Ngay cả khi bị mấy cái tay nắm chặt, Minh Thai vẫn muốn đến gần Trần Ca như cũ, nét mặt nó dần dần thay đổi, trên đồng tử vốn bình thường xuất hiện những vết nứt, vô số sợi tơ đen sâu hun hút, mang theo hơi thở không rõ quấn lấy cánh tay.
Nhân viên của Trần Ca chặn đường đi của Minh Thai, con quái vật này không đi sâu nghiên cứu vì sao, đôi mắt hỏng của nó chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Ca và chuẩn bị giết tất cả những người và lệ quỷ cản đường nó.
Những sợi tơ bị nguyền rủa muốn xuyên vào cơ thể của các nhân viên, nhưng mỗi khi sợi tơ đến gần các nhân viên thì nó đều sẽ bị một lực vô hình bật ra, lời nguyền không thể có hiệu lực, Minh Thai lại một lần nhìn về phía đôi giày cao gót màu đỏ cả người quấn đầy băng vải, nó đang cảm thấy lời nguyền có cùng nguồn gốc với mình trên đôi giày cao gót này.
Nguyên nhân khiến Minh Thai có cảm giác như vậy không chỉ bởi vì đôi giày cao gót màu đỏ đã nuốt lời nguyền do Minh Thai để lại sau những cánh cửa kia, có vẻ như đôi giày cao gót màu đỏ biến thành như bây giờ là do có liên quan đến bệnh viện đó.
Bản chất của lời nguyền là gây tổn thương, phải trả giá rất nhiều, xuyên tạc nhân quả và nó sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến cả hai bên.
Muốn nguyền rủa một người đã chết thì trước hết phải có giác ngộ để trở thành quỷ, nguyền rủa rất nguy hiểm, vì vậy ngay cả trong số những lệ quỷ áo đỏ thì cũng có rất ít người thành thạo nguyền rủa.
Minh Thai đã mang trong mình vô số tội lỗi, cuộc sống chật vật và tuyệt vọng của nó có thể là cái giá phải trả của việc sử dụng lời nguyền, nhưng nó đã không thể quay đầu trở lại từ lâu rồi, cho dù biết mình sẽ bị hãm sâu trong địa ngục, cũng phải tiếp tục tạo ra lời nguyền.
Trần Ca còn chưa biết quá khứ của đôi giày cao gót đỏ, nhưng anh biết rất rõ một điều rằng "người" am hiểu nguyền rủa thường phải làm bạn với bất hạnh, nếu có thể, Trần Ca cũng không muốn đôi giày cao gót đỏ tiếp tục sử dụng năng lực của mình.
Hai con quái vật giỏi nguyền rủa đang đối đầu với nhau, đó là một điều cực kỳ khủng khiếp, cách chúng sinh ra và chết đi cũng khác hẳn với những áo đỏ thông thường.
Nhìn bề ngoài thì có vẻ gió êm sóng lặng, nhưng thực ra dòng sóng ngầm đã trào dâng từ lâu ở một nơi vô hình nào đó, những sợi tơ đen thoát ra từ trên người bọn họ đều ẩn chứa lời nguyền độc ác nhất, một khi bị sợi tơ xuyên vào cơ thể, nếu là không được giải trừ kịp thời, hậu quả khó mà lường được.
Trần Ca cũng biết sự nguy hiểm của nguyền rủa, so với Minh Thai thì anh để ý đến sự an toàn của các nhân viên hơn: “Hãy ra tay cùng nhau đi! Đừng chần chừ! Hãy cố gắng giết chết nó tại đây!”
Kiên quyết và trực tiếp, thế giới phía sau cánh cửa chưa bao giờ nhân nhượng hay thỏa hiệp, ở đây ngươi không chết thì ta phải lìa đời, bất kỳ do dự là để lại hy vọng sống cho đối phương.
