“Cố Phi Vũ cũng không rõ tại sao Trần Ca vào cảnh tượng nhà ma dọa người mà còn phải chặn lối ra, cậu ta lén lút nói thầm trong lòng: “Chẳng lẽ là muốn “đuổi cùng giết tận” khách tham quan ư?”
Tiểu Cố nhìn Trần Ca xuống hầm, thành thật đóng tấm ván gỗ lại rồi đẩy các đạo cụ đè lên đó.
…
Hai nhóm của Dương Thần và Ngụy Ngũ chọn lối đi bên trái, đi được một nửa thì phía trước lại xuất hiện một ngã rẽ.
“Đây là ngã rẽ thứ hai, cuối con đường bên trái là một cái giếng sâu, còn cuối con đường bên phải là ba căn phòng trống.”
Dương Thần liếc nhìn cuốn sổ trong tay, trong đó có mô tả chi tiết cho từng cảnh tượng, có thể nhớ được rõ như vậy cho thấy các học trưởng, học tỷ của cậu ta đã từng trải qua nỗi tuyệt vọng như thế nào ở đây để khi trở lại trường mà mọi thứ vẫn còn sống động trước mắt.
“Ba căn phòng đều được đánh số, một phòng nào đó có giấu một thi thể nữ. Theo như ghi chép của học trưởng thì trong túi của thi thể nữ có một cái phù hiệu.”
Nghe mô tả của Dương Thần, cả Lý Tuyết và Vương Diễm đều cau mày, chỉ cần nghe thôi là họ đã không muốn đến gần.
“Để chúng tôi lấy cái phù hiệu này cho.” Khổng Tường Minh vẫn luôn giữ im lặng đột nhiên mở miệng nói, Ngụy Ngũ muốn nói gì đó nhưng bị ánh mắt hắn ta ngăn lại.
“Được rồi, vậy chúng tôi sẽ ở bên ngoài giúp anh canh cửa. Trong sổ ghi chép có nhắc nhở, nói rằng khi khách tham quan đi vào căn phòng trống, có thể sẽ có con rối ở bên ngoài làm phiền.”
“Không cần, không phải có giới hạn thời gian qua cửa sao? Các cậu cứ đi đường khác trước, chút nữa chúng tôi sẽ đi tìm mấy cậu sau.” Khổng Tường Minh nói xong thì trực tiếp rời đi, Ngụy Ngũ theo sau, cả hai người từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.
“Lão Dương, chúng ta cũng đi thôi.” Vương Diễm chỉ vào con đường có Giếng Sâu và nói: “Tách ra cũng tốt, mắc công họ sẽ liên lụy chúng ta.”
Trước đó trong cuốn sổ ghi không được tách ra hành động nhưng bây giờ tình hình đã khác với lúc trước, hai người khách tham quan rất có thể là diễn viên ngôi nhà ma đóng giả.
Dương Thần gật đầu, ba người rảo bước đến bên cạnh Giếng Sâu, như được mô tả trong sổ ghi chép, có hai phù hiệu bị ném trong giếng.
“Hai phù hiệu cùng một lúc, có vẻ như học trưởng nói không sai, cái giếng này thực sự rất nguy hiểm.” Lý Tuyết lấy một sợi len từ túi xách của mình ra, tháo kẹp tóc trên đầu xuống rồi buộc nó vào đầu sợi len: “May là chúng ta đã chuẩn bị trước.”
“Đoán chừng ông chủ nhà ma cũng không ngờ tới.” Ba sinh viên lần đầu tiên cảm thấy vui vẻ kể từ khi bước vào ngôi nhà ma, như thể họ đã đánh bại ông chủ nhà ma xấu xa về mặt tinh thần.
Lý Tuyết thả sợi len xuống giếng, rất dễ dàng móc được một trong hai cái phù hiệu rồi từ từ kéo lên. Khi phù hiệu được kéo ra khỏi giếng, mấy người họ như mấy người cày game thâu đêm cuối cùng lấy được trang bị cực phẩm.
“Làm tốt lắm!”
Khi Lý Tuyết muốn thả sợi dây mảnh vào giếng sâu lần nữa thì phát hiện một số chuyện ngoài ý muốn, dường như miệng giếng trở nên sâu hơn một chút.
Cô đã phải thử mấy lần, cuối cùng cũng móc được cái phù hiệu kia nhưng khi cô muốn kéo lên thì trong giếng xuất hiện cảnh tượng khủng khiếp.
Cát mịn trượt về hai bên, một gương mặt người chết nổi lên.
Một nửa phù hiệu lộ ra trên mặt cát, nửa còn lại bị gương mặt người chết cắn chặt trong miệng!
“Mẹ nó!”
“Có cần phải chơi ác vậy không?”
Ba sinh viên nằm cạnh giếng, lần đầu tiên cảm nhận được thế giới tràn đầy ác ý của người lớn.
“Tiểu Tuyết dùng thêm chút sức xem có thể kéo phù hiệu ra không.”
Nữ sinh viên hơi mũm mĩm kéo sợi dây mảnh từng chút một, cát mịn chuyển động, cơ thể người chết dần lộ ra.
“Bựt!”
