“Tôi chưa bao giờ coi bọn họ là kẻ thù, thực ra thì tôi biết rất rõ rằng kẻ thù duy nhất của mình chính là bệnh viện.”
Trần Ca chắc chắn sẽ không đến hiện trường để diễn kịch, anh vẫn chưa quên những gì mình đã trải qua trong bệnh viện.
Nhìn bề ngoài, bệnh viện này đã dùng danh nghĩa cứu rỗi và chữa khỏi cho bệnh nhân, nhưng trên thực tế, bệnh viện đó lại là nơi liên tục tạo ra nỗi tuyệt vọng và đau đớn cho thành phố này.
Một người bình thường nhập viện, sau khi trải qua các cuộc điều trị, thế giới quan trực tiếp bị bóp méo, mầm mống bệnh tật cắm rễ trong lòng, cuối cùng trở thành một con quái vật.
Trần Ca vẫn không hiểu tại sao bệnh viện lại làm những việc này, bọn họ có vẻ rất muốn chế tạo ra các loại bệnh nhân khác nhau.
“Ngoài ba con quỷ đáng sợ nhất đó thì vẫn còn một số lượng lớn ma quỷ ẩn náu trong những góc tối của thành phố này, tôi đã đi nghe ngóng, trước đây trong thành phố này không có nhiều thứ quái dị như vậy tồn tại. Chỉ khoảng hai tháng trước, trật tự đã bị phá vỡ, đủ loại lệ quỷ và chấp niệm không tiêu tan bắt đầu xuất hiện, và thời gian đó cũng tình cờ là lúc cậu tỉnh dậy trong bệnh viện, nên tôi đoán rằng hầu hết những ma quỷ trong thành phố này đều có liên quan đến cậu.” Trước đây, Tác Giả dường như hay viết lý luận trinh thám, anh ta có tư duy logic và sự quan sát rất tốt.
“Làm sao anh biết tôi tỉnh lại trong bệnh viện lúc nào? Lúc đó xung quanh tôi cũng chỉ có bác sĩ và y tá của bệnh viện thôi mà.” Trần Ca có hơi nghi ngờ.
“Là Trương Văn Vũ nói cho tôi biết.” Tác Giả trông không giống như đang nói dối.
“Có đến hàng nghìn người tên Trương Văn Vũ, câu trả lời của anh cũng quá chung chung rồi.”
“Mặc dù tất cả chúng tôi đều được gọi là Trương Văn Vũ, nhưng Trương Văn Vũ thực sự chỉ có một, năng lực của anh ta cũng không thua kém gì Độc Nhãn, người phụ nữ nguyền rủa, và thậm chí còn mạnh hơn Phi Hồng, nhưng anh ta lại thích lẩn trốn trong đám đông mà thôi.” Trên mặt Tác Giả thoáng hiện lên nụ cười khó có thể nhận ra: “Khi nhận thức được nguy hiểm, anh ta sẽ lập tức chuyển ký ức lên tất cả chấp niệm mình cõng theo, vì vậy mới tránh được một kiếp. Anh ta không quên lời hứa với cậu, chỉ là tạm thời không xuất hiện được thôi.”
“Chuyển ký ức lên những chấp niệm mà anh ta mang theo?” Trần Ca cảm thấy lý do này không thể thuyết phục được bản thân, dù sao thì tất cả mọi người và ma quỷ đều mất đi ký ức, chỉ có Trương Văn Vũ là ngoại lệ, đừng nói gì Trần Ca, ngay cả bệnh viện cũng nghĩ mãi mà không hiểu.
“Những người mà cậu đã giúp đỡ, rồi sẽ có một người bọn họ quay lại cứu rỗi cho cậu.” Tác Giả nhìn lướt qua những người thuê nhà xung quanh: “Từ từ rồi rồi cậu sẽ hiểu thôi.”
Trần Ca sắp xếp theo lời mà Tác Giả nói, bây giờ anh có thể chắc chắn rằng Trương Văn Vũ đang bí mật bảo vệ mình, và anh có thể nhờ những con quỷ trong thành phố này giúp đỡ thông qua cách giao dịch.
