Trần Ca nói trắng ra làm cho người phụ nữ ở đầu dây bên kia không kịp chuẩn bị, cô chưa từng nghĩ sẽ có người hỏi vấn đề như vậy.
“Xin hỏi, cô là quỷ đúng không?”
Trần Ca lặp lại một lần nữa, giọng nói rất bình tĩnh tự nhiên, nghe giống như đang hỏi hôm nay cô ăn cơm chưa vậy?
Hơi thở của người phụ nữ trở nên dồn dập, cô đột nhiên cảm thấy khó chịu, trong loa bắt đầu xuất hiện tạp âm, tín hiệu đột nhiên kém thấy rõ.
“Cô không trả lời chính là đang thầm thừa nhận.”
Trần Ca cầm điện thoại di động, thân thể dựa vào cửa, người không biết có lẽ còn tưởng rằng anh đang gọi điện thoại cho bạn cũ nhiều năm không gặp.
“Tôi...” Bên kia đầu dây, dường như người phụ nữ muốn nói điều gì đó nhưng lại cảm thấy không phù hợp. Cô hoàn toàn không hiểu rốt cuộc sao đối phương ôm suy nghĩ như thế nào mà lại hỏi một vấn đề làm khó quỷ như thế.
Một người bình thường phát hiện mình đang nói chuyện điện thoại với quỷ, không phải phản ứng đầu tiên là thét lên, sau đó ném điện thoại đi à?
Cứ coi như anh tiếc chiếc điện thoại di động thì tay run run cúp điện thoại cũng được mà!
Vì sao anh không những không sợ, thậm chí còn chủ động hỏi nữa?
Bên đầu dây kia, người phụ nữ hạ giọng thì thầm mấy câu, đột nhiên cuộc trò chuyện bị gián đoạn.
Nghe thấy tiếng máy bận từ bên kia truyền tới, Trần Ca cũng không cảm thấy bất ngờ: “Xem ra bị mình nhìn thấu thì thẹn quá hóa giận rồi.”
Anh cất điện thoại di động đi, đứng trên hành lang đen kịt: “Căn hộ số 304 có ba khách trọ mất tích hoặc bị giết hại. Dân cờ bạc và nhân viên kinh doanh mình đã gặp rồi, người phụ nữ sắm vai người môi giới rất có thể là đời chủ thứ hai, giáo viên Anh ngữ.”
Bây giờ còn chưa đến 12 giờ đêm, Trần Ca đã gặp ba con quỷ khác nhau rồi, anh có dự cảm đây chỉ là một khởi đầu thôi.
“Sau nửa đêm, không biết mình sẽ gặp kẻ kỳ lạ nào nữa. Xem ra mình phải đổi một ý tưởng phá cục mới thôi.” Trần Ca đeo ba lô lên, cầm búa của bác sĩ nát sọ đi tới cửa căn hộ số 304: “So với việc bị người ta nắm mũi dắt đi, không bằng tự mình chủ động làm.”
Đèn căn hộ số 305 chiếu rọi ra hành lang tối thui, toàn bộ khu cư xá Bệnh Viện Số Ba chỉ có mình phòng Trần Ca bật đèn.
“Trong khu cư xá này, các gia đình thường tập trung ở hai tòa nhà phía trước. Hình như tòa nhà cuối cùng này là một cấm kỵ của họ.” Trần Ca cầm khóa căn hộ số 304 lắc mạnh, lớp gỉ sét bong ra, khung cửa lung lay.
Có lẽ do nhiều lần xảy ra án giết người, cảnh sát không chỉ một lần phá khóa, bên cạnh ổ khóa có vết cạy phá rõ ràng.
“Phá cửa quá thô bạo nên không phải việc mình thích làm, nhưng bây giờ cũng chẳng có biện pháp nào tốt hơn cả.”
Trần Ca nhắm đúng vị trí, vung búa của bác sĩ nát sọ lên!
Rầm! Rầm!
Liên tục vài nhát búa thì ổ khóa bị đập vỡ, Trần Ca nhét cán búa vào khe cửa, cưỡng ép cạy cửa phòng ra.
“Động tĩnh mình gây ra lớn như thế mà trong khu cư xá không có ai dám lên tiếng. Xem ra bình thường mấy con quỷ này trêu chọc bọn họ không ít lần.”
Trần Ca đi vào trong căn hộ số 304, bật đèn phòng khách lên, anh phát hiện căn phòng này rất kỳ lạ.
Sofa, bàn ăn đều thấy rất bình thường, nhưng phàm là những đồ có thể mở, ví dụ như ngăn kéo và tủ quần áo đều bị dùng tấm ván gỗ đóng lại.
“Đây mới là bộ dạng của nhà có ma chứ.”
Nhưng có lẽ do đường dây đã hỏng hoặc bị chập, đèn của phòng khách lúc sáng lúc tối. Nó khiến người ta cảm thấy bất an.
Trần Ca đi vào trong phòng, sờ chỗ tựa lưng của ghế sofa, trong phòng đã rất lâu rồi không có người ở nhưng không hề có một hạt bụi nào, giống như vẫn có người quét tước vậy.
“Bố cục hai phòng ngủ, một phòng khách giống với căn hộ 305, nhưng đồ nội thất lại cũ hơn nhiều.”
