Nửa người Hùng Thanh hóa thành tơ máu, giống như chiếc cánh vươn ra từ giữa vũng máu.
Thù hận và oán độc tràn ngập trong mắt, chỉ cần hắn ta nhìn thấy Trần Ca thì sẽ không thể khống chế bản thân, muốn lập tức xé con người nhìn như vô hại này ra thành mảnh vụn.
Rất khó tưởng tượng một người sống lại trở thành cơn ác mộng mà lệ quỷ không thể thoát khỏi như vậy, mà hết lần này tới lần khác Trần Ca lại làm được điều này.
Vào buổi tối kinh khủng đó, chính Trần Ca đã cầm hung khí dữ tợn liều mạng đuổi theo hắn ta.
Hoảng hốt chạy trốn, vứt bỏ tất cả tôn nghiêm.
Lửa giận đang cháy, ký ức ở thôn Hoạt Quan cũng hiện lên trong đầu Hùng Thanh, hết lần này tới lần khác bị trêu đùa, bị khiêu khích, cặp mắt đỏ tươi của hắn ta đã bị bóng người của Trần Ca chiếm cứ, trong đầu chỉ còn lại một suy nghĩ... Giết anh!
Dùng cách tàn nhẫn nhất để giết anh!
Trong phòng giải phẫu truyền ra một tiếng gào thét, trong chớp mắt Hùng Thanh đã vọt tới phía trước Trần Ca, đôi cánh đỏ như máu đột nhiên giương ra, một bàn tay đầy vết sẹo quơ quào về phía mắt anh.
Lệ quỷ áo đỏ ở gần trong gang tấc, ánh mắt Trần Ca không chút dao động.
Trên ngón tay da dẻ không trọn vẹn quấn tơ máu vòng quanh, Trần Ca đã có thể thấy rõ ràng móng tay rạn nứt của Hùng Thanh và thịt vụn lưu lại trên đó, có điều anh cũng không tránh né.
Lúc tay Hùng Thanh cách mặt anh chừng mười mấy centimet thì dừng lại, cánh tay tràn đầy vết sẹo kia bị năm ngón tay gầy nhỏ tái nhợt nắm chặt.
Tơ máu lan tràn, Hứa Âm mặc áo đỏ đứng phía trước Trần Ca.
“Đau không?”
Năm ngón tay dùng sức, đâm vào cánh tay Hùng Thanh như dao nhọn.
Quần áo đỏ như máu, Hứa Âm và Hùng Thanh đồng thời hét lên và lao vào đánh nhau.
Tàn bạo, điên cuồng, cuồng loạn, ngay khi cuộc chiến bắt đầu đã lập tức tiến vào cao trào!
Hùng Thanh dựa lưng vào thế giới màu máu, không ngừng dung nhập tơ máu vào thân thể mình, mà Hứa Âm còn chưa tìm được “tim” của mình, nghiêm chỉnh mà nói, anh ta còn chưa phải áo đỏ chân chính.
“Xem ra tình huống của bạn cậu không tốt lắm, chắc hẳn chưa cần 10 phút đã bị nuốt mất rồi.” Bác sĩ Cao hiểu rất rõ thực lực của Trần Ca, ông đã chuẩn bị hết tất cả các biện pháp ứng phó.
“Quả thật đúng là không ổn lắm, nhưng anh ấy chỉ cần kéo dài thời gian được 10 phút là đủ rồi.” Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ, trong lúc nói chuyện, anh đã tiến vào phạm vi năm mét quanh bác sĩ Cao: “Thật ra tôi không thích dựa vào người khác, thứ mình muốn, chuyện muốn làm vẫn nên tự mình ra tay thì hơn.”
Nếu so sánh với bác sĩ Cao về mặt thể năng thì thật sự anh khỏe hơn nhiều, hơn nữa có búa của bác sĩ nát sọ trong tay, nếu đánh nhau một cách công bằng, phần thắng của bác sĩ Cao không lớn.
Nhìn Trần Ca cầm búa sắt đi thẳng tới, hai hàng lông mày của bác sĩ Cao hơi nhíu lại: “Trước khi cậu tới, tôi đã dự đoán hai mươi tư tình huống có thể xuất hiện, cũng đã nghĩ ra hai mươi tư cách đối phó khác nhau...”
Lời bác sĩ Cao nói còn chưa dứt, Trần Ca đã vung búa của bác sĩ nát sọ lên rồi vọt tới, anh sẽ không cho bác sĩ Cao có thêm cơ hội nói chuyện, tâm tư của mình đã hoàn toàn bị đoán ra.
Đối mặt với đối thủ kinh khủng như vậy, biện pháp tốt nhất là căn bản không cần cân nhắc gì nhiều, không cần suy tính, tự nhiên sẽ không rơi vào cạm bẫy mà đối phương chú tâm chế tạo ra.
“Còn 9 phút nữa!”
Búa lớn dữ tợn vung về phía đầu bác sĩ Cao, đã hoàn toàn trở mặt, Trần Ca không chút nương tay.
“Ầm!”
Đầu búa lướt qua bả vai bác sĩ Cao, nện vào cạnh ao máu, máu thịt tung tóe, vô số giọt máu bắn lên.
Đôi mắt của bác sĩ Cao vẫn bình tĩnh như cũ, chỉ là sắc mặt hơi kém, nếu như vừa rồi ông không né tránh, sợ rằng đầu mình đã trực tiếp bị đập nát: “Rõ ràng vừa rồi còn nói nhân tính chính nghĩa gì đó, nháy mắt đã vung búa lao tới, đây chính là công bằng mà cậu nói?”
