Nghe được hai chữ Thường Cô, Trần Ca lên tinh thần, cẩn thận quan sát người đàn ông kia một lúc.
“Tên của đạo diễn cũng là Thường Cô, quả nhiên đây là chuyện mà anh ta từng trải qua.” Trần Ca nhìn gương mặt của người đàn ông trên màn hình bộ phim, sờ cằm: “Quay bản thân vừa lạnh lùng vừa đẹp trai, mình lại có nhận thức mới về anh ta.”
Trần Ca nhìn kỹ gương mặt đó hồi lâu, mơ hồ cảm thấy hơi quen mắt, anh bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía người mù ngồi bên cạnh mình.
Chiều cao dáng người của hai bên chênh lệch rất lớn, thế nhưng luồng âm khí không thể xóa mờ giữa hai đầu lông mày lại rất giống, ngũ quan và đường nét gương mặt cũng có phần tương tự.
“Cùng là một người?”
Thường Cô trong màn ảnh vừa cao vừa đẹp trai, còn cực kì có phong độ, nhưng người mù ngồi bên cạnh Trần Ca lại vừa già vừa xấu, cơ thể gầy gò chẳng khác nào mắc phải bệnh nặng.
“Trên mạng nói Thường Cô mất tích, có lẽ đã táng thân trong hỏa hoạn, cũng có lẽ bị nhốt vào trong bộ phim...” Trần Ca nhớ lại những thông tin mình tìm thấy trên mạng, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt đang nhắm chặt của người mù: “Có khi nào những thông tin đó là tự anh ta tung ra không? Anh ta muốn thoát thân dưới tầm mắt của khán giả?”
Trần Ca ôm mèo trắng, yên lặng suy nghĩ. Không cần biết người mù có phải Thường Cô hay không, anh cũng không lo lắng, phòng chiếu phim tư nhân này đã được anh bao trọn.
Thường Cô trong màn ảnh cao ngạo đẹp trai, hoàn toàn khác biệt với người mù ngồi bên cạnh Trần Ca. Nếu như không phải Trần Ca suy nghĩ cẩn thận, quan sát tỉ mỉ, anh cũng sẽ không phát hiện ra điểm liên quan giữa hai người.
Bộ phim vẫn tiếp tục, Văn Vũ đuổi theo Thường Cô không buông. Cũng không biết là do trực giác của phụ nữ hay vì nguyên nhân khác, cô luôn cảm thấy Thường Cô là một người cực kì quan trọng đối với mình.
Thường Cô thì ngược lại. Anh ta cố ý tránh né Thường Văn Vũ, nhưng từ đủ loại biểu cảm của anh ta có thể nhìn ra được người đàn ông này không hề ghét Văn Vũ.
Vẻ mặt anh ta nhìn Thường Văn Vũ rất kì lạ, phần lớn thời điểm giống như nhìn một người lạ, chỉ đôi lúc lộ ra một chút dịu dàng hiếm thấy.
Hai bên đứng nói chuyện trước cửa bệnh viện, cũng chẳng nói được mấy câu, nơi cửa sau của bệnh viện truyền đến tiếng bước chân, có một người trung niên với thân hình hơi mập chạy ra.
Thấy người đó xuất hiện, Thường Cô cởi áo blouse trắng, thuận tay ném một cái, sau đó vội vàng chạy vào trong hẻm nhỏ.
Cho dù Văn Vũ có gọi thế nào, anh ta cũng không quay đầu lại.
“Cô có nhìn thấy một người đàn ông cao gầy chạy qua đây không?" Sau khi người đàn ông trung niên chạy ra từ cửa sau bệnh viện, liếc mắt liền thấy áo blouse trắng trên mặt đất.
“Sao thế?”
“Kẻ đó là ăn trộm, còn là một kẻ hay phạm tội! Thường xuyên chạy vào trong bệnh viện của chúng tôi!" Người đàn ông trung niên tức đến ngứa răng.
“Ăn trộm? Anh ta... không phải bác sĩ à?" Văn Vũ nhìn áo blouse trắng trong tay người đàn ông trung niên, có hơi kinh ngạc.
“Mặc kệ cậu ta có nói gì cô cũng đừng tin, cậu ta là ăn trộm, lừa đảo, đầu óc còn không bình thường, tốt nhất là cô cách xa cậu ta một chút.” Người đàn ông trung niên nói xong cũng chuẩn bị quay về.
“Đợi đã.” Văn Vũ vội vàng ngăn bác sĩ lại: “Tôi tới đây để đăng ký vào một trường học dành cho người trưởng thành, chú có từng nghe qua Đại học tư nhân Hàm Giang không? Địa chỉ tìm thấy trên mạng chính là chỗ này của mọi người.”
“Trước đây nơi này đúng là một trường học, nhưng mà đã bỏ hoang từ lâu rồi, có phải tờ rơi cô thấy là của mấy năm trước không?" Người đàn ông trung niên cũng coi như không tệ, nhiệt tình trả lời câu hỏi của Văn Vũ.
“Bỏ hoang rồi? Vậy chú có biết vì sao bị bỏ hoang không?" Văn Vũ cuối cùng cũng gặp được một người đáng tin, vội vàng hỏi thăm.
“Không rõ lắm, cô có thể đi tiếp về núi Vĩnh Lăng bên kia. Khi đó Đại học tư nhân Hàm Giang được chia thành hai khu dạy học, khu phổ thông và lớp buổi tối.” Người bác sĩ trung niên không giấu giếm, nói hết những gì mình biết ra.
