Trở lại lớp học, Trần Ca ngồi vào chỗ của mình.
“Bạn thân, sao mắt cậu lại đỏ vậy?” Đỗ Minh phát hiện tâm trạng Trần Ca có chút suy sụp: “Thất tình rồi hả?”
“Tôi phát hiện ra cậu học tập tốt như vậy nhưng vẫn không được các bạn học khác hoan nghênh là hoàn toàn có lý do.” Trần Ca phớt lờ Đỗ Minh, quay đầu sang một bên và bắt đầu suy nghĩ về một vấn đề khác.
Ngay cả trong thế giới phía sau cánh cửa, Trương Nhã vẫn luôn bảo vệ anh.
Trong tình huống vừa rồi, một giáo viên mới không những không giúp chủ nhiệm nói chuyện, mà thậm chí còn chủ động ra tay bảo vệ học sinh của mình, thật sự là rất cảm động.
“Trong thế giới của Vu Kiến, ngoài gia đình, cũng chỉ có giáo viên đó là giúp đỡ cậu ta, bây giờ mình đang phải trải nghiệm quá khứ của cậu ta, người mình có thể tin tưởng nhất chính là Trương Nhã.” Trần Ca vẫn rất lạc quan, chuyện anh phải trải qua lúc này là quá khứ của Vu Kiến, nhưng những người xung quanh anh không phải là người nhà của Vu Kiến, mà là những người nhà được dệt nên từ ký ức của chính anh.
“Người may mắn, cả đời đều được chữa lành bởi tuổi thơ; người bất hạnh, cả đời đều đi chữa lành tuổi thơ của mình.”
“Cho dù cùng trải qua những điều tương tự, nhưng gia đình và môi trường sống khác nhau có thể dẫn dắt tương lai của một người đi theo những hướng khác nhau.”
“Cậu ta muốn mình hiểu sự tuyệt vọng của cậu ta, và mình muốn cho cậu ta thấy niềm hy vọng mà mình luôn ấp ủ trong lòng bấy lâu nay.”
“Trước khi hiện thực đổ nát, máu tươi chảy thành dòng, cũng sẽ chỉ có mình có thể giúp được cậu ta.”
“Minh Thai sẽ không bao giờ muốn cứu cậu ta, mình phải làm cho cậu ta biết điều này.”
Tiết học thứ hai cuối cùng cũng trôi qua, Trần Ca vẫn nằm bò trên bàn, nhìn thị trấn Lệ Loan ngoài cửa sổ.
Trong suy nghĩ của anh, anh đã chia toàn bộ thị trấn Lệ Loan thành bốn khu vực, Đông, Nam, Tây, Bắc, và nếu Vu Kiến không ở trong trường học, anh sẽ phải tìm kiếm từng khu vực khác.
Chuông vào lớp lại vang lên, cuối cùng Trần Ca cũng ngồi thẳng dậy, mở sách tiếng Anh ra sau một thời gian dài không động đến.
“Sau nhiều năm như vậy, mình vẫn chẳng hiểu được một câu nào.”
Giọng của Trương Nhã truyền vào trong tai, một tay Trần Ca chống cằm, đây là lần đầu tiên anh không có ý định trốn học.
Đứng trên bục giảng, thực sự có thể nhìn thấy học sinh một cách rõ ràng, ánh mắt Trương Nhã cũng không biết vô tình hay cố ý mà lướt qua Trần Ca, trong mắt hiện lên chút xin lỗi cùng lo lắng.
Vất vả lắm mới chịu đựng đến lúc tan học, nhà Trần Ca ở khá xa, trước đây anh cũng không có thói quen về nhà vào buổi trưa, huống chi là bây giờ.
Khi tiếng chuông tan học vang lên, Trần Ca đã bước ra khỏi lớp học, anh xách ba lô một mình đi xuyên qua hành lang, đến sân thượng của tòa nhà dạy học một mình.
Bầu trời ở thế giới phía sau cánh cửa của Vu Kiến luôn u ám với, chưa từng có ánh nắng mặt trời.
Trần Ca đứng ở trên sân thượng, sử dụng Âm Đồng, đứng trên cao nhìn xuống tất cả học sinh.
“Không tìm thấy, tên kia đang trốn ở đâu rồi? Đây là thế giới của cậu ta, thế nhưng cậu ta lại biến mất.” Trần Ca nhớ rõ lần đầu tiên anh bước vào cửa, bên tai có giọng nói của một người đàn ông, người đó hẳn là Vu Kiến: “Chìm sâu trong vực thẳm của sự tuyệt vọng, cậu ta cũng mong có người tìm kiếm và được cứu ra.”
Trong khi đang suy nghĩ, Trần Ca nghe thấy tiếng cửa sắt vang lên sau lưng, Trương Nhã, mặc một váy vest đen, xuất hiện ở cửa.
Cô cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy Trần Ca, một lúc sau, cô ấy đi tới với một hộp cơm màu vàng nhạt: “Em không về nhà sao?”
“Không muốn trở về, còn cô thì sao? Tại sao giữa trưa lại chạy lên sân thượng làm gì?”
“Căn tin ồn ào quá, cô thích ăn cơm ở nơi yên tĩnh hơn, phong cảnh ở đây cũng rất tốt và cũng không có ai quấy rầy.” Trương Nhã bước đến bên cạnh Trần Ca, và nhìn vào chiếc ba lô mà Trần Ca vẫn luôn mang theo: “Em vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện ban ngày sao? Giáo viên làm chưa đúng, là do chúng tôi chưa suy nghĩ cẩn thận.”
