Bà lão nhập viện để tiếp nhận điều trị, căn nhà cho người bán hàng thuê.
Nhân viên bán hàng là người vùng khác, hơn ba mươi tuổi, theo yêu cầu của công ty, mỗi ngày anh ta phải mặc áo sơ mi trắng, nho nhã văn vẻ, nói chuyện rất lịch sự.
Người bán hàng bề ngoài ôn hoà nhã nhặn, thật ra trong nội tâm đã có trăm ngàn lỗ hổng, anh ta là một người rất xui xẻo.
Bất kể làm gì cũng sẽ luôn thất bại vì lý do không hiểu ra sao.
Đôi khi sẽ có những chuyện kỳ lạ xảy ra xung quanh, chẳng hạn như gặp ác mộng vào ban đêm, mơ thấy vợ bị phân thây nhét vào ngăn kéo, xoắn xuýt và lo lắng suốt đêm, sáng thức dậy mới nhớ ra rằng bản thân còn không có bạn gái.
Ra cửa bầu trời trong xanh, mới đi được nửa đường thì trời đổ mưa làm quần áo ướt hết, muốn đến quán ăn tránh mưa sẵn tiện ăn sáng nhưng khi sờ túi thì phát hiện ví tiền đã bị mất.
Không thể bắt xe, đi bộ đến công ty nên bị sếp mắng vì đến muộn, khách hàng cả ngày do anh ta tiếp đón đều không muốn gặp anh ta, điều tồi tệ nhất là khi về đến nhà anh ta phát hiện cánh cửa bị cạy mở, có trộm vào nhà.
Đối với người khác, đó là một ngày gập ghềnh nhưng chỉ là một ngày bình thường của nhân viên bán hàng.
So với những chuyện xui xẻo đó, điều thực sự khiến anh ta tuyệt vọng là hình như ngôi nhà anh ta sống bị ma ám!
Anh ta sống một mình trong một căn nhà cũ, buổi tối muốn xem ti vi thư giãn một chút, mỗi khi xem đến chỗ buồn cười, anh còn chưa kịp vui đã có tiếng cười phát ra từ sau lưng anh ta.
Còn có rất nhiều chuyện tương tự, tắm được một nửa sẽ có người đưa dầu gội đầu cho anh ta, đi vệ sinh không mang giấy sẽ có một cuộn giấy vệ sinh lăn vào từ bên ngoài phòng tắm.
Anh ta từng là một người kiên định với chủ nghĩa vô thần nhưng những chuyện gặp phải trong căn nhà thuê này đang dần lật đổ thế giới quan của anh ta.
Để chứng minh rằng bản thân không bị bệnh tâm thần, anh ta đã mua một chiếc camera rồi quay phim trong nhà.
Sau một tuần, anh ta phát hiện thực sự có một con ma trong nhà mà con ma đó đang trốn trong ngăn kéo!
Nhân viên bán hàng thử niêm phong tất cả các tủ quần áo và ngăn kéo trong nhà bằng những tấm ván gỗ, ma quỷ cũng không xuất hiện nữa. Nhưng anh ta càng ngày càng xui xẻo, khoảng một tháng sau, anh ta bị sếp đuổi việc và gặp tai nạn giao thông trên đường về nhà.
Sau khi người bán hàng chết mới biết trên người anh ta có một ác quỷ, trước đó vẫn luôn là ma quỷ trong căn nhà giúp anh ta áp chế, sau này anh ta niêm phong hết ngăn kéo và tủ quần áo, ác quỷ đó không có ma quỷ nào khác áp chế, cuối cùng hại chết anh ta.
Nhân vật chính của câu chuyện thứ tư là một bà lão chủ nhà, mấy người thuê của căn nhà mà bà cho thuê liên tục xảy ra nhiều chuyện ngoài ý muốn, trong lòng bà vô cùng áy náy, bà cố chấp cho rằng mọi chuyện đều là lỗi của bà.
Dần dần tinh thần của bà lão xuất hiện vấn đề, bà cứ luôn cảm thấy con của mình và hai người thuê nhà đầu tiên đều không rời đi, mọi người vẫn sống trong ngôi nhà cũ này.
