Tia chớp xoẹt qua bầu trời đêm, trong giây phút đó nó lóe sáng làm đầu người ở cửa sổ càng nổi bật, tăng thêm sự kinh dị.
Mấy cánh tay mảnh khảnh bám ở khung cửa sổ, thấy toàn ngón tay là ngón tay, vô cùng đáng sợ.
Trong thời khắc quan trọng này, lúc bầu không khí căng thẳng tới cực hạn, Trần Ca vẫn suy nghĩ về một vấn đề khác.
“Cô gái này có khuôn mặt tương đối giống quái vật nhện mà Phạm Úc phác họa, nhìn tuổi của cô ta cũng không lớn lắm, hoàn toàn phù hợp với điều kiện là chị gái của Giang Linh.”
Xà nhà phát ra tiếng kêu cót két, dường như vách tường bằng gỗ không chịu nổi sức nặng nên sắp đổ đến nơi, Trần Ca cảm thấy toàn bộ gian nhà gỗ đều đang lung lay.
Tơ nhện đã tới gần, đầu của cô gái chui vào trong phòng: “Cứu tôi với, cứu tôi với!”
“Tôi đến đây để cứu cô!” Trần Ca không dám chờ đợi nữa, anh sợ rằng không thể khống chế được tình huống, cầm búa của bác sĩ nát sọ la lớn.
Có lẽ lần đầu tiên cô gái nghe được câu trả lời này, cô không thèm nhắc lại nữa, tiếp tục chui vào trong phòng.
Tơ nhện màu đỏ như máu dính trên vách tường, khuôn mặt cô gái càng lúc càng dữ tợn hơn.
“Cô là chị gái của Giang Linh, chúng ta đã gặp nhau lúc tối rồi!”
Sau khi nghe thấy, cô gái vẫn thờ ơ như không hiểu Trần Ca đang nói gì.
“Viện mồ côi Cửu Giang, cô nhớ ra chưa?”
Trần Ca cơ hồ sắp phải gọi tên của Hứa Âm, anh chợt nhớ tới một thứ, bèn lấy cái bình nhựa trong ngực ra.
“Đây là em gái cô đưa cho tôi!”
Trong bình nhựa có một con nhện bị đạp bẹp, lúc rời khỏi viện mồ côi Cửu Giang, Giang Linh đã đưa thi thể của con nhện này cho Trần Ca.
Gian nhà từ từ ngừng lung lay, đôi mắt toàn tròng trắng của cô gái nhìn chằm chằm cái bình nhựa, nó không tiếp tục phá cửa sổ nữa, sau khi giằng co với Trần Ca một lát thì chui đầu vào.
Cổ của cô gái trắng nõn mịn màng, vô cùng quyến rũ, nhưng lại có chiều dài gấp hai so với người thường.
Trần Ca mở nắp, một tay cầm bình nhựa đưa về phía cô gái, tâm trạng của quái vật đáng sợ từ từ bình tĩnh lại, cô ngậm miệng lại như đang trầm ngâm suy nghĩ gì đó.
“Tôi không có ác ý với cô, chẳng qua tôi cảm thấy cô và em gái của cô rất đáng thương. Vì thế tôi mới muốn giúp đỡ cô.” Trần Ca lặng lẽ tắt máy cát-sét mini đi: “Em gái của cô nói với tôi rất nhiều chuyện, tôi hiểu tình cảnh của cô, cũng hiểu nỗi đau khổ của cô, nghiêm túc mà nói thực ra chúng ta cũng xem như đồng loại, tôi cũng từng trải qua sự tuyệt vọng cùng cực.”
Trần Ca đã từng nói với Hứa Âm những lời này, đã trải qua khảo nghiệm thực tiễn.
Bản thân anh không am hiểu cách giao thiệp giữa người với người, thứ duy nhất anh có thể làm là đổi vị trí để suy nghĩ, đặt mình vào vị trí của đối phương để suy nghĩ.
Một người một quỷ cách nhau một bức tường, đôi mắt lớn trừng đôi mắt nhỏ, bầu không khí càng quỷ dị hơn.
“Tôi sẽ rửa sạch nỗi oan khuất của cô, người nhà còn nhỏ của cô tôi sẽ thay cô chăm sóc!”
“Nghĩ một chút đi, đêm khuya tôi mạo hiểm mưa gió đi một mình vào núi là vì cái gì?”
“Chẳng qua tôi chỉ muốn hoàn thành tâm nguyện của em gái cô, giúp người thống khổ như cô một chút!”
Trần Ca nói tới cuối thì đến bản thân anh cũng thấy tin tưởng, vẻ mặt nghiêm trọng, trong giọng nói có ẩn chứa vài phần không nỡ.
Đầu của cô gái chậm rãi lui về phía sau, cô nghiêng đầu đánh giá Trần Ca, vẻ mặt bớt đi vài phần sát khí, thêm vài phần nghi hoặc.
“Tôi có thể giúp cô buông bỏ chấp niệm, giúp cô thoát khỏi nơi đau khổ này, tìm một nơi che chở mới cho cô.” Vẻ mặt Trần Ca chân thành.
Sau khi nói một tràng, hình như cô gái kia bị dọa sợ, cô nghe không rõ ràng lắm, đến tận lúc Trần Ca nói muốn dẫn cô đi, cô chỉ lắc đầu theo bản năng.