Nghe thấy giọng nói của Trần Ca, đôi giày cao gót màu đỏ đã ngăn cản mọi lời nguyền rủa, mấy áo đỏ còn lại thì khống chế được cơ thể của Minh Thai, và cuối cùng Tiểu Bố sẽ hoàn thành đòn chí mạng.
Các nhân viên dường như đã trao đổi với nhau ở trong truyện tranh, những áo đỏ này vô cùng rõ ràng thực lực của nhau, Tiểu Bố nhìn sơ sơ tưởng nhu nhược yếu đuối thực ra mới là nhân viên áo đỏ đáng sợ nhất.
Làn sóng đẫm máu cuốn trôi màn sương đen, lần đầu tiên Tiểu Bố sử dụng năng lực đặc biệt của mình trước mặt Trần Ca.
Chiếc váy đỏ trên người cô bé nối với sóng máu dưới chân, mặt đất đen xám bị nhuộm đỏ, một tòa nhà được tạo thành hoàn toàn từ tơ máu từ từ nhô lên khỏi mặt đất, giống như những cánh tay khổng lồ giơ cao lên bầu trời.
Thị trấn Lệ Loan!
Tiểu Bố như thể đang giẫm lên toàn bộ thị trấn Lệ Loan, cô bé xé nát màn sương đen, vẽ nên một màu đỏ như máu trong thế giới tối đen như mực.
Vô số linh hồn đang gào khóc lao ra khỏi thủy triều máu, lao vào cắn xé Minh Thai đã không thể nhúc nhích, các tòa nhà cũng đang bắt đầu nghiền nát cơ thể của Minh Thai.
Tơ máu nắm chặt da thịt của Minh Thai, Tiểu Bố muốn dùng toàn bộ thị trấn Lệ Loan để nghiền nát nó.
Các nhân viên khác của nhà ma cũng bắt đầu tấn công vào những nơi mà tòa nhà không nghiền nát được một cách ăn ý, cơ thể của Minh Thai ngay lập tức trở nên méo mó và mờ đi, xuất hiện các vết thương, vết thương cũ còn chưa kịp lành lại thì đã có nhiều vết thương mới đan xen vào nhau xuất hiện.
Những vết nứt trên con mắt của Minh Thai đã mở rộng ra toàn thân, nó biết rằng trên người Trần Ca có rất nhiều lệ quỷ đang ẩn náu, nhưng không ngờ những lệ quỷ đó lại khủng khiếp đến vậy.
Đôi mắt như sắp vỡ nát nhìn về phía Trần Ca qua vô số lệ quỷ và áo đỏ, biểu tình của Minh Thai vẫn không có thay đổi quá nhiều, cơ thể nó như sắp bị nghiền nát từng chút một cho đến khi bị thị trấn Lệ Loan chôn vùi hoàn toàn dưới chân Tiểu Bố.
“Hồn phi phách tán?”
Đứa bé đứng trên cái bóng của Trần Ca đã hoàn toàn biến mất, nhưng Trần Ca lại không thể vui được, bởi vì biểu hiện của Minh Thai quá bất thường, nó thậm chí còn không phản kháng và vẫn luôn chịu đựng một cách thụ động.
“Không hợp lý lắm.”
Thị trấn Lệ Loan màu máu dưới chân Tiểu Bố không ăn khớp với sương mù màu đen trên bầu trời, những bóng đen kỳ lạ trong sương mù nhanh chóng bị màu đỏ máu thu hút, bắt đầu tiến dần đến đây.
“Tiểu Bố!”
Trần Ca yêu cầu Tiểu Bố thu hồi thủy triều đẫm máu, khi màu đỏ biến mất, những con quái vật trong màn sương đen cũng mất đi hứng thú với nơi này.
Khi màu đỏ hoàn toàn biến mất, Trần Ca nhìn thấy một bóng người thấp lùn xuất hiện trong một tòa nhà nào đó ở xa xa, lông mày của anh từ từ nhíu lại.
