nhã.” Trần Ca ngồi trên ghế, cảm xúc trong mắt vô cùng phức tạp: “Cô ấy khác với tôi, tôi sẽ cảm thấy rất thoải mái khi ở bên cô ấy.”
“Tôi cứ nghĩ mọi chuyện sẽ suôn sẻ, nhưng không ngờ hôm nay có thể tôi đã phải chạy một chuyến tay không rồi.” Tả Hàn tháo găng tay và lấy một tờ giấy nhàu nát từ trong túi áo ra: “Giấc mơ cuối cùng cũng sẽ có ngày phải thức giấc, nếu như anh đổi ý, có thể tới nơi này tìm tôi.”
Khi Trần Ca nhận tờ giấy nhàu nát, anh phát hiện ra rằng tất cả các dấu vân tay trên ngón tay của Tả Hàn đã bị mài đi.
“Bây giờ tôi là tội phạm bị truy nã, đây chính là lần cuối cùng tôi chủ động đến gặp anh.” Sau khi Tả Hàn nhìn thấy Trần Ca cầm tờ giấy, cậu ta định rời đi: “Thành phố này nhìn bề ngoài thì rất đẹp, nhưng trên thực tế, ở dưới ánh hào quang đó là một vết thương đầy mủ, nếu như anh không chủ động rời đi, nó sẽ từ từ nuốt chửng anh vào bụng.”
“Tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng.”
“À, còn một điều nữa tôi muốn nói với anh là tôi đã lấy trộm được một chiếc điện thoại màu trắng từ bệnh viện, sau khi mở ra, bên trong toàn là những lời nguyền rủa, và còn rất nhiều những trò chơi liên quan đến lời nguyền khác. Lúc đầu tôi nghĩ đây là một trường hợp đặc biệt, sau đó tôi có nhìn trộm điện thoại của các y tá và bác sĩ khác trong bệnh viện thì phát hiện ra rằng có rất nhiều trò chơi và chương trình nhỏ liên quan đến lời nguyền được cài đặt trong điện thoại màu trắng của mọi người. Nếu như sau này anh nhìn thấy ai đó sử dụng điện thoại màu trắng, hãy nhớ đừng đến gần người đó.” Sau khi nói xong, Tả Hàn không có dừng lại nữa, cậu ta đi qua cửa sổ của phòng vệ sinh và rời đi.
Đóng cửa sổ lại, vẻ mặt Trần Ca u ám, anh lưng dựa vào cửa buồng vệ sinh, não đang cố gắng suy nghĩ.
“Trong đầu mình vốn dĩ có rất nhiều mảnh ký ức, đó là một cuộc sống hoàn toàn khác, bác sĩ bệnh viện nói với mình rằng tất cả những ký ức đó đều là ảo tưởng, nhưng sau khi nhìn thấy bảy chiếc lọ thủy tinh trong phòng làm việc của Viện trưởng, mình có thể chắc chắn rằng những trải nghiệm đó thực sự tồn tại.” Trần Ca thực sự rất rõ ràng, nếu những mảnh ký ức là thật thì thành phố mà anh đang sống có lẽ là giả.
“Khi bệnh viện phát hiện ra rằng tất cả những mảnh ký ức trong tâm trí mình đã biến mất, họ mới đồng ý cho mình xuất viện, nhưng mấu chốt của vấn đề là bác sĩ Tôn đã nhắc nhở trước khi mình xuất viện, anh ta nói rằng việc điều trị chỉ mới bắt đầu.”
“Xóa ký ức trong quá khứ của mình chỉ là bước đầu tiên trong quá trình điều trị, tiếp theo bọn họ hẳn là muốn bắt đầu định hình lại ký ức của mình, để mình không còn nghi ngờ về bệnh viện và thế giới này nữa, trở thành một con búp bê sống trong thành phố này.”
“Bọn họ dùng hạnh phúc và vẻ đẹp giả tạo để làm mình tê liệt, cho mình mọi thứ mình muốn, khiến mình không muốn từ bỏ, và thậm chí còn biến mình trở thành người bảo vệ các quy tắc.”
Ánh mắt Trần Ca lạnh lùng: “Ý tưởng của bọn họ rất tốt, nhưng trong quá trình đó đã xảy ra rất nhiều biến cố, bệnh nhân Trương Văn Vũ chạy trốn, sự nghi ngờ của Tả Hàn về thế giới, sự giúp đỡ của bác sĩ Tôn, và điều quan trọng nhất là... dường như Trương Nhã cũng đã xảy ra sự thay đổi nào đó.”
Anh nhớ rất rõ ràng khi mình nhìn thấy Trương Nhã trong bệnh viện, đã có những chữ máu hội tụ thành giọt máu nhỏ và chui vào cơ thể Trương Nhã.
