“Cha em tặng em một con chó? Còn cho em nuôi nó trong khu nhà ở của công nhân viên chức nữa sao?" Vương Hiểu Minh nghe thấy lời cô bé nói, lập tức bày tỏ sự không tin tưởng: “Không được phép nuôi thú cưng trong trường, đây là quy định rồi. Giáo viên không thể nào đi đầu trong việc vi phạm nội quy của trường được.”
“Cha em sợ em quá cô đơn nên mới tặng cho em một con chó lớn, nhưng em chưa bao giờ để nó ra khỏi phòng, người khác chắc chắn sẽ không phát hiện ra được.” Giọng của cô bé ngây thơ và dễ thương, nhưng Trần Ca nghe lời cô bé thì luôn cảm thấy hơi rợn người.
“Nói vậy là từ khi cha em tặng con chó đó cho em, nó chưa từng rời khỏi căn nhà này sao?” Trần Ca khẽ nhướng mày.
“Thì sao? Lúc đầu con chó lớn đó rất hung dữ, cha con em phải mất rất nhiều công sức mới có thể làm nó nghe lời được.” Khóe miệng cô bé nhếch lên, cười rất vui vẻ.
“Không sao đâu. Nhốt con chó trong phòng lâu quá, nó sẽ sinh bệnh đấy, thỉnh thoảng em cũng phải dắt nó ra ngoài đi dạo.” Trần Ca liếc nhìn phòng ngủ vừa phát ra tiếng động bất thường, cửa đóng chặt không nhìn thấy gì, sau đó, ngay cả tiếng động cũng biến mất.
“Tiểu Lâm, đừng nghe con bé này nói nhảm nữa. Nội quy của trường chúng ta rất nghiêm khắc, dù là học sinh hay giáo viên đều sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc nếu bị phát hiện vi phạm nội quy. Thú cưng như con chó này khác với thằn lằn và rắn, chúng chắc chắn sẽ phát ra tiếng động. Nếu hàng xóm nghe thấy tiếng động, chắc chắn sẽ phản hồi chuyện này với các lãnh đạo có liên quan. Giấy không gói được lửa đâu.” Vương Hiểu Minh không tin lời cô bé nói: “Em cũng không phải là người duy nhất sống trong khu nhà ở của công nhân viên chức.”
“Cha em với em cũng tính đến tình huống này, cho nên đã cố ý huấn luyện con chó đó.” Cô bé cười đáng yêu khiến người ta muốn ôm vào lòng mà xoa xoa: “Lúc mới tới, con chó đó không ngoan ngoãn chút nào, hễ có người đi ngang qua là nó lại cào cửa và đập vào đồ đạc, sau đó cha và em đã nghĩ ra một cách. Bọn em cố tình rời khỏi nhà và giả làm người qua đường đi quanh hành lang, chỉ cần con chó lớn làm ồn trong nhà là cha và em sẽ về lấy một thứ trên người nó xuống. Sau khi thử đi thử lại vài chục lần, con chó dần trở nên ngoan ngoãn. Giờ đây, ngay cả khi có người đi ngang qua thật, nó cũng sẽ rất ngoan ngoãn.”
“Em đúng là có kinh nghiệm trong việc huấn luyện chó.”
Cô gái rất vui khi nghe Trần Ca khen ngợi: “Cũng chẳng phải là kinh nghiệm gì cả, chủ yếu là do nuôi nhiều, từ từ tự tìm hiểu được.”
“Em từng nuôi nhiều chó lắm à?” Trần Ca tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Vâng, lúc đầu là em lén nuôi thôi. Sau khi bị cha em phát hiện, ông ấy rất tức giận.” Giọng cô gái có phần ấm ức: “Ông ấy mang con chó đó đi xử lý mà không được sự đồng ý của em. Em rất tức giận, không thèm để ý tới ông ấy trong một thời gian dài, mãi tới khi ông ấy cho em một con chó lớn.”
“Sao anh thấy thời gian em nuôi mỗi con chó đều không lâu nhỉ? Tuổi thọ của một con chó không ngắn, mà em cũng mới mười một, mười hai tuổi thôi, nếu nuôi cẩn thận, một con chó cũng có thể làm bạn với em đến khi trưởng thành.” Trần Ca ngồi xổm trước mặt cô bé, đồng tử híp lại và nhìn chằm chằm vào mắt cô bé.
“Nguyên nhân chính là bọn nó không nghe lời, nếu bọn nó nghe lời sẽ không bị trừng phạt.” Cô bé nhìn Trần Ca bằng ánh mắt hoạt bát, giọng nói chậm rãi thấp xuống: “Không biết tại sao bọn nó đều sợ em, nếu bọn nó có thể gần gũi với em như anh trai nhỏ thế này thì tốt biết mấy.”
Gần gũi?
Khi đối mặt với hai kẻ kỳ quái đột nhập vào phòng vào đêm khuya, cô bé không những không hoảng sợ mà còn tỏ ra rất vui vẻ, không cần nghĩ cũng biết chắc là có chuyện lạ.
“Em đang nói cái gì vậy?” Trần Ca vờ như không nghe thấy lời nói vừa rồi của cô bé, trên mặt nở một nụ cười ấm áp, anh nhẹ nhàng ôm lấy cô bé: “Đây là lần đầu tiên anh thấy một đứa trẻ đáng yêu như em, em tên gì?”