Bóng đen đó cứ như ẩn như hiện trong màn sương đen, khoảng cách giữa nó và Trần Ca càng lúc càng gần, cho dù có sử dụng Âm Đồng thì Trần Ca cũng không thể bắt được đối phương.
Sau khoảng vài giây sau, vô số tơ máu đột nhiên bao trùm lấy Trần Ca, tất cả các nhân viên đều như gặp phải kẻ thù lớn, tất cả đều nhìn chằm chằm vào phía sau Trần Ca.
Thực ra Trần Ca đã đoán trước được, anh quay đầu nhìn lại thì thấy một đứa bé trông giống như anh khi còn bé lại xuất hiện, vẫn đứng trên cái bóng của anh như trước.
“Đây là một đứa khác? Không thể giết chết được sao?" Trần Ca dường như nhìn thấy chính mình khi còn nhỏ trên người Minh Thai, và anh cũng nhìn thấy đứa trẻ không thể giết chết đó.
“Không đúng, những đứa bé trai này hẳn là không phải bản thể của Minh Thai, không phải là không giết được, mà là mình không tìm thấy đúng nó.”
Đứa bé phía sau muốn bắt Trần Ca, đồng tử nứt vỡ không ngừng nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ca, có vẻ việc vừa rồi bị giết cũng không có chút ảnh hưởng nào đến nó.
Chuyện xảy ra vừa rồi lại tái hiện một lần nữa, Minh Thai bị các nhân viên ngăn cản, không thể đến gần Trần Ca, Trần Ca cũng không dám đứng xa nhân viên của mình, hai bên rơi vào thế bế tắc.
“Đúng là Minh Thai muốn chiếm thân thể của mình, nhưng mình luôn có cảm giác rằng nó còn có kế hoạch lớn hơn, hình như nó đang cố tình trì hoãn thời gian.”
“Điện thoại màu đen nói đêm nay Minh Thai sẽ sinh ra, nhưng cũng không nói nó sẽ sinh ra bằng hình thức nào, hiện tại mình chỉ biết rằng việc sinh ra của nó chắc chắn có liên quan đến mình, nếu như không ngăn cản được nó, mình nhất định sẽ chết.”
Lời đe dọa về cái chết khiến Trần Ca càng phải thận trọng hơn, ngay cả khi các nhân viên đã thoát khỏi xiềng xích của thế giới sau cánh cửa, anh vẫn phải luôn cẩn thận.
Cánh cửa này khác với bất kỳ cánh cửa nào mà anh đã từng bước vào, những kinh nghiệm trong quá khứ cũng không áp dụng được ở đây.
“Có vẻ như mình cần phải đi tìm Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa và xem tình huống của chúng bây giờ như thế nào.” Trần Ca chọn cách liên lạc với Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, nhưng anh nhất định sẽ giữ khoảng cách an toàn với họ, dù sao thì trong lòng mọi người đều rõ ràng, ai cũng hận không thể khiến đối phương nhanh chóng chết đi.
“Giết Minh Thai này đi, sau này có thể sẽ có những đứa trẻ khác bước ra khỏi tòa nhà, tốt hơn hết là nên dẫn nó đi tìm những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa.” Trần Ca vốn còn định ngư ông đắc lợi, nhưng Minh Thai cứ nhìn chằm chằm vào anh, anh hoàn toàn không có cơ hội này.
“Muốn theo thì cứ đi theo đi.”
Cậu bé muốn đến gần Trần Ca, các nhân viên đã hết sức ngăn cản, lời nguyền màu đen và tơ máu màu đỏ va chạm và biến mất, tạo ra tiếng động thu hút sự chú ý của một số quái vật trong màn sương đen.
Đây cũng có thể là một trong những kế hoạch của Minh Thai, lợi dụng Trần Ca để chia sẻ áp lực của thế giới đằng sau cánh cửa, và để Trần Ca giúp nó dọn dẹp lũ quái vật trong màn sương đen.