“Nếu cậu đã lựa chọn nhà trọ Bình An thì vận rủi sẽ sớm ập đến, mong cậu hãy kiềm chế bản thân và cố gắng tranh thủ được càng nhiều thời gian càng tốt.” Tác Giả gọi người cầm đầu của nhà trọ Bình An đến, trái với dự đoán của Trần Ca, người quản lý nhà trọ Bình An hoàn toàn không phải là người đàn ông họ Chu thoạt nhìn tương đối chững chạc kia mà là đứa trẻ vẫn luôn đi sau lưng Trần Ca.
“Môn Nam là khách trọ thông minh nhất trong chúng tôi, năng lực của cậu bé cũng rất đáng sợ.” Lời của Tác Giả được những người thuê nhà xung quanh công nhận, ánh mắt của Trần Ca khi nhìn về phía Môn Nam cũng trở nên khác trước.
Thành thật mà nói, anh không cảm thấy bất kỳ mối đe dọa nào từ đứa trẻ này, anh vốn chỉ cảm thấy đây là một đứa trẻ hơi đầu gấu xíu thôi.
Dường như nhìn thấy sự nghi hoặc trong mắt Trần Ca, Môn Nam cũng chẳng buồn bào chữa, dường như chuyện này chẳng đáng để tranh luận vậy.
“Chúng ta hãy cùng nhau thảo luận về kế hoạch tương lai chút đi, nếu chúng ta đã quyết định chiến đấu, vậy thì phải dốc hết sức lực, chỉ như vậy thì mới có cơ hội sống sót.” Lời của Tác Giả nói rất đúng, anh ta giữ lại được phần lớn ký ức, cho nên anh ta biết bệnh viện kinh khủng như thế nào.
So với cái thứ khổng lồ đó, những người ở nhà trọ Bình An chẳng là gì cả.
“Tiếp theo, chúng ta sẽ lấy nhà trọ Bình An làm trung tâm, tiếp tục tìm kiếm những đồng bọn đang ẩn mình trong bóng tối và mời họ tham gia cùng.” Mặc dù Môn Nam trông còn rất trẻ nhưng phong cách nói và làm của cậu bé rất giống một người lớn, kinh nghiệm đầy mình, hơn nữa đối với kẻ thù hèn hạ vô sỉ thì không từ thủ đoạn, nhiều lần cứu giúp mọi người thoát khỏi nguy hiểm, cho nên cậu bé có địa vị khá cao trong nhà trọ Bình An.
Có đôi khi những người ở nhà trọ cũng cảm thấy lạ, một đứa trẻ còn nhỏ như thế này, cũng không biết học từ ai mà "hư hỏng" như thế.
“Ngoài những con quỷ đang ẩn nấp trong bóng tối của thành phố, một số bệnh nhân trong bệnh viện cũng có thể được dùng làm mục tiêu.” Môn Nam đi đến phía trong cùng của tầng ba, nhìn Trương Kính Tửu nằm trên mặt đất: “Nơi đó là nơi nhốt một số lượng lớn bệnh nhân ở trong bệnh viện, nếu như chúng ta có thể xúi giục tất cả bọn họ, vậy thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, dù sao pháo đài có kiên cố đến đâu cũng có thể dễ dàng bị phá vỡ từ bên trong.”
“Môn Nam, bệnh nhân trên mặt đất này là bạn của tôi khi còn ở trong bệnh viện, tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây?” Trần Ca rất quan tâm đến tình hình của Trương Kính Tửu.
Lúc này, tay chân của Trương Kính Tửu đã được cố định bằng ván gỗ, và những phần xương gãy đã được sửa lại, ban nãy lão Chu cầm cưa tự tay làm cho Trương Kính Tửu một cái nẹp.
“Bệnh nhân tên Trương Kính Tửu này dường như không có giá trị lợi dụng, bác sĩ vứt bỏ anh ta như một thứ đồ bỏ đi, kết quả bị Tả Hàn phát hiện khi đang trốn ở trong bãi rác, anh ta đã đưa Trương Kính Tửu ra ngoài.” Môn Nam kiểm tra vết thương của Trương Kính Tửu: “Kể từ khi xuất viện, bệnh nhân này vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, để bảo toàn sinh mạng của anh ta, chúng tôi đã cố gắng phục kích một bác sĩ, nhưng rất tiếc bác sĩ này chẳng biết cái gì cả.”