Bà gặng hỏi hàng xóm và những người xung quanh hết lần này đến lần khác, những người hàng xóm biết rõ quá khứ của ngôi nhà cũ đều tránh xa bà lão, cho rằng bà là một người phụ nữ xui xẻo, cố tình xa lánh.
Một số người lại giống như chạy nạn, trực tiếp dọn đi, càng ngày càng ít người ở trong tòa nhà, bà lão cũng càng ngày càng trầm lặng.
Dần dà, không biết khi nào xuất hiện lời đồn thổi về một căn phòng nào đó trong khu cư xá bị ma ám, bản thân bà lão cũng trở thành ma quỷ, một từ đồng nghĩa bất thường.
Mọi người đều tránh xa bà, không ai muốn qua lại với bà.
Cứ như vậy được một thời gian, bà lão gặp một họa sĩ nghèo rớt mùng tơi dưới cầu vượt.
Người họa sĩ mặt mũi bầm dập giống như vừa mới ẩu đả với người ta, bà lão hơi đồng cảm với ông nên muốn họa sĩ vẽ một bức tranh cho người con trai đã chết của bà.
Ban đầu, bà chỉ muốn tìm một lý do để giúp đỡ họa sĩ có một bữa ăn, kết quả không ai ngờ là nhân vật người họa sĩ tuỳ ý vẽ rất giống với con trai bà, không chỉ về ngoại hình mà cả về khí chất và ánh mắt đều giống y như đúc.
Bà lão trân trọng bức tranh của người họa sĩ đó và treo nó trong nhà.
Điều bà không ngờ tới là vào tối ngày hôm sau, có người đến thuê nhà và người thuê nhà mới chính là người họa sĩ.
Người họa sĩ cũng không ngờ rằng chủ nhà sẽ là bà lão, chỉ là ông đã kiếm hết cả khu phố cổ và thấy căn hộ này là rẻ nhất.
Cuộc sống có vô số sự trùng hợp, người họa sĩ gặp được người đầu tiên trong đời đánh giá cao ông và có được người hâm mộ đầu tiên, còn bà lão cũng gặp được một người không sợ bà và sẵn sàng nói chuyện với bà.
Người họa sĩ đã trở thành người thuê nhà mới của ngôi nhà cũ, bà lão chỉ thu người hoạ sĩ một khoản phí tượng trưng, bà coi họa sĩ như con của mình, chuyện thích làm nhất là lắng nghe họa sĩ nói say sưa về giấc mơ của mình.
Sau một hai tháng, bà lão dần phát hiện ra một số điều kỳ lạ ở người họa sĩ.
Họa sĩ thường nói chuyện với những bức tranh của mình, mỗi đêm có thể nghe thấy nhiều âm thanh lạ từ phòng người họa sĩ.
Vào tháng thứ ba, bà lão thực sự tò mò nên lén vào phòng để kiểm tra nhân lúc họa sĩ ra ngoài nộp bản thảo.
Kết quả là bà tìm thấy một cuốn truyện tranh vẽ tay trong ngăn kéo bàn làm việc của họa sĩ, trong đó tổng cộng có bốn câu chuyện.
Phong cách kỳ lạ, cốt truyện rùng rợn, mỗi nhân vật đều giống như sống lại.
Thậm chí điều khó tưởng tượng hơn là ba câu chuyện đầu tiên trong cuốn truyện tranh lần lượt tương ứng với con trai của bà lão, giáo viên tiếng Anh và nhân viên bán hàng.
Bà lão càng xem càng trở nên sợ hãi, sau đó bà mở câu chuyện thứ tư, điều khiến bà không ngờ là nhân vật chính của câu chuyện thứ tư lại chính là bà, kể về những gì đã xảy ra sau khi bà gặp họa sĩ.
Câu chuyện thứ tư kết thúc ở đây và sau đó là câu chuyện cuối cùng.
Câu chuyện thứ năm rất ngắn như một ngoại truyện, nhân vật chính là một họa sĩ truyện tranh với một khuôn mặt trung niên không đúng tiêu chuẩn, một dáng vẻ buồn chán và sa sút.