Để ngăn điều này xảy ra, Trần Ca yêu cầu các nhân viên kiểm soát phạm vi cuộc chiến càng nhỏ càng tốt.
Lúc này Trần và Minh Thai đã công khai đối đầu với nhau, Minh Thai đã hiểu rõ sức mạnh của nhân viên Trần Ca, còn Trần Ca thì cũng biết tình hình không mấy lạc quan của Minh Thai hiện tại, nó đã không còn khả năng kiểm soát tình hình chung trước khi nó ra đời.
Thế giới đằng sau cánh cửa hoàn toàn rơi vào hỗn loạn, vô số bóng đen khổng lồ trong màn sương đen đang tấn công tòa nhà, tất cả các tòa nhà trong cả khu chung cư đều đã bị hư hại nghiêm trọng, nghiêm trọng nhất chính là tòa nhà B của chung cư Kim Hoa.
Hầu hết tiếng ồn đều phát ra từ đó, những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa hẳn là đang ở gần tòa nhà đó.
Có nhân viên mở đường, sương mù đen không thể đến gần Trần Ca, anh được bảo vệ ở giữa, quan sát những con quái vật như ẩn như hiện trong màn sương.
Dù đang trong thời điểm rất căng thẳng nhưng Trần Ca vẫn có cảm giác như đang đi thăm vườn thú, những con quái vật trong màn sương đen hoàn toàn khác với những ma quỷ trong thế giới đẫm máu, trông chúng đáng sợ và kỳ dị hơn, người thường dù có nằm mơ cũng không thể thấy được những thứ có hình thù kỳ dị như vậy.
“Nếu Minh Thai không đi cùng mình, mình có thể bắt một số con quái vật và thí nghiệm ngay bây giờ. Nhưng cũng không sao, ngay cả khi không thể mang được những con quái vật này ra ngoài, mình cũng biết ngoại hình và tính cách của chúng, sau này mình có thể tự chế tạo ra chúng, trong tương lai, con ác mộng nhân tạo chắc chắn sẽ thua không thua gì một cơn ác mộng thực sự.” Sau khi nhân viên xuất hiện, thần kinh vẫn luôn căng thẳng của Trần Ca đã thả lỏng một chút, anh quay đầu lại nhìn Minh Thai, đứa trẻ đó vẫn giẫm lên cái bóng, âm hồn bất tán, cứ đi theo anh.
Trong quá trình Trần Ca đi đến tòa nhà B của chung cư Kim Hoa, Minh Thai đã có vài lần chống trả quyết liệt nhưng đều bị các nhân viên khống chế được, điều đó không những không làm hại được Trần Ca mà lại càng khiến Trần Ca quyết tâm với suy nghĩ của mình hơn.
Minh Thai không muốn để Trần Ca đi đến đó, có lẽ nó đang lo lắng rằng Trần Ca sẽ hợp lực với bệnh viện.
Âm thanh bên tai anh càng lúc càng lớn, máu trong sương mù đen cũng càng ngày càng dày, khi Trần Ca đi đến tòa nhà B của chung cư Kim Hoa, anh cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sửng sốt.
Ở cổng tòa nhà B của chung cư Kim Hoa, có một người đàn ông không có ngũ quan, trên mặt của anh ta chỉ có một vết thương dữ tợn chạy dọc theo mặt, giống như số "1".
Anh ta mặc một chiếc áo khoác giống như áo blouse trắng trong phòng thí nghiệm, tại sao anh lại mô tả nó như vậy là vì bộ đồ máu trên người anh ta được khâu hoàn toàn bằng những khuôn mặt người.
Nếu nhìn kỹ, còn thấy mấy khuôn mặt đó đang chuyển động.
“Đây là cái gì vậy? Nhìn không giống lệ quỷ, nhưng cũng không giống người.”
