“Trước tiên cứ đi theo tôi đến gặp Phương Ngư đã, tôi đã hứa với cô ấy là sẽ mang anh đến gặp cô ấy.” Trần Ca mở truyện tranh ra: “Anh cũng rất muốn gặp cô ấy đúng không?”
Người đàn ông gật đầu: “Muốn gặp, nhưng tôi sợ.”
“Anh muốn thấy cô ấy, cô ấy cũng muốn gặp anh, vậy là đủ rồi, chúng ta có thể cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.” Trần Ca nói chuyện với Diêm Đại Niên và đưa người đàn ông vào truyện tranh.
Anh lấy điện thoại màu đen ra nhìn lướt qua, Trần Ca cũng không nhận được tin nhắn từ điện thoại màu đen, mặc dù người đàn ông đồng ý tạm thời nghe theo lời của Trần Ca, nhưng anh ta vẫn chưa trở thành nhân viên của nhà ma, anh ta chưa hoàn toàn tin tưởng Trần Ca.
“Chúng ta cũng đi thôi, lần này đến đập chứa nước cũng đã nhắc nhở tôi một điều, tuyệt đối không nên kinh thường người khác, hiện tại thời gian đã đến rất gần, Minh Thai chào đời gần Giáng sinh, tôi phải luôn đề cao cảnh giác mới được.”
Trần Ca cảm thấy anh phải mang theo búa của bác sĩ nát sọ bên mình, anh không có bất kỳ năng lực nào có thể tạo thành sự uy hiếp cho ma quỷ, mang theo búa của bác sĩ nát sọ thì tốt xấu gì cũng có chút cơ hội.
Theo chân anh hoàn thành một số nhiệm vụ thí luyện, bản thân búa của bác sĩ nát sọ cũng đã có những biến hóa rất lớn, những tơ máu nhỏ xuất hiện trên tay cầm của chiếc búa, trong mấy rãnh máu trên đầu búa cũng đã tích lũy được thứ gì đó màu đỏ đậm.
“Mang theo búa của bác sĩ nát sọ đi nhiều nơi thì cũng khá là bất tiện, nhưng mà hiện tại mình không thể lo được nhiều như vậy.”
Thu hồi giày cao gót màu đỏ và Mùi Hôi Thối, Trần Ca và Hứa Âm lại đi đến ngôi miếu một lần nữa, lần này không có ai quấy rầy, bọn họ đã nghiên cứu kỹ ngôi miếu.
“Tuổi đời" của ngôi miếu này chắc chắn là lớn hơn tuổi của Trần Ca, có lẽ đã được cái bóng tìm được ở nơi nào đó, nó tuyệt đối không thể tạo ra được.
“Có lẽ bản thân ngôi miếu đang thờ một hung thần nào đó, cái bóng đó cũng chỉ là tu hú chiếm tổ chim khách mà thôi.” Trần Ca nhớ đến bức tranh trong nhà ma của khu vui chơi Tương Lai Ảo, được ghép bởi tay chân đã bị cắt đi của hai mươi ta con quỷ để tạo thành một con ác quỷ hoàn chỉnh: “Nếu như so sánh chín hình người bằng giấy này với chín bức tranh ác quỷ không hoàn chỉnh, liệu có phải Minh Thai đang lợi dụng chín người giấy này để khâu thành cơ thể của mình không? Hình ảnh ác quỷ đã xuất hiện ở nhiều nơi, bác sĩ Cao, Thường Văn Vũ đều có chúng, hiện tại đến Minh Thai cũng biết ý nghĩa của bức tranh ác quỷ, thứ này hình như là một biểu tượng gì đó.”
Không có bằng chứng, cũng có quá ít manh mối, Trần Ca cũng chỉ suy đoán thôi.
Anh rất muốn mang miếu thờ đi nhưng lại vấp phải sự phản đối của của Hứa Âm và nữ quỷ không đầu, Trần Ca cũng rất ngạc nhiên khi thứ này có thể khiến áo đỏ phản đối như vậy, ngôi miếu khắc đầy chữ chết này dường như mang một điềm xấu nào đó.
Không chạm vào miếu thờ, Trần Ca đặt bức tượng làm bằng đất sét có khắc tên của Phương Ngư lên cái bóng của mình.
Máu đen trên bức tượng bằng đất sét từ từ biến mất, dường như đã bị cái bóng của Trần Ca hấp thụ.