Trần Ca phát hiện ra rằng có thể anh đã đánh giá thấp sức mạnh của nhà trọ Bình An, dưới sự lãnh đạo của Môn Nam, bọn họ có thể bắt sống một bác sĩ, mà còn không bị bệnh viện phát hiện, chỉ riêng điều này cũng đã rất lợi hại rồi.
“Vậy mấy người định làm gì với bác sĩ này? Nếu giữ anh ta lại, có thể bệnh viện tìm được đến đây đấy.”
“Tạm thời chúng tôi đang dùng anh ta để làm thí nghiệm, người phụ nữ nguyền rủa rất hứng thú với những sợi tơ đen trên người bác sĩ, chúng tôi định đưa bác sĩ này cho cô ta, nói không chừng có thể đổi được một ân tình.” Bàn tính trong lòng Môn Nam đang lạch cạch tính toán, cậu ta đang định ép khô giá trị lợi dụng của bác sĩ xui xẻo này.
Hai bên nói chuyện rất lâu nhưng đến khi rạng sáng vẫn chưa thấy Tả Hàn về.
Lão Chu và Tác Giả đều có một dự cảm không lành, bọn họ yêu cầu Trần Ca rời đi càng sớm càng tốt, sau đó hẹn gặp nhau tại phố Lệ Loan ở ngoại ô phía Đông Tân Hải vào nửa đêm sáng mai.
Lợi dụng trời tối, Trần Ca rời khỏi nhà trọ Bình An.
Anh không biết rằng sau khi anh rời đi, tất cả những bóng ma trên tầng ba đều đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh.
“Chúng ta thật sự định đặt cược tất cả vào anh ta sao?” Môn Nam liếc mắt nhìn Tác Giả: “Không phải là anh cùng một phe với anh ta chứ?”
“Tôi chỉ hỏi cậu một câu đơn giản nhất, khi cậu xuất hiện sau lưng anh ta, lúc đó cậu có dùng đủ thời gian và cơ hội để giết anh ta, nhưng trong lòng cậu đã từng có suy nghĩ đó chưa?" Tác Giả hỏi ngược Môn Nam, sau khi nói xong, anh ta còn nhìn về phía mấy khách trọ còn lại.
Không ai lên tiếng, cuối cùng vẫn là lão Chu đứng lên: “Cậu ấy khiến tôi cảm thấy rất đặc biệt và không thể giải thích được, ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã nghĩ cậu ấy rất đáng tin cậy.”
“Tôi cũng có cảm giác tương tự.” Nữ giáo viên đeo kính nói, một phụ nữ ôm đầu bên cạnh cũng giơ hai tay lên, gật gật cái đầu.
“Thực sự cũng không còn nào khác, thôi cứ tin anh ta một lần đi.” Nghe thấy cảm giác của mọi người, Môn Nam cũng thở phào nhẹ nhõm.
...
Sau khi rời khỏi nhà trọ Bình An, não của Trần Ca chứa đầy những câu hỏi khác nhau.
“Thực sự có ma quỷ trong thành phố này sao, câu trả lời của bác sĩ Cao hoàn toàn khác với câu trả lời của Tác Giả.” Về câu hỏi liệu có ma quỷ trên thế giới này không, Trần Ca cũng từng hỏi bác sĩ Cao, những người trong bệnh viện đó đều muốn tạo ra một thế giới bình thường, nhưng quá khó để họ có thể lừa dối được Trần Ca.
Đối với Trần Ca mà nói, điều khó khăn hơn không phải là nhìn xuyên qua cái bẫy, mà là làm thế nào để sau khi nhìn xuyên thấu cái bẫy, vẫn không để các bác sĩ trong bệnh viện phát hiện ra.
“Giấc mơ của Trương Nhã nói không chừng chính là sự thật, tại sao kể từ khi gặp mình, cô ấy lại liên tục nằm mơ như vậy? Ngược lại, mình gần như chưa từng mơ một giấc mơ nào? Chẳng lẽ khả năng nằm mơ của mình đã bị Trương Nhã cướp đi sao?”
Trước khi câu hỏi này kịp có câu trả lời thì câu hỏi tiếp theo lại xuất hiện.
“Người thuê ở đám khách trọ Bình An đều là ma quỷ, nhưng sao mình cảm thấy ở chung với quỷ còn thoải mái hơn ở cùng với người sống chứ?”