“Ngay từ đầu, ý nghĩa cho sự tồn tại của Trương Nhã chính là để bù đắp cho những hối tiếc của mình và hoàn thành những chấp niệm của mình, nhưng dưới sự ảnh hưởng của những chữ máu đó, Trương Nhã đã bắt đầu có một số giấc mơ rất đáng sợ mỗi đêm.”
“Những giấc mơ đó có thể chính là hiện thực, nó vẫn luôn nhắc nhở mình và Trương Nhã rằng có rất nhiều khuôn mặt đẫm máu đang ở dưới lớp bọt biển xinh đẹp này.”
“Đây là một thế giới tươi đẹp khiến mình chìm đắm, nhưng cuộc sống của mình chắc chắn không phải chỉ có một mình mình.” Đầu Trần Ca hiện lên từng hình bóng mơ hồ một: “Nhân cách thứ hai đã bị mình xóa bỏ khi đang ở trong mê cung não, những bệnh nhân vẫn đang bị hành hạ trong bệnh viện, đứa trẻ bị chia nhỏ và cất vào trong lọ thủy tinh, bác sĩ Tôn với gương mặt đầy vết sẹo, thậm chí cả Trương Nhã nữa.”
Nghĩ lại hôm đi dạo phố với Trương Nhã, khi Trần Ca làm búp bê, hai tay anh đã làm ra Trương Nhã ở trong lòng anh theo bản năng.
Trần Ca, người thành thạo trong việc chế tạo búp bê, đã phát hiện ra vấn đề tại thời điểm đó, con búp bê Trương Nhã do anh làm ra mặc bộ quần áo đỏ như máu và khắc sâu những cảm xúc tiêu cực, nó hoàn toàn không phải là Trương Nhã với lớp trang điểm lệ quỷ mà anh nhìn thấy hàng ngày, mà là một vị hung thần vô cùng đáng sợ.
Trương Nhã được tạo nên bởi bản năng không giống với Trương Nhã đang ngồi bên cạnh anh, hoặc có lẽ Trương Nhã trong nhà ma chỉ là một phần của Trương Nhã thực sự.
Nghĩ đến đây, Trần Ca cúi đầu nhìn mảnh giấy trong lòng bàn tay, mặt trước của mảnh giấy có ghi bốn chữ: Nhà trọ Bình An, còn mặt sau thì vẽ đại khái vị trí của nhà trọ Bình An.
“Bác sĩ Tôn đã giúp mình trốn khỏi bệnh viện, anh ta giải thích rằng cách để mình thức dậy khỏi giấc mơ không phải là ở bệnh viện, mà là ở trong thành phố này.”
Tác Giả và Tả Hàn cũng để lại cho Trần Ca những thông tin tương tự, sau khi suy nghĩ một lúc lâu, anh xoay người và bước vào phòng nghỉ nhân viên, sau đó bước ra ngoài với một chiếc ba lô sờn rách.
Con mèo trắng hấp ta hấp tấp đi theo sau Trần Ca, ngay khi anh chuẩn bị bước ra khỏi cửa nhà ma, nó đã bị Trần Ca bế lại vào trong nhà: “Tao sắp đi tới một nơi rất nguy hiểm, mày ở lại đây trông nhà đi.”
Con ngươi dị sắc nhìn Trần Ca đầy khó hiểu, con mèo trắng thậm chí còn có cảm giác được sủng ái mà lo sợ, một lúc sau nó lại chạy ra ngoài, dường như lo lắng Trần Ca muốn bỏ nó.
“Lần này không phải là tao đi chơi đâu, mày hãy trông nhà cho tốt, tao sẽ trở lại trước khi bình minh.”
Cuối cùng thì Trần Ca cũng không mang theo con mèo trắng, dựa theo lời nhắc trên tờ giấy, anh bắt taxi đến một nhà hàng đặc biệt gần nhà trọ Bình An.
Các tài xế taxi ở Tân Hải dường như hiếm khi đến những nơi xa xôi như vậy, khi Trần Ca xuống xe, đối phương vẫn còn liên tục dặn anh không nên một mình đi đến ngoại ô vào buổi tối.
Trần Ca đi đến nhà hàng, ban đầu là để tránh bị người khác theo dõi, sau đó anh định đi bộ về phía nhà trọ.
Nhưng mà đúng lúc đã một ngày anh ăn vớ ăn vẩn nên giờ bụng đói cồn cào, thế là anh trực tiếp đi vào trong nhà hàng.