Trần Ca phát hiện ra rằng hơi thở mà người đàn ông toát ra khác với hơi thở của tất cả những áo đỏ khác, rất khó để diễn tả, nhưng có một điều chắc chắn là hơi thở đó mạnh mẽ và đáng sợ đến nỗi ngay cả Tiểu Bố và đôi giày cao gót màu đỏ cũng không muốn đến gần.
Người đàn ông mặc áo khoác từ mặt người cũng phát hiện ra Trần Ca, anh ta quay người lại, vết sẹo nghiêng trên mặt nhắm thẳng vào Trần Ca, máu không ngừng rỉ ra từ đó.
“Trần...Ca!”
Một giọng nói trực tiếp vang lên trong tâm trí Trần Ca, anh lùi lại nửa bước, đến khi nhớ ra Minh Thai vẫn còn đang đứng phía sau mình thì mới dừng bước chân lại.
Lúc này, trái tim của Trần Ca đã dấy lên một cơn sóng lớn, anh không ngờ rằng một con quái vật mà anh chưa bao giờ nhìn thấy lại có thể nói tên anh trong lần đầu tiên gặp nhau.
“Chẳng lẽ con quái vật này đã từng là bác sĩ chữa trị cho mình?” Hình ảnh khi làm nhiệm vụ ác mộng ở chung cư Giang Nguyên hiện lên trong đầu anh, giọng nói trong trí nhớ của Trần Ca hoàn toàn khác với giọng nói của con quái vật này: “Trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, ngoại trừ bác sĩ điều trị cho mình lúc trước, thì những bác sĩ còn lại cũng biết mình sao?”
Đối phương đã trực tiếp nói tên anh ngay khi anh ta nhìn thấy anh, đồng thời trong giọng nói đó còn để lộ ra sự ác độc đến vặn vẹo, điều này cho thấy mối quan hệ giữa họ không đơn giản chỉ dừng lại ở mức độ hiểu biết lẫn nhau.
Bác sĩ vô diện dường như biến thành bộ dạng như bây giờ cũng là vì Trần Ca.
“Tại sao mình luôn cảm giác ai cũng không chào đón mình nhỉ? Rõ ràng mình có làm cái gì đâu!”
Dù lúc đầu Trần Ca cũng không có định hợp tác với đối phương, nhưng thái độ của đối phương thực sự khiến anh sợ hãi, nếu như không phải áp lực Minh Thai mang đến quá lớn thì có lẽ hai bên đã đánh nhau từ lâu rồi.
Bác sĩ vô diện có lẽ đã phá vỡ xiềng xích của thế giới sau cánh cửa sớm hơn đôi giày cao gót màu đỏ, nhưng tình hình hiện tại của anh ta cũng không quá tốt.
Cơ thể anh ta bị những đường đen mỏng đâm xuyên qua, cứ mỗi cử động, một lượng lớn máu đen sẽ chảy ra trên người anh ta, có vẻ như cơn đau kéo dài đã khiến vết sẹo trên mặt anh ta biến dạng, trên mỗi khuôn mặt trên áo khoác anh ta đều đang kêu la thảm thiết, một số cơn đau khi đến tột cùng còn có thể cắn xé cơ thể anh ta một cách nghiêm trọng.
“Con quái vật này không phải là người sống, đúng không?”
Trần Ca càng nhìn càng sợ hãi, anh sử dụng Âm Đồng cũng có thể phân biệt được người sống và lệ quỷ.
Vị bác sĩ quái vật trước mặt có máu có thịt, cấu tạo cơ thể cũng giống như người thường.
“Chẳng lẽ thứ tỏa ra cái hơi thở kinh khủng đó không phải là anh ta? Mà là cái áo khoác trên người anh ta sao?”