Sau khi thử lại nhiều lần, sau cùng sợi dây mảnh bị đứt, không lấy được phù hiệu ra, kẹp tóc của cô gái còn rơi cạnh miệng con rối.
“Không được, ông chủ này thực sự không chừa khe hở nào cho chúng ta chui!” Lý Tuyết nhìn kẹp tóc của mình, cảm thấy hơi đau lòng.
“Hai người ở bên ngoài, tôi sẽ xuống dưới lấy kẹp tóc và phù hiệu ra.” Vương Diễm bốc đồng hơn: “Không phải chỉ là một con rối nhìn giống người chết thôi sao? Ngay cả người chết thật tôi cũng đã thấy qua rồi.”
“Cậu đã nhìn thấy người chết nhưng đã bao giờ nhìn thấy người chết biết di chuyển chưa?” Dương Thần ngăn Vương Diễm lại: “Chỗ này là một khu vực nguy hiểm mà học trưởng đã đánh dấu trọng điểm, đừng tùy tiện mạo hiểm, không phải chỉ là một phù hiệu thôi sao? Chúng ta không có cái này vẫn có thể tìm thấy các phù hiệu khác, không thể bị lợi ích nhỏ nhoi làm mờ mắt mình.”
“Tôi nghe cậu.” Tính cách Vương Diễm bốc đồng nhưng cậu ta không ngu ngốc: “Chúng ta có nên để hai diễn viên ngôi nhà ma đó đi xuống không?”
“Nếu họ là diễn viên, sẽ biết trước có nguy hiểm trong giếng nên chắc chắn sẽ không đi xuống; nếu họ chỉ là khách tham quan bình thường, chúng ta hại người ta như vậy cũng không tốt.” Lý Tuyết thuyết phục.
“Vẫn còn thời gian, chúng ta không thấy cặp tình nhân trên đường đi, có thể họ đã đi sang phía bên kia, tìm thấy họ trước rồi tính tiếp.” Dương Thần nhìn vào bản đồ: “Có thể đi vòng qua đằng trước Giếng Sâu, cảnh tượng bên đó là phòng ngủ của nữ sinh.”
Dương Thần cầm bản đồ chạy đến cuối cảnh tượng Giếng Sâu nhưng lại không thấy phòng ngủ của nữ sinh được ghi chú trên bản đồ mà thay vào đó xuất hiện một ngã rẽ.
“Vẽ sai bản đồ rồi sao?”
Dương Thần quay tấm bản đồ vẽ tay lại rồi nhìn một lúc: “Sao lại có thể có một lối đi mới ở đây? Chẳng lẽ chúng ta đã kích hoạt cảnh tượng ẩn? Ngôi nhà ma của ông chủ Trần còn có cách chơi này sao?”
Ba sinh viên nhìn nhau, bản đồ mà họ phụ thuộc vào lúc này hoàn toàn vô dụng.
“Khó trách mấy cảnh tượng trước ít phù hiệu như vậy, xem ra có một số phù hiệu đã được giấu trong cảnh tượng ẩn.” Dương Thần xé một tờ giấy từ cuốn sổ tay rồi phác thảo vài nét đơn giản: “Đi vào xem thôi, cho dù hôm nay không qua cửa được cũng phải hoàn thiện bản đồ để sau này sinh viên trường mình khám phá.”
Ba sinh viên nghĩ rằng họ đã kích hoạt cảnh tượng ẩn, họ đã trở thành nhóm khách tham quan đầu tiên vào Trường Dân Lập Tây Thành.
Rẽ qua một chỗ ngoặt, phong cách kiến trúc ở hai bên hơi khác nhau, trên tường không có dấu vết bị lửa đốt, ở đây mang lại cho mọi người cảm giác chân thực hơn.
“Lão Dương, cậu có ngửi thấy một mùi hôi không?” Vương Diễm dừng lại ở lối vào, bịt mũi lại: “Mùi rất lạ, giống như có gì đó bị mốc.”
...
Khổng Tường Minh đứng bên ngoài cảnh tượng “Căn Phòng Ba Người”, im lặng không nói gì.
“Anh cố tình tránh ba sinh viên đó chạy đến đây làm gì?” Ngụy Ngũ không hiểu.
“Anh nhìn cánh cửa của cảnh tượng này, có giống cửa phòng của nhà trọ Hải Minh không?” Khổng Tường Minh kéo mở cửa, cấu trúc bên trong giống hệt như phòng của nhà trọ Hải Minh.
“Đúng là giống thật, sao có thể trùng hợp đến vậy nhỉ?” Ngụy Ngũ cũng hơi ngạc nhiên: “Mấy ngày trước chúng ta vừa đến nhà trọ Hải Minh bắt thằng nhóc tự ý bỏ trốn, hôm nay lại thấy cách bố trí tương tự như nhà trọ Hải Minh trong ngôi nhà ma”
“Để xây dựng được cảnh tượng thì cần phải có thời gian, xem ra ông chủ của ngôi nhà ma đã phát hiện ra bí mật của nhà trọ Hải Minh từ lâu.” Ánh mắt của Khổng Tường Minh lộ ra một chút suy tư: “Có thể cậu ta đã nhìn thấy thằng nhóc tự ý bỏ trốn từ phía sau cánh cửa.”