Trần Ca hơi tiếc hận, lại giơ búa của bác sĩ nát sọ lên, anh không biết ý nghĩa lời bác sĩ Cao nói nằm ở đâu, anh chỉ biết nếu bây giờ không khống chế được bác sĩ Cao, vậy tối nay anh sẽ không thể nào sống sót rời đi.
Không ngẫm nghĩ những lời bác sĩ Cao nói, cặp mắt Trần Ca nhìn ông chằm chằm. Anh không nói gì, xách búa của bác sĩ nát sọ lên, lại lao tới.
“Từ dã thú tiến hóa thành người, chúng ta đã mất mấy triệu năm, nhưng từ người thoái hóa thành dã thú thường chỉ cần mấy phút ngắn ngủi, Trần Ca, cậu không nên kích động như vậy.” Lần này bác sĩ Cao cũng không lùi lại, ông khẽ phất tay, máu thịt trên trần nhà bắt đầu long ra, từng con quái vật thân thể không lành lặn chịu đủ hành hạ rớt xuống.
Tất cả bọn họ đều là kẻ bị hại trong Hiệp hội kể chuyện lạ, kẻ nào cũng tràn ngập oán khí, bọn họ muốn tấn công bác sĩ Cao theo bản năng, nhưng bọn họ lại không thể điều khiển thân thể của mình.
Từng sợi tơ máu chui vào giữa thân thể, nối tiếp với xương thịt, cưỡng ép điều khiển bọn họ, để bọn họ vây quanh Trần Ca.
Bác sĩ Cao không tiếp tục tiếp cận nữa, chỉ vây lại chứ không đánh.
Ông biết rõ, chỉ cần kéo dài thời gian, kẻ thắng nhất định là mình.
Càng ngày càng nhiều quái vật rơi xuống từ trên trần nhà, nhà máy máu thịt này cất giấu toàn bộ thi thể trên đỉnh đầu, đoán rằng ngay cả bác sĩ Cao cũng không biết thật ra đã mai táng bao nhiêu thân thể không lành lặn.
“Đúng là chú đã chuẩn bị đầy đủ, có điều nếu so với tôi thì vẫn còn kém một chút.” Trần Ca lấy một chiếc bình nhựa từ trong ba lô, đổ con nhện đã chết từ lâu bên trong ra: “Lúc chú ở thôn Hoạt Quan đã đánh trọng thương cô gái này, nợ một món trả một món, bây giờ là lúc cô ấy đòi nợ.”
Từng cánh tay vươn ra từ trong màn sương máu, thô bạo gạt đám thi thể tàn khuyết kia tạo ra một mảnh đất trống.
Gương mặt thanh tú tái nhợt của cô gái và mấy cánh tay cơ bắp trên người cô tạo thành tương phản cực lớn đánh vào thị giác, cô cũng mặc nửa áo đỏ, lúc đôi mắt trong veo đó nhìn thấy bác sĩ Cao, giống như nhớ ra ký ức không vui nào đó, biểu cảm trên mặt bắt đầu trở nên vặn vẹo.
Lệ quỷ vừa mới xuất hiện chính là Chu Tân Nhu, chị của Giang Linh. Lúc ở thôn Hoạt Quan, bác sĩ Cao từng đánh gãy hơn phân nửa số cánh tay của cô.
Lệ quỷ đều thù dai, trong mắt bọn họ không có cái gì mà lấy ơn báo oán, chỉ cần bị để mắt tới nhất định là không chết không thôi!
Tiếng kêu the thé chói tai vang lên, cánh tay của Chu Tân Nhu dán xuống mặt đất như con nhện, thân thể nghiêng về phía trước, nhanh chóng bò về phía bác sĩ Cao.
Tình cảnh kia vô cùng quái dị, nhìn hết sức dọa người.
“Ngăn cô ta lại!” Vẻ mặt bác sĩ Cao vẫn không xảy ra biến hóa gì quá lớn, khiến người ta không đoán ra.
Cũng trong lúc bác sĩ Cao hạ lệnh, Trần Ca đã cho toàn bộ ma quỷ mình có tiến lên mở đường cho Chu Tân Nhu.
Hai bên không ai nhường ai, trong lòng đều suy đoán bài tẩy của đối phương cuối cùng còn lại bao nhiêu.
Phần lớn thi thể từ trần nhà rơi xuống đều là thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ, oán khí của bọn họ nhằm vào bác sĩ Cao nhiều hơn, hơn nữa bản thân bọn họ chẳng qua cũng chỉ là ma quỷ cực kỳ bình thường, cho nên ở trước mặt Chu Tân Nhu nửa áo đỏ trở nên hơi bất lực.
Không tốn bao nhiêu thời gian, Chu Tân Nhu đã chém giết xông tới, điều đáng ngại hơn đối với bác sĩ Cao chính là Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ đang len lén núp sau lưng Chu Tân Nhu, dường như kẻ đề cao chính nghĩa kia đã hoàn toàn quên mất lời mình vừa mới nói, nhìn dáng vẻ kia là đã quyết định chuẩn bị tìm cơ hội đánh lén.
“Thật ra trên người cậu ta giấu bao nhiêu con quỷ? Đây là lần đầu tiên mình gặp phải kẻ khó giải quyết như vậy.” Bác sĩ Cao nhìn Trần Ca, đối phương từ chối nói chuyện với ông, có rất nhiều bài tẩy, chủ yếu nhất là cuộc chiến càng lúc càng căng thẳng, ông dần dần càng không nhìn thấu Trần Ca.