“Số miếu thờ ở Hàm Giang chắc chắn không phải chỉ có mấy cái này, mình sẽ cố gắng hết sức để tìm thêm những bức tượng bằng đất sét nữa, hy vọng Trương Nhã có thể thức dậy sớm hơn một chút.”
Thực ra trong lòng Trần Ca cũng vô cùng lo lắng, bình thường mà nói, áo đỏ sẽ ngủ rất lâu sau khi nuốt một áo đỏ khác, nhưng vì rất nhiều lý do, sau khi Trương Nhã nuốt một lượng lớn áo đỏ, thời gian ngủ say lại rất ngắn.
Ngay cả khi cô ấy rơi vào trạng thái ngủ say, cũng sẽ phải thức dậy bởi một số chuyện ngoài ý muốn, chẳng hạn như trong Thông Linh Trong Trường Ma.
Tuy rằng cái bóng đã ra khỏi Minh Thai, thì bản thân nó vẫn là áo đỏ cấp cao nhất, sau khi Trương Nhã và bác sĩ Cao ở xé xác ăn hết cái bóng, Trương Nhã gần như chỉ ngủ say vài ngày đã tỉnh lại, đối với áo đỏ mà nói, điều này cũng là một loại tổn thương.
Sau khi dạo quanh căn phòng một lần nữa, Trần Ca chắc chắn rằng mình không bỏ sót bất kỳ manh mối nào, lúc này mới rời đi.
Không thể bắt được xe khi ở xung quanh đập chứa nữa, để về sớm hơn, Trần Ca đã chạy dọc theo đường cao tốc.
Cuối cùng gặp được một người lái xe tải tốt bụng, đối phương đã đưa anh vào thành phố.
11 giờ 45 phút tối, Trần Ca trở lại khu dân cư nơi Phương Ngư ở, ngọn đèn đường vàng mờ trông có chút mờ ảo qua tấm màn mưa mỏng.
Trần Ca không biết Phương Ngư sống ở tầng nào, anh gõ cửa nhà ông chú lúc trước, sau đó dưới sự dẫn đường của ông ta mà đi lên tầng bốn.
Bà cô béo vẫn chưa ngủ, bà ta vẫn luôn chờ đợi tin tức của Trần Ca.
Cửa chống trộm mở ra, bà cô mập mạp lập tức trở nên hưng phấn khi nhìn thấy Trần Ca: “Đã tìm được người đó chưa?”
Trần Ca trả lại cái ô cho bà cô béo trước, sau đó nhìn vào trong nhà: “Phương Ngư có ở đây không?”
“Cô ấy sống ở phòng trong cùng, tôi sẽ gọi cô ấy dậy.”
“Không cần.” Trần Ca lấy truyện tra ranh từ trong ba lô, đi tới cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng gõ cửa: “Tôi đã giúp cô tìm Phương Ngư rồi.”
Cửa phòng ngay lập tức bị mở ra, Phương Ngư trong bộ đồ ngủ xuất hiện ở cửa, làn da lộ ra ngoài của cô ấy xăm đầy hai chữ Phương Ngư, thoạt nhìn thì thấy rất đáng sợ, nhưng nhìn lần thứ hai thì lại cảm thấy hơi xót xa.
“Cậu ấy ở đâu?”
Ánh mắt của Trần Ca lướt qua người Phương Ngư, nhìn vào trong phòng.
Trong một căn phòng không lớn, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp, trên tường dán đầy những tờ giấy nhớ, những dòng chữ viết trên đó đều là những chuyện vô cùng bình thường đối với một người bình thường.
Rời giường nhớ mặc quần áo, đánh răng, rửa mặt, bỏ chứng minh thư vào ví, bỏ ví vào túi áo bên trái...
Phương Ngư đang sống rất nghiêm túc, mỗi ngày lặp lại đều là một ngày mới đối với cô.
Đi về phía trước một bước, Trần Ca đưa tay khóa trái cửa, đóng rèm cửa sổ lại, ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong phòng, đưa tay tắt đèn.
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca có thể nhìn thấy rõ bộ dạng của Phương Ngư.
Sử dụng Âm Đồng, Trần Ca có thể nhìn thấy rõ bộ dạng của Phương Ngư.
Đột nhiên phải ở trong bóng tối, Phương Ngư có chút sợ hãi.
Lật cuốn truyện tranh, trong phòng ngủ xuất hiện bóng dáng của một cậu bé.
