Chồng của Hoàng Linh bị hôn mê ở lối vào của đường hầm động Bạch Long, đây là điều Trần Ca chưa từng nghĩ tới.
“Cái bóng cực kỳ xảo quyệt, có lẽ nó đã dự cảm được một số chuyện, cho nên đã trốn thoát từ lâu. Nhưng vì sao nó lại đi đến động Bạch Long? Đó là ám chỉ cho mình? Hay là trong đường hầm kia có thứ mà nó cần?”
“Chồng của Hoàng Linh bị hôn mê ở bên ngoài đường hầm. Đây có phải nói rõ anh ta bị cái bóng vứt bỏ rồi không? Có lẽ trong đường hầm có thân thể dự bị của cái bóng.”
Trong đầu hiện lên mấy vấn đề, Trần Ca cũng nghĩ không thông. Anh nhìn thoáng qua đồng hồ, nói với Lý Chính: “Tổ trưởng Lý, tôi có thể qua đó hỏi anh ta mấy câu không?”
“Chúng tôi đang ở bệnh viện, bác sĩ đang kiểm tra sức khỏe cho Giả Minh. Ý thức của anh ta đã mơ hồ, tư duy hỗn loạn. E rằng tạm thời không hỏi được cái gì.”
“Thế thì hãy để tôi gặp anh ta một lần, có được không?” Trần Ca muốn đích thân xác nhận xem cái bóng kia có còn trên người của Giả Minh không.
Sau khi nhận được sự đồng ý của Lý Chính, Trần Ca thay quần áo khác, chạy một mạch tới bệnh viện Nhân dân.
Chỉ trong một đêm, Trần Ca ra ra vào vào cổng của khu vui chơi mấy lần. Lúc đầu, ông lão canh cổng còn chào hỏi anh, về sau ông cũng cảm thấy hơi mệt.
Hơn 6 giờ sáng, Trần Ca đi vào bệnh viện Nhân dân, có hai cửa phòng bệnh đều có cảnh sát đứng, anh đang chuẩn bị tới gần thì bị người ta ngăn lại.
“Tôi tìm tổ trưởng Lý Chính của chi cục thành phố. Trước đó tôi đã gọi điện cho anh ấy rồi.” Trần Ca báo tên của Lý Chính ra, một cảnh sát trong số đó thấy Trần Ca hơi quen mắt, nhìn một lúc cũng nhận ra anh.
“Tổ trưởng Lý đã thông báo rồi, anh đi theo tôi.” Cảnh sát kia dẫn Trần Ca tới trước cửa phòng đầu tiên tính từ bên trái: “Giả Minh ở ngay trong phòng này, trạng thái tinh thần của anh ta không ổn định, anh đừng có nói cái gì kích thích anh ta.”
“Tôi hiểu rồi.” Trần Ca nhìn thoáng qua phong bệnh bên cạnh: “Phòng này là của Giả Minh, thế ai ở trong phòng kia?”
“Vợ của anh ta, Hoàng Linh. Đêm qua, chúng tôi tới nhà Hoàng Linh trước, phát hiện trạng thái của Hoàng Linh không ổn, giống như đã uống loại thuốc nào đó. Vì thế chúng tôi đã đưa cô ấy tới bệnh viện này.”
“Các anh vất vả rồi.” Trần Ca nhẹ nhàng đẩy cửa phòng bệnh ra, Lý Chính và một nữ cảnh sát khác ngồi cách giường bệnh khoảng một mét, đang trò chuyện với người trên giường bệnh.
Nghe được tiếng cửa phòng mở ra, mấy người trong phòng đều nhìn về phía cửa.
Lúc đầu cũng không có gì, Lý Chính và nữ cảnh sát đã biết Trần Ca tới từ trước nên biểu hiện rất bình tĩnh. Nhưng khi Lý Chính đang định chào Trần Ca, Giả Minh ở trên giường bệnh đột nhiên hét lên một tiếng.
Sắc mặt anh ta trắng bệnh, lập tức nhảy sang giường bệnh khác, cảm xúc vô cùng kích động, run rẩy chỉ vào Trần Ca: “Quỷ, quỷ! Hắn chính là quỷ!”
Kim tiêm dùng để truyền dịch bị kéo ra, nhưng Giả Minh như hoàn toàn không thấy đau đớn. Hai mắt anh ta nhìn Trần Ca chằm chằm, hoảng sợ như sắp lồi ra ngoài.
Mấy người trong phòng bệnh đều không ngờ sẽ xảy ra biến cố như vậy. Lý Chính gọi bác sĩ tới, mấy người hợp lực mới giữ Giả Minh nằm xuống giường bệnh được, lại khống chế anh ta một lần nữa.
“Cần tiên thuốc an thần không?” Bác sĩ hỏi Lý Chính, Lý Chính lắc đầu. Anh ta rất tò mò, vì sao Giả Minh lại phản ứng kịch liệt khi Trần Ca tới như vậy.
Đợi sau khi Giả Minh bình tĩnh lại, Trần Ca mới bước tới ghế ngồi.
Nói tới cũng kỳ lạ, từ sau khi anh tiến vào căn phòng này, cặp mắt Giả Minh đều nhìn anh chằm chằm. Chỉ cần anh hơi tới gần giường bệnh, Giả Minh lại muốn chạy đi như con mèo bị hoảng sợ.
“Được rồi, có chúng tôi ở đây, cậu ta không thể làm anh bị thương được. Mặt khác, tôi có thể chắc chắn với anh, cậu ta là người, không phải quỷ.” Lý Chính bảo Trần Ca ngồi cạnh mình.
“Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?” Trần Ca cũng không nghĩ ra. Anh sử dụng Âm Đồng quan sát Giả Minh một cách tỉ mỉ. Trên người đối phương không có chút âm khí nào, nhìn không khác gì người sống.
Quỷ không ở trên người anh ta, nó đã rời đi, hay là trốn trong cái bóng của anh ta?
Lúc đi Trần Ca không mang ba lô, anh duy trì cảnh giới cao độ với Giả Minh.
Từ khi Trần Ca tiến vào gian phòng này, bầu không khí trở nên hoàn toàn khác biệt. Lý Chính nhức đầu day hai huyệt thái dương, đôi mắt đầy tơ máu nhìn về phía hai người trước mặt: “Bình tĩnh một chút.”
Anh ta thấy cảm xúc của Giả Minh từ từ bình phục, bảo bác sĩ xử lý vết thương trên mu bàn tay anh ta một chút, tiện thể cất hết những đồ bén nhọn và bị vỡ xung quanh anh ta đi.
“Nói xem nào, vì sao anh lại gọi cậu ta là quỷ? Trước kia anh từ gặp cậu ấy chưa?” Lý Chính từng thẩm vấn rất nhiều phạm nhân, phản ứng vừa rồi của Giả Minh không phải là cố ý giả vờ.
Giả Minh không dám nói lời nào, ánh mắt né tránh, cuối cùng dưới sự ép hỏi lặp đi lặp lại của Lý Chính, anh ta mới mở miệng: “Tôi tận mắt nhìn thấy, hắn bị người ta giết chết!”
“Tôi bị người ta giết chết?” Không chỉ Lý Chính mà ngay cả Trần Ca cũng cảm thấy kinh ngạc. Ban ngày anh đều ngoan ngoãn ở nhà ma, thỉnh thoảng ban đêm mới ra ngoài một chuyến. Anh vẫn sống nhăn răng, sao có thể bị người ta giết chết được?
“Nhưng bây giờ người ta đang ở nơi này, có phải anh gặp ảo giác không? Khi người ta đang căng thẳng quá độ hoặc là cảm xúc không ổn định, rất dễ xuất hiện tình huống như vậy. Dù sao nhiều khi, đầu óc chúng ta sẽ làm chúng ta nhìn thấy những thứ mà chúng ta muốn thấy.” Lý Chính thử phân tích từ góc độ chuyên nghiệp.
“Hắn không phải người, các người phải tin tôi! Hắn vô cùng nguy hiểm! Hắn là quỷ, là lệ quỷ giết người!” Vừa nhắc tới Trần Ca, cảm xúc của Giả Minh lập tức trở nên kích động: “Hắn sẽ giết tôi, ở gần hắn nhất định sẽ xảy ra chuyện, tôi sẽ chết! Không, tất cả những người trong phòng này đều sẽ chết!”
Giọng của Giả Minh rất lớn, những phòng bệnh khác cũng có thể nghe được giọng của anh ta, Lý Chính và các bác sĩ trong phòng đều nhíu mày.
“Nếu cứ để anh ta la hét như vậy cũng không phải cách tốt. Tôi đề nghị cứ tiêm cho anh ta một mũi an thần trước.” Bác sĩ lại đề nghị lần nữa, nhưng Lý Chính không đồng ý.
Vị cảnh sát tổ một có kinh nghiệm phong phú này đang quan sát giọng nói và thần thái của Giả Minh, bao gồm phương hướng mà con ngươi chuyển động khi nói chuyện, anh ta cũng để ý. Nhưng kết quả cuối cùng vẫn làm anh ta bất ngờ, dường như Giả Minh không hề nói dối.
Nghe được những lời nói của Giả Minh, Trần Ca cũng không phản bác ngay, mà mang theo vẻ nghiền ngẫm nhìn thẳng vào Giả Minh, phản ứng này khiến Lý Chính cũng có phần không biết nói gì cho phải.
Bình thường, người sống sờ sờ ngồi bên cạnh mà lại bị nghi phạm nói là đã chết, Lý Chính chắc chắn sẽ cười một tiếng cho qua, sau đó kéo nghi phạm đi gặp bác sĩ tâm thần.
Nhưng việc này xảy ra trên người Trần Ca, trong lòng Lý Chính lại bồn chồn. Người đàn ông bên cạnh mình còn được đặc biệt phân một vị trí ở phòng bảo quản hồ sơ vụ án ở chi cục thành phố, hiệp trợ cảnh sát phá được từng vụ án giết người một, gần như anh sóng vai đi với cái chết.
Nhưng đó cũng không phải anh ta hoài nghi Trần Ca đã chết, chẳng qua anh ta cảm thấy có thể vụ án này sẽ liên lụy tới thứ kinh khủng hơn.
“Anh nói tôi sẽ giết anh? Thế động cơ giết người là gì?” Khi con người ta đột nhiên bị kinh sợ, bản thân sẽ xuất hiện một số phản ứng theo bản năng, về điểm này Trần Ca là một chuyên gia.
Lúc anh vừa vào cửa, ánh mắt anh đã rơi vào người Giả Minh rồi. Biểu hiện hoảng sợ cực độ của đối phương, bất kể thần thái hay giọng nói đều quá chân thật, nhưng Trần Ca lại cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.
Phản ứng vừa rồi của Giả Minh so với phản ứng của những du khách bị kinh sợ ở trong nhà ma có vẻ hơi khác biệt. Nếu không phải thường xuyên đi dọa người, rất khó phân biệt ra.
Ôm tâm lý chắc chắn, ánh mắt mà Trần Ca nhìn về phía Giả Minh thay đổi, từ hiền lành biến thành dữ tợn.
“Anh nói tôi sẽ giết anh, vậy anh cũng nên cho tôi một lý do giết anh chứ?”