“Cô rất yêu em gái của mình, muốn ở bên cạnh bảo vệ con bé, nhưng cô biết không? Cũng bởi sự tồn tại của cô, em gái cô bị những đứa trẻ khác bắt nạt, bị cho là bệnh nhân và quái vật. Cô bé không thể trở về cuộc sống của người bình thường, không thể chân chính yêu và hưởng thụ cảm giác được yêu.”
“Tôi có thể thông cảm cho cô, hiểu cô, nhưng những người khác thì không như thế. Cuối cùng sẽ có một ngày, cô biến thành ác mộng với người cô yêu nhất!”
“Cô hi vọng sẽ nghe được những lời ghét cô, phiền chán cô từ miệng người em gái cô yêu nhất sao?”
Cô gái cảm thấy chuyện đêm nay xảy ra không giống với tưởng tượng của mình, đôi mắt toàn tròng trắng chuyển động trong hốc mắt, cô lại lắc đầu một lần nữa.
“Tôi không ép cô chọn lựa bất cứ cái gì, tôi chỉ muốn tốt cho cô, nên tôi mới nói cho cô biết sự thật mà thôi.” Giọng nói của Trần Ca trở nên khàn đặc, lộ ra sự tang thương khó tả: “Những thứ cô từng phải chịu và những sự đau khổ mà có lẽ tương lai sẽ gặp phải, tôi đều đã trải qua rồi. Nếu một ngày cô không còn nhà để về thì có thể tới tìm tôi.”
Tiếp theo anh làm một hành động cực kỳ to gan, anh để tay phải đang nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ ra phía sau, duỗi tay trái về phía cô gái.
“Em trai của tôi và em gái của cô là bạn thân. Nếu có thể, chúng ta cũng trở thành bạn bè nhé?”
Anh không hề cố ý hạ thấp giọng nói, lúc anh nói ra câu này, gian nhà bên cạnh truyền đến một tiếng động lạ, hình như có người rớt từ trên giường xuống.
Tròng mắt bên trong hốc mắt của cô gái chuyển động điên cuồng, cô nhìn cánh tay mà Trần Ca đưa về phía cô, lui về phía sau mấy bước.
“Chúng ta cũng có thể trở thành bạn bè mà.” Trần Ca bước về phía trước mấy bước, tròng mắt của cô gái càng chuyển động nhanh hơn, cô há miệng phun ra một sợi tơ nhện lên cánh cửa, sau đó nhanh chóng chui vào giữa rừng đào rồi biến mất.
“Đợi đã!” Trần Ca kéo giường gỗ ra, mở cửa chạy ra ngoài, nhưng đã không thấy bóng dáng của cô gái đâu nữa: “Tôi vẫn chưa nói địa chỉ... Thôi bỏ đi, ngày hôm nay đã gieo trong lòng cô ấy một hạt giống, muốn để cô ấy hoàn toàn trở thành nhân viên của nhà ma còn cần em gái cô ấy tham gia vào nữa.”
Phía sau truyền tới tiếng cửa mở, ông cụ một tay cầm đèn một tay cầm cuốc, run lẩy bẩy đứng ở cửa.
Ông thực sự sợ Trần Ca, hơn nửa đêm gặp phải ma không những không sợ, thậm chí còn chủ động đuổi theo! Quá đáng hơn là trên mặt còn tỏ ra cực kỳ tiếc hận, cảm thấy như đi tìm tri âm tri kỷ ở núi cao suối sâu vậy, chuyện gì thế này?
“Ông à, vừa rồi ông luôn ở bên cạnh nghe trộm sao?” Nước mưa làm tóc Trần Ca ướt sũng, anh quay đầu liếc mắt nhìn ông cụ.
Ánh mắt tùy ý của anh khiến cho ông cụ hoảng loạn sợ hãi. Anh muốn làm gì? Giết người diệt khẩu sao? Cái búa có tạo hình rất hung ác trong tay anh lấy ở đâu ra?
“Không, cậu nói mơ làm tôi bị đánh thức, mau về ngủ đi.” Ông cụ nắm chặt cái cuốc, trên mu bàn tay nổi gân xanh, ông căng thẳng đến mức nói cũng không trôi chảy nữa.
“Ông đừng gạt cháu, chuyện nơi này xảy ra án giết người, một nhà bốn người, hai vợ chồng bị chết do đầu độc, chị gái mất tích, quái vật cháu vừa thấy kia chắc chắn là cô chị gái.”
Trần Ca suy nghĩ một lát, lại tiếp tục nói: “Vừa rồi cô ấy chạy vào rừng đào rồi biến mất, lần đầu tiên cháu nhìn thấy ông cũng là cảnh ông đang cuốc đất. Nếu cháu đoán không sai thì ông vẫn đang tìm thi thể của cô ấy.”
Mặt ông cụ lộ ra vẻ sợ hãi, một lúc lâu sau ông mới mở miệng, trong giọng nói chứa một chút hổ thẹn: “Sao cậu lại biết được?”
“Cháu không chỉ biết ông đang tìm thi thể của cô chị gái mà còn biết thi thể của cô ấy đang ở dưới gốc đào cao nhất ở giữa rừng đào.” Trần Ca chỉ dòng chữ bằng tơ nhện đỏ như máu, đó là ký hiệu mà cô gái đã để lại.