Bộ truyện tranh giới thiệu cuộc sống hàng ngày của ông, thức dậy lúc 5 giờ 20 phút sáng, ông tràn đầy năng lượng đứng trước gương để cổ vũ chính mình, sau đó lấy giấy vẽ từ ngăn kéo đối chiếu với bản vẽ.
Bận rộn đến 8 giờ 20 phút, ông sắp xếp lại tất cả các bản vẽ và xách túi đến một nhà xuất bản địa phương ở Cửu Giang để giới thiệu truyện tranh của mình cho biên tập viên.
Kết quả là tâm huyết mà ông đã phải mất một tháng làm việc chăm chỉ bị từ chối trong vòng 15 phút, cả người bước ra khỏi văn phòng như một cái xác không hồn.
Ông cầm bản vẽ ngồi bên đường nhìn thành phố nhộn nhịp, đợi cho đến khi trời sắp tối mới đau lòng trở về nhà.
Đi qua thành phố vặn vẹo xô bồ, bước vào hành lang tối om, sau đó mở cánh cửa căn hộ 304.
Ánh sáng ấm áp chiếu lên người ông, bà lão chủ nhà đã chuẩn bị xong bữa ăn cho ông, bà lão nói sáng nay đã xem những bức tranh của ông và thấy vẽ rất đẹp.
Người họa sĩ đã quên rằng đây là lần thứ mấy ông bị từ chối bản thảo, ông nói xin lỗi bà lão, sợ là sau này sẽ không tiếp tục vẽ nữa.
Trở về phòng của mình, người họa sĩ truyện tranh khóa cửa phòng, một mình ôm chân ngồi ở góc tường căn phòng nhỏ.
Ông nhìn ngăn kéo chứa đầy những lá thư từ chối rồi vùi đầu sâu vào ngực.
Thất bại hết lần này đến lần khác, ông vò nát những bức tranh bị loại và ném vào thùng rác.
Ông không ngừng vừa oán trách vừa cảm thấy uất ức, nói rằng bản thân không có thiên phú vẽ tranh và quyết định từ bỏ tất cả, sau này cho dù phải nhảy từ trên lầu xuống cũng sẽ không bao giờ vẽ nữa.
Tự nói chuyện một mình đến 12 giờ tối, họa sĩ truyện tranh kiệt sức ngủ thiếp đi trên chiếu lạnh.
Ánh đèn trong phòng chợt loé lên rồi tắt.
Giấy vẽ nhàu nát trong thùng rác tự chạy ra ngoài, trải thẳng ra từng chút một và được đặt chỉnh tề trong tủ, trên bàn cũng được dọn dẹp lại.
Phần cuối của truyện tranh trở thành màu đen trắng, trong căn phòng chật chội người hoạ sĩ truyện tranh đã ngủ say nhưng lại có mấy “người” bay lơ lửng bên cạnh ông.
Đứng đầu là một người đàn ông cao gầy, anh ta dùng tay phải còn lại lấy một cái chăn đắp cho họa sĩ truyện tranh, trong miệng lầm bầm thật khiến người ta không thể bớt lo.
Bên cạnh anh ta là một người phụ nữ có cơ thể như một khối lego sắp vỡ ra, người phụ nữ trông rất xinh đẹp, cô nhíu chặt chân mày, ném bỏ một số ít phân đoạn người lớn do họa sĩ truyện tranh vẽ, sau đó cẩn thận làm phẳng tất cả các bản thảo bị loại.
Ngoài ra còn có một người đàn ông mặc áo sơ mi màu đen đứng ở phía bên kia cái bàn, lúc này anh ta đang cầm bút để chỉnh bản nháp của họa sĩ truyện tranh.
Thời gian của một đêm trôi qua rất nhanh, 5 giờ 20 phút sáng hôm sau, tiếng chuông báo thức đúng giờ vang lên, người hoạ sĩ truyện tranh bừng tỉnh từ trong giấc mơ.
Ông tắt đồng hồ báo thức, cầm gương lên nhìn khuôn mặt trong gương, bắt đầu cổ vũ giúp bản thân lấy lại tinh thần.
“Lại là một ngày tràn đầy sức sống, cố gắng thêm chút nữa! Không sợ cái đói trong cảnh nghèo, chỉ cần không chết sẽ có ngày thoát ra được!”