Áo đỏ được gọi là áo đỏ là bởi vì chúng bị oán khí quấn thân, hận thù và tuyệt vọng hóa thành máu tươi không bao giờ đông lại, nhưng bộ quần áo màu đỏ trên người bác sĩ vô diện hoàn toàn khác với bất kỳ áo đỏ nào khác.
Mặc dù cả hai đều có máu, nhưng chúng được tạo thành từ rất nhiều khuôn mặt, trông vô cùng đáng sợ.
Vẻ ngoài kỳ lạ của anh ta khiến Trần Ca nhớ đến Trương Nhã sau khi trở thành hung thần, khi ở Thông Linh Trong Trường Ma, trên cái áo màu máu của Trương Nhã cũng từng hiện ra rất nhiều bóng ma, tất cả bóng ma đó đêu là những áo đỏ bị cô ấy nuốt chứng.
“Liệu có phải bác sĩ vô diện này là vật ký thác không? Kẻ giết người thực sự của Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa chính là "hung thần" đang trốn ở trong những cái mặt người ở trên áo sao?”
Mọi người nhìn thấy bộ dạng của vị bác sĩ vô diện này có lẽ sẽ sợ chết khiếp, sẽ không muốn suy nghĩ sâu xa, nhưng Trần Ca thì khác, anh và Trương Nhã như hình với bóng nên cũng biết một số bí mật của hung thần và áo đỏ cấp cao nhất.
“Khi bác sĩ vô diện chết, đó có thể chính là lúc hung thần xuất hiện trên người anh ta.”
Lúc này, cơ thể của bác sĩ bị vô số sợi tơ đen nguyền rủa xuyên qua, mặt người trên quần áo vẫn đang gặm nhấm anh ta, nhưng anh ta dường như có thể cầm cự được.
Con quái vật này dường như thường xuyên phải chịu đựng những cơn đau và sự tra tấn tương tự cho nên khả năng chịu đựng những lời nguyền rủa của anh ta là rất cao.
“Thật khó có thể tưởng tượng được rằng con quái vật không có ngũ quan lại là một người còn sống sờ sờ, âm thanh vừa mới hiện lên trong đầu mình vừa rồi đầy oán hận, chẳng lẽ anh ta trở nên như thế này là hoàn toàn tại mình sao?'
“Có lẽ cách đây rất lâu, vị bác sĩ này đã gặp mình ở Hàm Giang, anh ta chưa hoàn thành những gì mà Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa yêu cầu cho nên đã phải chịu sự trừng phạt nào đó.”
Trần Ca không có bất kỳ ấn tượng nào về những điều này, anh thực sự cũng rất oan ức: “Làm sao khi còn nhỏ mình lại giết không chết chứ, nhưng nếu không ai muốn giết mình, thì làm sao mà họ biết được mình là đứa trẻ giết không chết chứ? Bọn họ chắc hẳn đã thử rất nhiều phương pháp khác nhau để làm những điều như vậy với trẻ em, bọn chúng đúng là không phải là con người.”
Một tiếng động lớn phát ra từ tòa nhà B của chung cư Kim Hoa, khi bác sĩ vô diện bị Trần Ca quấy rầy, khuôn mặt trên áo khoác gần ngực của anh ta lập tức bị xé toạc bởi một lực nào đó.
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong màn sương mù đen, cũng là lúc Trần Ca phát hiện ra rằng có một con quái vật khác ở trong tòa nhà B của chung cư Kim Hoa.
Đó là một con búp bê vải chỉ có tứ chi và đầu, hai chân nhét đầy rác rưởi và xương, trong hai cánh tay là xác những con chim nhỏ đã khô đét, trong đầu chứa đầy bông gòn nhuốm máu và da thịt đã bị cháy đen, hai mắt, một là một nút áo màu đen được khâu trên mặt, còn một cái là một con ngươi đỏ ngầu.
Phần thân của con búp bê vải dường như vẫn chưa được tìm thấy, vô số sợi tơ đen bị nguyền rủa đã nối các chi và đầu của nó lại với nhau.
