Câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên của Trần Ca đã có bốn thành viên: Vương Nhất Thành đi đứng không tiện, Trương Cự với khuôn mặt biến dạng, Chu Đồ đang tìm kiếm câu lạc bộ mỹ thuật và Chu Long hay bốc đồng, hở ra là đánh nhau với mọi người.
Mỗi thành viên có một cá tính riêng biệt, nếu Trần Ca thực sự là giáo viên của trường thì câu lạc bộ của họ có lẽ sẽ rất thú vị.
Tiếc là sự thật không phải như thế, Trần Ca muốn có được thông tin hữu ích từ họ, nhưng anh cũng không hoàn toàn muốn lợi dụng những đứa trẻ đó.
Nếu có khả năng, Trần Ca sẽ giúp những học sinh này nhớ lại những ký ức đã mất và cố gắng mang chúng đi.
Bên kia quảng trường, các thành viên của câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên đã tụ tập lại với nhau.
Mọi người nhìn nhau, và một suy nghĩ rất mất lịch sự hiện lên trong đầu họ: Câu lạc bộ này giống như một trại trẻ mồ côi, tất cả các thành viên đều là học sinh mà các câu lạc bộ khác không cần.
“Thầy Bạch, thầy đừng nói với em đây là toàn bộ thành viên của câu lạc bộ chúng ta đấy nhé.” Chu Đồ vốn muốn tham gia câu lạc bộ mỹ thuật, chẳng hiểu sao lại tham gia vào một câu lạc bộ như vậy, cậu ta cảm thấy mình bị lừa.
Bầu không khí có phần xấu hổ, kể cả Vương Nhất Thành và Trương Cự, hai người có khiếm khuyết về cơ thể đều ngoảnh mặt làm ngơ, không dám đáp lại, Chu Long thì lại tỏ vẻ không thành vấn đề, thậm chí còn tò mò hơn về câu lạc bộ này.
“Em đoán đúng rồi, nhưng thầy khuyên em nên chú ý đến giọng điệu của mình. Sau một thời gian nữa, em sẽ phát hiện ra rằng tham gia câu lạc bộ này là một chuyện vô cùng may mắn.” Giọng Trần Ca đầy tự hào: “Mọi người trong câu lạc bộ này đều do thầy đích thân mời tới, mỗi người ở đây đều không giống với những người khác. Câu lạc bộ của thầy không cần người bình thường, chỉ có người phi thường mới có thể tham gia.”
Chu Đồ nghe Trần Ca nói vậy thì trợn ngược mắt, nếu chưa ký tên vào đơn đăng ký, có lẽ cậu ta sẽ rời đi ngay lập tức.
“Thầy biết bây giờ các em vẫn chưa tin những gì thầy đã nói và nghi ngờ ý nghĩa tồn tại của câu lạc bộ chúng ta.” Trần Ca liếc qua các học sinh: “Con người thầy không thích thuyết phục người khác bằng lời nói. Chờ sau khi bắt đầu hoạt động câu lạc bộ, thầy sẽ sử dụng sự thật trả lại một thế giới chân thực cho các em.”
Vẻ mặt của Trần Ca rất nghiêm túc, không giống như đang nói đùa, các học sinh đều không lên tiếng.
“Trước khi cho các em nhìn thấy thế giới chân thực, thầy muốn hỏi một câu, thế giới trong mắt các em trông như thế nào?” Trần Ca muốn hiểu rõ quá khứ của những đứa trẻ này, xem xem liệu anh có thể tìm ra manh mối từ ký ức của chúng không.
Vương Nhất Thành là người lên tiếng đầu tiên, cậu ta kể lại quá khứ của mình, tiếp theo là Chu Long, sau đó đến lượt Trương Cự.
Trước khi Trương Cự vào trung học, cậu ta chỉ là một đứa trẻ rất bình thường, học hành chăm chỉ và đậu vào một trường đại học tốt, quỹ đạo cuộc đời của cậu ta đã được sắp xếp sẵn, mãi cho đến ngày kết thúc kỳ thi tuyển sinh đại học.
Tối hôm đó cậu ta và bạn bè đi hát thì phòng karaoke bốc cháy, Trương Cự và bạn bè của cậu ta bị kẹt trong phòng riêng.
Khi được cứu ra, gương mặt và da đầu của cậu ta đều bị bỏng, để lại vết sẹo gớm ghiếc.
Trương Cự trốn trong nhà hai tháng, được tư vấn và điều trị tâm lý, cuối cùng cũng điều chỉnh được tâm trạng. Cậu ta chọn cách đối mặt với bản thân một lần nữa, bèn đến trường đăng ký nhập học.
Câu chuyện này rất truyền cảm hứng, nhưng Trần Ca lại nhận thấy một số vấn đề.
“Em có còn nhớ những gì đã xảy ra khi nhập viện điều trị không?” Theo lý thuyết thì đoạn kí ức này là nỗi đau sâu sắc của Trương Cự, nhưng biểu cảm của cậu ta khi kể lại thì không hề dao động, như thể chuyện này đã xảy ra với người khác, mà cậu ta chỉ là người ngoài cuộc.