Trần Ca ngồi trên ghế sofa một mình, đặt cô bé lên chân mình.
“Tên em là Bạch Lăng (*).”
(*) Bạch lăng: Lụa trắng.
Nghe thấy cái tên này, Trần Ca sửng sốt một chút. Ở thời cổ đại, ba thước lụa trắng đại biểu cho treo cổ. “Một cái tên hay, đơn giản, tao nhã, trong sáng, còn mang theo một ít tiên khí.” Trần Ca lại hỏi: “Bạch Lăng, em họ Bạch, vậy cha em có phải là thầy Bạch ở lớp học buổi tối không?”
Cô gái nhỏ chớp mắt, nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng.”
“Em là con gái của thầy Bạch?” Trần Ca còn chưa kịp nói chuyện thì Vương Hiểu Minh đã hét lên, cứ như cậu ta chợt nghĩ đến điều gì đó kinh khủng, sắc mặt tái nhợt, liều mạng nháy mắt với Trần Ca.
“Mặc dù bọn anh là học sinh của khu dạy học khác ở bên cạnh, nhưng bọn anh cũng đã nghe nói về thầy Bạch rồi. Thầy ấy là một giáo viên tốt, nghiêm túc và có trách nhiệm.” Trần Ca duy trì nụ cười thân thiện: “Bạch Lăng, bọn anh vẫn còn nhiều việc phải làm, không làm phiền em nữa.”
“Hai anh muốn đi?” Vẻ mặt cô bé thay đổi trong nháy mắt, vẻ đáng yêu cùng ngây thơ trên mặt biến mất hoàn toàn, trên cổ hiện lên những mạch máu mỏng màu xanh, đôi mắt to hung dữ nhìn chằm chằm Trần Ca.
“Xong rồi.” Vương Hiểu Minh lặng lẽ đi vòng ra sau cô bé, làm động tác che miệng về phía Trần Ca. Cậu ta muốn khống chế cô bé, sau đó tranh thủ bỏ chạy.
Mặt mũi đã bị thấy rõ rồi, bây giờ chạy thì có tác dụng gì? Trần Ca đưa tay ra, khẽ chạm vào đầu Bạch Lăng. Dù sao thì anh cũng đã bị nhìn thấy, anh quyết định tìm cách kiếm một số lợi ích và thông tin trước khi rời đi.
Gan nhỏ chết đói, gan lớn chết no, câu này vô cùng phù hợp với Trần Ca.
“Bạch Lăng, bọn anh sẽ không rời đi, bọn anh chỉ muốn tìm vài thứ trong phòng sửa chữa ở hành lang mà thôi. Em sống trong căn hộ của khu nhà ở dành cho công nhân viên chức, em có biết cách mở cánh cửa đó không?" Trần Ca trông bình tĩnh, như thể không nhìn thấy sự thay đổi đáng sợ trên khuôn mặt của cô bé khi cô bé tức giận, anh thân mật chạm vào đầu cô bé.
“Hình như cha em có chìa khóa dự phòng. Nó ở trong ngăn kéo phòng ngủ, để em kiểm tra thử.” Mạch máu màu xanh trên cổ cô bé từ từ biến mất, cô bé biến thành bộ dáng như ban nãy, có điều lại nắm thật chặt tay Trần Ca.
Cô bé nắm tay Trần Ca đi đến cửa phòng ngủ, định đẩy cửa vào thì đột nhiên ngập ngừng, cứ như lo lắng có gì đó ở trong cửa sẽ bị Trần Ca nhìn thấy: “Anh ở đây đợi, lát nữa em ra. Đừng chạy lung tung đấy!”
Cô bé đẩy cửa phòng ngủ ra một kẽ hở, bước nhanh vào rồi đóng cửa lại.
“Tiểu Lâm! Cơ hội hiếm có! Đi mau!" Vương Hiểu Minh chạy tới, trực tiếp nắm lấy cổ tay Trần Ca: “Con bé là con gái của thầy Bạch, lát nữa thầy Bạch nhất định sẽ quay về! Nếu chúng ta bị ông ta bắt được thì coi như xong!”
“Mặt mũi của chúng ta đã bị cô bé nhìn thấy, cho dù bây giờ chúng ta bỏ chạy, cô bé cũng sẽ nói chuyện này với cha mình. Điều quan trọng nhất là chúng ta đã nói dối cô bé, cô bé chắc chắn sẽ thêm dầu vào lửa.” Trần Ca đứng yên không nhúc nhích. Anh phát hiện những người trong trường học này có vẻ thính nắm lấy cánh tay của người khác, có cảm giác như họ đang cướp đoạt mình vậy.
“Không lo được nhiều như vậy đâu! Chạy trước rồi nói!" Vương Hiểu Minh thấy Trần Ca vẫn đứng ở cửa, lo lắng đến nỗi trên trán lấm tấm mồ hôi: “Tiểu Lâm, vừa nãy cậu cũng nghe nói rồi đấy, thầy Bạch từng mang về cho Bạch Lăng mấy con chó lớn!”
“Tôi biết.”
“Hồi trước từng có học sinh bị giam, sau khi đi vào phòng tạm giam thì đột nhiên mất tích. Khi ấy, thầy Bạch là người đã dẫn họ đến đó!”