Con quái vật này đang canh gác lối vào hành lang của tòa nhà B trong chung cư Kim Hoa, trọng tâm của cuộc đấu tranh giữa nó với bác sĩ vô diện là một tiêu bản trái tim cắm đầy đinh.
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đối xử với những đứa trẻ khác khác hẳn với Trần Ca, bọn chúng giết Niếp Tâm, cướp đi năng lực "trái tim" của Minh Thai, thật không may, bọn chúng tình cờ mang theo khả năng này và bước vào sau cánh cửa, vì vậy chúng trực tiếp bị Minh Thai theo dõi.
Nhân lúc những con quỷ trên người bác sĩ vô diện bị ràng buộc bởi các quy tắc của thế giới đằng sau cánh cửa, Minh Thai đã lấy đi trái tim, cái tên hung thần mờ mờ ảo ảo trên người bác sĩ vô diện dường như đã tốn rất nhiều công sức nhưng cũng không thành công ngăn chặn Minh Thai, chỉ miễn cưỡng bảo vệ được mạng của bác sĩ vô diện.
Khi sự trói buộc được nới lỏng, bác sĩ vô diện và hung thần trên người anh ta ngay lập tức bắt đầu tích cực tìm kiếm Minh Thai, bọn họ biết rằng Minh Thai trong khoảng thời gian trước khi được sinh ra chính là lúc suy yếu nhất.
Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa có lẽ đã luôn biết Minh Thai đang làm cái gì, bọn họ không ra tay là chỉ vì muốn sử dụng một cái giá thấp nhất để giết chết Minh Thai, hoặc là muốn bắt nó lại một lần nữa.
Cả hai bên đều hiểu rõ về nhau, cuộc chiến giữa họ có vẻ khốc liệt, nhưng Trần Ca luôn cảm thấy giữa họ có sự dè dặt và chưa cố gắng hết sức.
“Minh Thai là hung thần, nhưng bây giờ chỉ có một con búp bê vải không hoàn chỉnh xuất hiện; áo đỏ mặt người kia cũng có thể là một hung thần, nhưng nó ẩn núp còn muốn sâu hơn Minh Thai; cuối cùng chính là Trương Nhã...” Trần Ca quay đầu nhìn về phía cậu bé đứng trên cái bóng của chính mình, nhưng Trương Nhã không có bất kỳ phản ứng gì cả, đây hoàn toàn không giống với tính cách của Trương Nhã chút nào.
“Ba hung thần dường như đang chờ cái gì đó...”
Anh đang chăm chú suy nghĩ, mặt đất đột nhiên rung lên, tất cả các tòa nhà ở thế giới sau cánh cửa bắt đầu rung chuyển, sương mù đen xung quanh dày đặc hơn trước gấp mười lần.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Trần Ca ngửa đầu nhìn lên, anh ngạc nhiên há to miệng.
Bao phủ tất cả mọi thứ, dường như trong đại dương sương mù màu đen bỗng xuất hiện một bóng đen khổng lồ còn lớn hơn cả chung cư Kim Hoa cùng Cửu Hồng cộng lại!
Một cảm giác khiến người ta hít thở không thông ập đến ngay lập tức, tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy vô cùng áp lực.
Bác sĩ vô diện và con búp bê không trọn vẹn cũng ngừng chiến đấu, cậu bé đứng sau Trần Ca cũng ngẩng đầu lên, lúc này, tất cả người và quỷ đều ngẩng đầu lên nhìn về phía bầu trời màu đen.
Không ai lên tiếng, thẳng cho đến khi bóng đen khổng lồ chuẩn bị đè bẹp các tòa nhà cao tầng ở chung cư Kim Hoa thì cậu bé đi theo sau Trần Ca mới nở nụ cười.
“Quá Khứ, cuối cùng cũng đến rồi.”