Nhà trọ Bình An nằm ở ngoại ô phía Tây Tân Hải, nơi này rất hoang vắng, trước khi Trần Ca đến đây, anh cũng không ngờ rằng ở một nơi hoang vu hẻo lánh như này sẽ có một nhà hàng khá nổi tiếng.
Quán nhỏ nổi tiếng với món “Lỗ Chử” và “món ăn làm từ động vật hoang dã”, sau này thành phố không cho phép kinh doanh mấy món ăn làm từ động vật hoang dã cho nên chủ quán vội vàng thanh minh rằng toàn bộ số thịt trong quán của ông ta đều được làm từ những con vật nuôi trong nhà, nhưng vì công thức gia vị độc đáo nên hương vị mới vô cùng thơm ngon như vậy. (Lỗ chử (卤煮): Món ngon ở Bắc Kinh, gồm thịt lợn và ruột hầm với đậu hũ và bánh mì)
Diện tích cửa hàng không lớn, không có phòng riêng, ở sảnh lớn cũng chỉ kê năm sáu chiếc bàn gỗ thấp.
“Xin lỗi, chúng tôi đã đóng cửa rồi.” Có một người đàn ông to béo đứng ở quầy thu ngân, anh ta mặc một chiếc tạp dề bẩn thỉu, trên mặt có một vết sẹo rất rõ ràng.
“Tôi đã đặc biệt chạy từ thành phố đến đây để được ăn, mấy anh còn gì thì có thể mang cho tôi cái đó, cứ tùy tiện làm cho tôi một suất là được rồi.” Trần Ca ngửi thấy mùi thịt trong cửa hàng và cảm thấy càng ngày càng đói, anh tìm một chỗ để ngồi, sau đó tiện tay lật xem thực đơn.
“Vẫn còn một số món, nhưng mà hết thịt rồi, chỗ tôi bán thịt rất nhanh.” Đầu bếp mập mạp làm xong công việc trong tay, cầm thực đơn đi tới chỗ Trần Ca: “Trong tủ lạnh vẫn còn một ít sủi cảo, hay là để tôi chuẩn bị một chút sủi cảo nhân thịt heo rừng cho cậu nhé?”
“Tôi không thích ăn thịt lợn rừng, anh cứ tùy tiện làm một món là được rồi.” Trần Ca ngẩng đầu lên nhìn đầu bếp, đầu bếp cũng tình cờ cúi đầu nhìn anh.
Cả hai nhìn thấy mặt nhau trong tích tắc, sau đó một điều kỳ lạ đã xảy ra.
Vết sẹo trên mặt đầu bếp béo bắt đầu vặn vẹo, thân thể anh ta dường như cũng đông cứng lại, mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống trán.
“Anh biết tôi?” Trần Ca nheo mắt.
“Tôi không biết!” Người đầu bếp đáp lại một cách dứt khoát, nói xong, anh ta chạy trối chết về phía bếp sau, nhưng Trần Ca đã kịp nắm lấy vai anh ta.
“Thật sự không biết sao? Vậy sao anh phải chạy? Anh tên là gì?" Trần Ca nhìn thì có vẻ không nhiều thịt, nhưng đôi tay lại rất khỏe, năm ngón tay bấu chặt lấy vai đầu bếp như móng vuốt thép: “Cơ thể của anh đang run rẩy, anh sợ tôi sao?”
“Tôi không sợ cậu, tôi chỉ nhận nhầm người thôi, cậu trông rất giống một cảnh sát mà tôi quen biết, tôi còn tưởng rằng cậu ở đây để điều tra về việc thịt rừng.” Đầu bếp không dám quay đầu lại, giọng nói rất nhỏ.
“Anh đang nói dối.” Cánh tay Trần Ca siết chặt: “Nói đi, anh tên gì?”
“Tên tôi là Cật Long Đầu, tôi chỉ là một đầu bếp, làm ơn để tôi đi đi.” Người đầu bếp van xin.
“Cật Long Đầu? Nhà hàng bán Lỗ Chử?" Trần Ca cảm thấy có chút quen thuộc, anh đè đầu bếp vào tường, vươn tay sờ lên vết sẹo trên mặt đầu bếp.
Xét về kích thước cơ thể, đầu bếp cao lớn hơn Trần Ca rất nhiều, nhưng trên thực tế, đầu bếp thậm chí còn không có ý tưởng chống cự.
“Vết thương trên mặt của anh chưa đóng vảy, hơn nữa vết thương cũng không sâu, cứ như là dùng thứ gì đó cạy ra từng chút từng chút một, đây là hình phạt nào đó sao?" Ngón tay của Trần Ca chạm vào mép vết thương, đầu bếp đau đớn, mắng nhiếc vào câu: “Các miệng vết thương vô cùng không đều, giống như mỗi lần sắp kết vảy, thì lại bị cạy ra một lần nữa vậy, hẳn là rất đau đúng không?”