“Không sao, tôi cũng muốn cảm ơn cô, nếu như không có cô không giúp tôi, tôi đã bị lão đầu hói kia đuổi kịp rồi.”
“Lão đầu hói?” Trương Nhã không ngờ Trần Ca sẽ miêu tả chủ nhiệm Sử theo cách này, suýt chút nữa thì bật cười, nhanh chóng quay mặt sang một bên.
Trần Ca đang không tập trung vào Trương Nhã, anh đang vô cùng chăm chú nhìn các học sinh ở phía dưới, chân mày chậm rãi cau mày.
Học sinh đều đã đi về gần hết, vẫn không thấy bóng dáng Vu Kiến đâu.
“Hình như em có rất nhiều chuyện để trong lòng? Nếu như có thể, em có thể kể cho cô biết được không? Nói một vài thứ ra thì trong lòng sẽ cảm thấy dễ chịu hơn.” Giọng của Trương Nhã rất êm tai, giống như một chiếc chuông gió bị gió thổi qua.
“Không cần phải lo lắng cho tôi, cô cứ ăn cơm đi, một lát nữa đồ ăn nguội là sẽ không ngon nữa đâu.” Trần Ca quay đầu lại nhìn về phía Trương Nhã, dịu dàng, ân cần, nếu như không xảy ra chuyện đó, Trương Nhã hiện tại nhất định rất hạnh phúc.
“Có muốn ăn chung không? Dì ở căng tin đã cho cô rất nhiều đồ ăn, lượng cơm cô ăn cũng rất ít, một mình thì ăn không hết được.” Trương Nhã có thể chỉ muốn rút ngắn khoảng cách, cô ấy muốn làm quen với Trần Ca và giúp đỡ đứa trẻ này.
“Không cần, cô mau ăn cơm đi!” Trần Ca đúng là chẳng khác gì một đứa trẻ, anh chạy về phía bên kia, tiếp tục nhìn xuống dưới tầng.
Người bình thường hoàn toàn không thể hiểu nổi Trần Ca, và không biết anh đang làm gì.
Ở trong mắt người khác, lúc này trên mặt Trần Ca tràn đầy vẻ lo lắng, ánh mắt có phần già dặn không tương xứng với tuổi tác.
Học sinh đã đi về hết, trong sân trường trống không nhìn thấy một ai, Trần Ca vẫn như cũ không tìm thấy Vu Kiến.
“Cậu ta sẽ trốn ở đâu chứ? Chẳng lẽ thực sự muốn mình đi hết toàn bộ thị trấn Lệ Loan để tìm sao? Thời gian có đủ không? Những người xung quanh mình dường như càng ngày càng mệt mỏi, nếu kéo dài nữa rất có thể sẽ xảy ra những điều tồi tệ.” Trần Ca rất lo lắng, nhưng vội vàng cũng vô ích.
Anh xách ba lô, quay đầu lại thì Trương Nhã đang ngồi trên ghế dựa, vẫn luôn nhìn anh.
“Khiến cô phải lo lắng rồi, xin lỗi.” Trần Ca không bao giờ làm tổn thương những người tốt với anh, anh xách ba lô và ngồi bên cạnh Trương Nhã.
Hầu hết bàn ghế trên mái đều bị lỗi, là phế phẩm không ai sử dụng.
“Nếu như em có chuyện gì không vui, thật sự có thể tâm sự với cô, nói không chừng cô có thể giúp em giải đáp đấy.” Trương Nhã quá nhẹ nhàng với mọi người, những người như vậy trong cuộc sống thực tế cũng có, nhưng họ lại thường là người bị tổn thương đầu tiên.
Ở bên cạnh Trương Nhã, dù ở thế giới phía sau cánh cửa, Trần Ca cũng có một cảm giác an tâm không thể giải thích được, anh đặt chiếc ba lô mà đi đâu cũng mang theo xuống, dịch người về phía Trương Nhã.
“Tôi muốn tìm một người, cậu ta tên là Vu Kiến.”
“Tại sao phải tìm cậu ta?”
“Bởi vì cậu ta là nguồn gốc của mọi bất hạnh ở đây, tôi muốn nói với cậu ta một chút chuyện.”
“Nguồn gốc của bất hạnh?” Trương Nhã không hiểu Trần Ca đang nói gì: “Cậu ta làm gì có lỗi với em, hay là gia đình của em sao?”
“Không có, tôi chỉ muốn giúp cậu ta.” Trần Ca cũng không biết phải nói thế nào, trên thực tế anh đã gặp phải những chuyện như vậy rất nhiều lần rồi. Người tiếp xúc với thế giới của ma quỷ chính là anh, tất cả những bất hạnh, đau đớn, tuyệt vọng mà anh gặp phải, anh cũng không thể nói với người khác, chỉ có thể tự mình chịu đựng.
Ngay cả bây giờ, anh biết rằng Trương Nhã đã không còn ở đó và biết tất cả mọi thứ, nhưng anh lại không thể nói ra.
“Thực ra, tôi cũng rất mệt mỏi.” Trần Ca khẽ dựa đầu vào vai Trương Nhã, nhắm mắt lại, để gió trên sân thượng tùy ý thổi qua mặt mình.
Bị Trần Ca dựa vào, lúc đầu Trương Nhã còn muốn né tránh, nhưng cô nhìn khuôn mặt có phần quen thuộc đó, lại không nhẫn tâm đẩy Trần Ca ra.