Trần Ca đi tới cạnh tủ giày, nhìn những tấm ván gỗ đóng phía trên, trong lòng anh hơi ngạc nhiên: “Sao tất cả ngăn tủ và ngăn kéo đều bị đóng hết lại? Lẽ nào bên trong giấu thứ gì kinh khủng sao?”
Anh vung búa của bác sĩ nát sọ lên, đập tủ giày ra, bên trong có mấy đôi giày, trừ những thứ đó ra chẳng có bất cứ thứ gì khác.
“Đây là đồ mà người chết để lại sao?”
Giày da, giày cao gót, dép lê bị bỏ một cách rất qua quýt ở bên trong, Trần Ca kéo nghiêng tủ giày, đổ hết ra. Điều làm anh thấy kinh ngạc đó là tất cả những chiếc giày này đều bị dao gọt trái cây đâm thủng, cứa nát vụn.
“Vết dao? Là khách trọ làm sao?”
Không tìm được đầu mối nào từ giày dép, Trần Ca nhìn về khu vực khác.
Phòng khách không lớn, đối diện chiếc sofa dài là một cái tủ tivi. Điều thú vị là ngăn kéo phía dưới tủ tivi cũng bị tấm ván gỗ đóng lại.
“Mình rút được vật phẩm là Ngăn Kéo Không Thể Bị Mở Ra, vậy có phải chỉ cần mình thử kéo tất cả ngăn kéo ra, thấy cái nào không mở được thì đem đi là xong sao?”
Không ai có thể trả lời cho thắc mắc của Trần Ca, anh chỉ có thể tự thử nghiệm mà thôi.
Vị trí của tủ tivi hơi thấp, Trần Ca mất rất nhiều công sức mới dỡ được tấm ván gỗ ra.
Ào ào!
Khi ngăn kéo được mở ra, từng cuộn băng ghi hình bên trong chiếc hộp màu đen rơi ra ngoài.
“Băng ghi hình? Đây đều là đồ của rất nhiều năm trước rồi.” Anh tìm được một cuộn băng có vẻ khá mới, nhét vào máy quay phim bên dưới tivi.
Anh cắm điện vào, ấn nút khởi động xuống, trong khoảnh khắc tivi khởi động, hình như có một cái bóng hiện lên trên màn hình.
“Là cái bóng hiện lên trên băng ghi hình hay vừa rồi có cái bóng chạy qua trước mặt mình?” Trần Ca vẫn duy trì cảnh giác, anh biết rõ tên cờ bạc mất một cánh tay đã trốn trong căn hộ số 304, có lẽ bây giờ anh ta đang trốn trong một chỗ kín nào đó trong nhà này.
Băng ghi hình từ nhiều năm trước rồi, chất lượng hình ảnh rất kém. Hơn nữa, hình như tivi cũng có vấn đề, thỉnh thoảng màn hình hiện lên màn hình trắng và bị nhiễu.
Đồ của nhiều năm trước có thể sử dụng đã là một kỳ tích, Trần Ca cũng không hề để ý đến những chi tiết kia, anh ngồi xổm trước tivi để xem.
Cảnh tượng trong băng ghi hình chính là căn hộ này, hình ảnh hoàn toàn không chuyển động, chắc là người quay video đặt máy quay cố định ở đâu đó.
“Người đó quay cái gì nhỉ?” Một phút trôi qua, màn hình tivi vẫn chẳng biến hóa chút nào, Trần Ca gần như mất hết kiên nhẫn, anh tìm được điều khiển từ xa thử tua nhanh.
Nửa phần trước của video rất bình thường, nhưng nửa phần sau thì hơi kỳ lạ.
Nửa phần sau của băng ghi hình được quay vào buổi tối, cảnh tượng trong màn hình chẳng khác nào tình hình lúc này của Trần Ca.
Đèn trong nhà bật sáng, camera đặt ở trên tivi, màn ảnh nhắm ngay phòng khách, vừa vặn có thể quay được phòng khách và cửa phòng của mấy nhà bên cạnh.
“Một ngăn kéo toàn là băng ghi hình, điều này chứng tỏ người quay video là người tiến hành quay phòng của mình trong thời gian dài.”
Trần Ca mơ hồ hiểu dụng ý của chủ nhân căn hộ, có lẽ người đó đã trải qua chuyện linh dị nào đó, để chứng minh ý nghĩ trong lòng nên người đó muốn dùng camera quay lại mọi thứ.
“Đúng là lòng tò mò hại chết mèo, khi phát hiện cái nhà này không bình thường chẳng những không nhanh chóng dọn đi mà còn đi tìm đường chết.” Trần Ca nói xong thì ôm máy cát-sét mini vào ngực, lúc này anh mới tiếp tục xem đoạn băng ghi hình.
Chất lượng hình ảnh rất kém, Khi Trần Ca xem đến gần hết đoạn băng thì hình ảnh đột nhiên thay đổi.
Bóng đèn vốn bình thường trong video đột nhiên bắt đầu giống hiện thực, lúc sáng lúc tối. Hơn nữa mỗi khi bóng đèn tối đi, cửa phòng ngủ trong máy ghi hình đang khép lại sẽ mở ra một chút.