Những chuyện xảy ra khi mình nằm viện điều trị, Trương Cự kể lại ngắt quãng, Trần Ca có thể nhận ra cậu ta không phải cố ý che giấu, mà thực sự là không nhớ nổi.
“Trương Cự gặp tai nạn trong ngày nghỉ sau kỳ thi tuyển sinh đại học. Lúc nãy Vương Nhất Thành kể câu chuyện của cậu ta, ký ức về ngày nghỉ kia cũng rất mơ hồ, và Chu Long cũng vậy.”
Trần Ca nhìn mấy đứa trẻ trước mặt, trong lòng có một suy đoán: không phải những học sinh này đã quên đi chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ hè vừa qua, mà chúng đã chết trong kỳ nghỉ hè đó.
Chấp niệm mang theo tất cả mọi ký ức, dù là tươi đẹp hay cay đắng, tất cả đều được gìn giữ, cho nên bọn họ mới nhớ rõ rất nhiều chuyện đã xảy ra trước đây, nhưng lại quên đi kỳ nghỉ hè đó.
“Thầy Bạch, thầy không thoải mái sao?” Chu Đồ rất thông minh, biết nghe lời đoán ý, cậu ta phát hiện sau khi nghe xong chuyện của mấy học sinh kia thì sắc mặt của Trần Ca không được tốt lắm, nên vội nói: “Hay là buổi sinh hoạt câu lạc bộ hôm nay đến đây thôi, thầy về nghỉ ngơi sớm đi.”
“Thầy đã biết quá khứ của mấy người họ, còn em thì sao?” Vẻ mặt của Trần Ca trở lại bình thường.
“Em rất bình thường, thường ngày thì đi học, vẽ tranh, ăn cơm rồi đi ngủ, thậm chí em còn chưa yêu đương bao giờ nữa. Thật sự là không có gì để nói.” Chu Đồ xòe hai tay, cảm thấy mình là thành viên bình thường nhất trong câu lạc bộ này.
“Không phải em từng nói với thầy rằng gần đây em luôn mơ thấy một giấc mơ nào đó sao?”
“Chuyện đó cũng nói ở đây luôn à?” Hiển nhiên Chu Đồ không muốn nói cho nhiều người nghe bí mật của mình như vậy.
“Thầy không ép em, nếu như em cảm thấy được thì cứ nói, không nói được cũng không sao.”
“Cũng không phải là không nói được…” Chu Đồ còn muốn dựa vào Trần Ca để tìm câu lạc bộ mỹ thuật, cậu ta cảm thấy câu lạc bộ nghiên cứu hiện tượng siêu nhiên này chỉ là bàn đạp: “Em đến trường đăng ký nhập học khá là sớm, từ khi chuyển vào ký túc xá, đêm nào cũng nằm mơ cùng một giấc mơ, mơ thấy mình đang ngồi vẽ tranh trong một phòng vẽ tranh dán đầy những bức tranh sơn dầu trên tường. Bầu không khí rất ngột ngạt, xung quanh em còn có mười hai người nữa, mỗi người chúng em đều đang vẽ tranh.”
“Phòng vẽ tranh? Trong đó có mười ba họa sĩ?" Trần Ca nghĩ đến cảnh tượng mình nhìn thấy trong tòa nhà phòng thí nghiệm ở trường học ban đêm, anh nhận ra lần này có lẽ đã thật sự đã tìm được kho báu rồi. Chu Đồ có thể mơ thấy những thứ trong phòng vẽ tranh, có nghĩa là trước đây có thể cậu ta đã từng đến nơi đó rồi, thậm chí còn tự vẽ một bức tranh, nhưng do một nguyên nhân nào đó nên cậu ta đã quên hết những chuyện này.
“Đúng vậy, giấc mộng đó càng ngày càng rõ ràng, cứ như chính em đã từng trải qua, nhưng em lại không có ấn tượng gì.” Chu Đồ chậm rãi cúi đầu: “Cảm giác này rất khó chịu, mỗi sáng thức dậy đều em đều cầm bút muốn vẽ lại giấc mơ này, em thử vẽ lại những thứ trong mơ, nhưng lại không thể tìm thấy chất liệu vẽ tranh sơn dầu, vì vậy em mới luôn muốn đăng ký câu lạc bộ mỹ thuật.”
Nghe Chu Đồ nói xong, Trần Ca gật đầu, anh suy tư một lúc rồi lên tiếng: “Nếu thầy nói thầy đã nhìn thấy cảnh tượng trong mơ của em, em có tin không?”
“Thầy đã thấy rồi?”
“Ừ, ở ngay trong ngôi trường này!” Trần Ca rất chắc chắn: “Nếu em thực sự muốn đi thì thầy có thể đưa em đến đó, nhưng em phải hứa với thầy một điều kiện.”
“Điều kiện gì?” Giọng nói của Chu Đồ thay đổi, chỉ có cậu ta mới biết giấc mộng kia khó tin đến mức nào.
“Từ nay về sau em nhất định phải nghe lời thầy, đây là điều kiện tiên quyết để thầy đưa em tới đó.”