Nghe Trần Ca nói, chân đầu bếp mềm nhũn, quỳ rạp trên mặt đất, sắc mặt xám xịt như tro tàn: “Trần Ca, chúng ta coi như chưa từng gặp mặt, được không? Tôi chưa bao giờ nhìn thấy cậu, còn cậu cũng chưa bao giờ vào nhà hàng của tôi.”
“Anh còn biết tên của tôi sao?” Sức lực trên tay Trần Ca càng ngày càng mạnh, anh có thể chắc chắn đây là lần đầu tiên nhìn thấy Cật Long Đầu, nhưng đối phương dường như có biết anh, điều này nói rõ đã có một giao lộ nào đó xuất hiện giữa hai người, và giao lộ đó cũng là một bằng chứng về ký ức trong quá khứ của anh.
Đầu bếp hận không thể tát miệng của mình, vẻ mặt anh ta đau khổ, thậm chí còn không dám tùy tiện nói gì nữa.
“Anh hãy thành thật trả lời mấy câu hỏi của tôi, nếu như tôi hài lòng, tôi sẽ không làm phiền anh nữa, chúng ta sẽ sẽ coi như chưa từng gặp mặt.” So với đầu bếp, Trần Ca mới là người gấp gáp hơn, chỉ là anh không biểu hiện nó ra.
“Hỏi đi, tôi nhất định sẽ nói cho anh những gì tôi biết.” Đầu bếp bò dậy như thể đã chấp nhận số phận của mình, anh ta chạy chậm ra đóng cửa nhà hàng lại.
“Câu hỏi đầu tiên, anh đã gặp tôi ở đâu?” Trần Ca tò mò vấn đề này nhất, tối nay anh định đến hỏi Trương Văn Vũ về quá khứ của mình, nhưng anh không ngờ lại gặp được người đầu bếp kỳ lạ này.
“Là một cửa hàng bán Lỗ Chử ở Tân Hải, không phải ở sau cửa...” Đầu bếp vừa nói, thế giới trước mặt anh ta như dính đầy máu, anh ta cảm giác não mình như bị người ta xé rách vậy.
“Này!” Trần Ca cũng bị lại càng hoảng sợ, anh nhìn thấy những vết sẹo trên mặt của người đầu bếp không hiểu sao lại bị xé toạc ra, máu chảy khắp mặt anh ta.
Che mặt mình, đầu bếp lăn lộn trên mặt đất, chịu đựng cơn đau nhưng không dám làm ồn ào, chỉ có thể cắn chặt miếng giẻ trên bàn.
Trên mặt đất đầy vết máu, Trần Ca nhìn màu đỏ tươi đang dần đông đặc lại, anh không cảm thấy ghê tởm hay chán ghét, dường như anh đã sớm quen với máu tươi.
Ngón tay chạm vào vết máu trên mặt đất, cảm giác ấm áp nhớp nháp khiến Trần Ca cảm thấy quen thuộc không gì sánh bằng, trong đầu nảy ra một ý nghĩ: “Đây là máu thật.”
Phải mất mười phút sau, đầu bếp mới lấy lại được sự tỉnh táo.
Anh ta vươn bàn tay đẫm máu nắm lấy giày của Trần Ca: “Tôi không thể nói, nếu nói tôi sẽ chết.”
“Thực ra, với tình trạng hiện tại của anh, tôi có cảm giác sống còn không bằng chết, có lẽ anh cũng có một số lo lắng, đúng không.” Trần Ca nâng đầu bếp đậy: “Nếu một ngày nào đó tôi có thể kết thúc đau đớn, tôi sẽ tìm cách giúp anh, anh không cần phải ép buộc bản thân, chỉ cần nói cho tôi biết những gì anh có thể nói là được rồi.”
Người đầu bếp run lên vì đau, anh ta cầm lấy giẻ nhúng máu và viết xuống đất, chữ nào viết ra sẽ lập tức lau sạch: Đây là nơi sau cánh cửa dùng để trừng phạt bệnh nhân.
“Nơi trừng phạt bệnh nhân?”
Ngón tay run rẩy, đầu bếp viết thêm một dòng nữa: Không trốn được, muốn chết cũng không chết được, cứu tôi với.
Anh ta lau sạch mọi vết máu trên mặt đất, che mặt rồi quay trở lại phòng bếp sau.
Kể từ khi Trần Ca đọc được dòng chữ máu trên mặt đất, anh bắt đầu có một linh cảm rất xấu.
Theo đuổi sự thật, vận rủi sẽ kéo đến, và bây giờ có vẻ như vận rủi đã đến thật rồi.