“Khu phổ thông dành cho những người tốt nghiệp khóa này, bệnh viện của chúng tôi được xây dựng lại từ một phần của khu phổ thông, nơi đây không khác gì đại học bình thường.”
“Mở lớp buổi tối cho người trưởng thành cũng là hành động bất đắc dĩ của phía nhà trường. Hàm Giang chỉ rộng như vậy, tài nguyên có hạn, sinh viên vùng khác cũng rất hiếm khi cố ý chạy tới nơi này, nhập học một ngôi trường đại học tư nhân chẳng có tí ưu thế cạnh tranh nào. Sinh viên tuyển không đủ, rất nhiều nơi bỏ trống, thế nên phía nhà trường mới chuẩn bị xây dựng lớp buổi tối.”
“Khu buổi tối ở bên cạnh khu phổ thông, gần hướng núi Vĩnh Lăng.”
“Lớp buổi tối Đại học tư nhân Hàm Giang chủ yếu tuyển những người trưởng thành muốn nâng cao trình độ học vấn của mình và những đứa trẻ bỏ học giữa chừng, về sau muốn quay lại đi học.”
“Giữa khu phổ thông và khu buổi tối không có khoảng cách gì, nhưng mà phân biệt rất rõ ràng, cô đi về hướng núi Vĩnh Lăng bên kia hẳn có thể cảm nhận được.”
Sau khi bác sĩ trung niên nói xong thì đi vào trong bóng tối mà mặt trời không rọi đến: “Tôi cũng không rõ nội dung cụ thể hơn, có điều trong phòng hồ sơ của bệnh viện hẳn là vẫn còn. Bây giờ bệnh viện ít người, tôi có thể dẫn cô qua đó xem thử.”
“Chú dẫn tôi tới phòng hồ sơ?" Văn Vũ nhìn bệnh viện trống không, bên trong vô cùng ngăn nắp sạch sẽ, cũng cực kì yên lặng, giống như không có bất kì ai: “Được...”
Chữ được còn chưa nói ra khỏi miệng, Vũ Văn đột nhiên che kín mắt trái của mình.
Mới vừa rồi, mắt trái của cô cứ như bị chọc phải, loại chuyện này đã rất lâu rồi chưa từng xảy ra.
“Thật ngại quá, cơ thể tôi không khỏe lắm, để lần sau có cơ hội thì đi xem vậy, nhưng mà vẫn cảm ơn chú.” Vũ Văn che mắt mình, nói cảm ơn với bác sĩ.
“Việc nhỏ thôi.” Người đàn ông trung niên cười, quay trở lại bệnh viện.
“Trên đời này người tốt vẫn còn nhiều nhỉ.” Vũ Văn nhìn con phố chật hẹp một cái, cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì ở đây, giữa trưa lại chẳng thấy một ai, giống như cư dân vốn sống ở chỗ này đều đang cố hết sức tránh né nơi đây.
“Lớp buổi tối ở phía trước, bác sĩ không nói vị trí cụ thể cho mình, xem ra vẫn phải tiếp tục đi về phía trước mới được.” Văn Vũ nửa tin nửa ngờ, tiến về nơi xa.
Sau khi đi vào ngõ nhỏ, ở chỗ rẽ bỗng nhiên có người gọi tên của cô.
“Không cần đi tiếp về phía trước nữa, cô không tìm được ngôi trường kia đâu.” Thường Cô tựa trên vách tường ở khúc quanh của con hẻm.
Vừa rồi bác sĩ trung niên nói với Văn Vũ rằng Thường Cô là một tên lừa đảo, một tên điên. Lúc này cô thấy Thường Cô xuất hiện, có phần không dám lại gần đối phương.
Xét cho cùng, người trước mắt trông kém tin cậy hơn nhiều so với bác sĩ trung niên, hơn nữa những việc Thường Cô làm quả thực cũng rất dễ khiến cho người ta suy đoán.
Thấy thái độ của Văn Vũ đối với mình xảy ra thay đổi, Thường Cô híp mắt, đi về phía cô: “Có phải cái thứ vừa chạy ra từ trong bệnh viện đã nói gì với cô không?”
“Cái thứ?" Văn Vũ thấy Thường Cô qua đây, bèn lùi về sau một bước: “Chú ấy nói anh là kẻ trộm.”
“Cô bằng lòng tin lời một con quỷ, hay bằng lòng tin lời một con người?" Thường Cô đứng trước mặt Văn Vũ, ngũ quan của anh ta hao hao Văn Vũ.
“Quỷ?”
“Đúng, loại quỷ có thể hoạt động vào ban ngày.” Thường Cô dồn Văn Vũ đến góc tường: “Có phải gã nói với cô, tôi là một tên trộm, là tên lừa đảo, là tên điên không?”
Văn Vũ cảm thấy Thường Cô bây giờ có hơi đáng sợ, cô khẽ gật đầu.
“Có phải gã còn mời cô đi vào bệnh viện không?”
Văn Vũ suy nghĩ, đúng là bác sĩ đã mời cô đi vào phòng hồ sơ.
“May là cô chưa đi vào, nếu như cô vào rồi, e là cả đời này cô cũng không ra nổi.” Thường Cô đưa cho Văn Vũ một tờ hồ sơ bệnh án, mặt trên dán bức ảnh trắng đen của bác sĩ trung niên kia.