Đèn đường ngoài cửa sổ chiếu xuyên qua rèm cửa vào phòng, tạo thành một tia sáng yếu ớt.
Ánh sáng dịu dàng chiếu vào phía sau Trần Ca, miễn cưỡng có thể nhìn thấy đường nét của một cậu bé.
Mười năm trước, khi chia tay nhau ở ngã tư đường, người đàn ông vẫn giữ dáng vẻ của ngày hôm đó, Phương Ngư thì lại nhớ lại ký ức của ngày hôm đó.
Chàng trai xuất hiện trong phòng lúc này rất khớp với hình bóng trong trí nhớ của Phương Ngư.
Khi gặp nhau lần cuối, Phương Ngư đang đứng ở ngã tư đường, cô ấy quay đầu nhìn lại giống như thường lệ, nhưng lại không thấy bóng dáng ấy đâu.
Cô ấy đứng một mình ở ngã tư đường, bị bao phủ bởi đám đông ồn ào.
Đã mười năm trôi qua, thời gian dường như không lưu lại bất cứ thứ gì trên hai người họ.
Trong phòng rất yên tĩnh, không ai lên tiếng, trôi qua khoảng vài phút đồng hồ nữa.
Người đàn ông và Phương Ngư đột nhiên nhìn nhau, đồng thời nói ra một cái tên.
“Phương Ngư.”
“Phương Ngư.”
Trần Ca rất tự giác đi đến góc phòng, lấy giày cao gót màu đỏ ra.
Một khi lời nguyền được kích hoạt, anh sẽ ngay lập tức để đôi giày cao gót màu đỏ khống chế người đàn ông.
Căn phòng trở nên yên tĩnh trở lại, hai người, một người vẫn giữ nguyên bộ dạng như mười năm trước, nhưng đã trải qua quãng thời gian mười năm; một người tuy đã không còn là thiếu nữ non nớt của mười năm trước, nhưng kí ức lại vẫn dừng lại ở cái ngày đó.
“Mình... hôm đó mình có chuyện nên không thể đưa cậu về nhà.” Người đàn ông cúi đầu, như thể không kiềm chế được vẻ mặt, không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này: “Cậu sẽ không trách mình chứ?”
Phương Ngư lắc đầu, cô ấy đi về phía người đàn ông.
Khi cô bước một bước đầu tiên, người đàn ông lùi lại phía sau một bước.
Phương Ngư bước đi càng lúc càng nhanh, cuối cùng cô cũng đến trước mặt người đàn ông, khoảng cách hai ba mét lại dài giống như mười năm.
Cô đưa hai tay lên và ôm chặt lấy đối phương, giống như muốn bắt chặt lấy anh, không bao giờ để anh rời khỏi mình một lần nữa.
Cánh tay chạm vào cơ thể người đàn ông, trong lòng bàn tay truyền đến sự lạnh lẽo và chua xót, cuối cùng người phụ nữ chỉ ôm lấy chính mình.
Một sợi tơ đen rất nhỏ hiện ra từ người đàn ông, khuôn mặt anh ta rất dữ tợn, lời nguyền mà Minh Thai đặt vào người anh ta đã được kích hoạt, lúc này anh ta đang cố gắng hết sức để kiểm soát bản thân.
Sợi tơ đen đang kêu gào lao tới Phương Ngư, khi Phương Ngư sắp bị nuốt chửng thì một giọt máu rơi từ mái nhà xuống, tạm thời niêm phong lời nguyền này.
“Xin lỗi.”
Lời nguyền bắt nguồn từ sâu thẳm linh hồn được kích hoạt, nó khiến cơ thể người đàn ông ngày càng hư ảo, anh ta dùng chút sức lực cuối cùng của mình và nói một câu vào tai Phương Ngư, sau đó cơ thể anh ta vỡ tan, quay trở lại truyện tranh.
Phương Ngư thẫn thờ đứng trong bóng tối, cô giống như đã mất hết sức lực, thiếu chút nữa ngã ngồi ở giữa phòng.
Tia sáng yếu ớt chiếu vào khuôn mặt cô, khi tiếng chuông điểm mười hai giờ vang lên, Trần Ca bật đèn.
“Cô không sao chứ?”
Nghe thấy giọng nói, Phương Ngư quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe của cô nhìn vào Trần Ca, môi khẽ mấp máy, một giọt nước mắt không tự chủ được chảy xuống.
“Xin hỏi, cậu có biết Phương Ngư không?”