“Bọn họ hẳn là rất đáng tin cậy.”
Sau khi đi ra khỏi ngôi làng hoang vắng, Trần Ca mất một lúc lâu mới quay trở lại nhà hàng đặc biệt.
Dọc đường không có taxi, trời lại mưa nên Trần Ca không thể làm gì khác hơn là chạy đến cửa nhà hàng để trú.
Trong cửa hàng không bật đèn, trời tối đen như mực, Trần Ca cũng không muốn làm phiền chủ quán, anh sẽ rời đi ngay khi trời tạnh mưa, nhưng ai biết khi anh vừa đến gần cửa nhà hàng, anh đã ngửi thấy mùi máu tanh.
“Chủ quán đang chơi thú hoang sao?” Trần Ca dùng mu bàn tay đẩy cửa, không ngờ cửa tiệm không hề khóa.
Anh nhìn thấy bàn ghế trong nhà hàng bị lật tung, máu loang lổ khắp nơi, ở cửa phòng bếp sau còn có một bàn tay đứt lìa.
“Cật Long Đầu?”
Nhịp tim Trần Ca tăng nhanh, anh cẩn thận tránh những vết máu trên mặt đất, lấy chiếc búa dụng cụ từ trong ba lô ra, từng bước đến gần phòng bếp.
“Nhiều máu quá, nếu muốn đi đến đó, nhất định sẽ để lại dấu giày.” Trần Ca không tiếp tục đi về phía trước, anh tìm một góc độ, nghiêng người nhìn về phòng bếp phía sau.
Người đàn ông to béo Cật Long Đầu được nhét trong chum tương, chỉ có phần đầu là lộ ra bên ngoài.
“Anh ta cao gần 1m9, hình thể mập mạp, cơ thể không thể nhét hết vào chum đựng tương được, anh ta đã bị cắt ra.”
Nếu đối phương vẫn còn thở, nói không chừng Trần Ca sẽ mạo hiểm xông vào và gọi cảnh sát giúp đỡ, nhưng bây giờ bây giờ đối phương đã chết, anh mà đi vào sẽ chỉ gây thêm rắc rối cho chính mình thôi.
Rừng núi hoang vắng, xung quanh không có một bóng người, anh rất có thể sẽ bị coi là hung thủ!
Người mấy giờ trước vẫn còn nói chuyện với anh, giờ đã trở thành một cái xác không hồn.
Trần Ca cảm thấy lạnh sống lưng: “Chẳng lẽ đây chính là tai họa mà Tác Giả nói sao?”
Anh lùi lại, hai mắt nhìn chằm chằm mặt đất, đảm bảo rằng mình không để lại bất cứ dấu giày nào.
Khi mở cửa nhà hàng ra, Trần Ca nhìn cánh cửa mà anh đã chạm vào: “Thật may là mình đã dùng mu bàn tay để đẩy cửa ra, nên sẽ không để lại dấu tay, nhưng để an toàn hơn, tốt nhất vẫn nên lau chùi một chút.”
Sau khi lau ô cửa nhỏ đã bị chạm vào, Trần Ca kiểm tra kỹ càng rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Trần Ca không tỏ ra quá sốc sau khi nhìn thấy thi thể của Cật Long Đầu, nhưng điều này không có nghĩa là anh là người máu lạnh.
Thực tế thì ngược lại, cái chết của Cật Long Đầu đã kích thích anh rất nhiều.
Nếu như không thoát khỏi thành phố này càng sớm càng tốt, nói không chừng người tiếp theo bị ngâm trong chum tương lại chính là người bên cạnh anh.
Để loại bỏ sự nghi ngờ của mình, Trần Ca đi một đoạn đường rất dài, tránh hầu hết camera giám sát, sau đó bắt taxi từ một nơi khác trở lại Khu vui chơi Tân Hải.
Sau khi vào nhà ma, anh lao vào tắm nước lạnh, sau khi đã dọn dẹp sạch sẽ tất cả, Trần Ca mở hàng rào bảo vệ của nhà ma, chuẩn bị bắt đầu công việc kinh doanh ngày hôm nay.
Tám giờ sáng, Trương Nhã và cha mẹ cô đi đến nhà ma, mọi người lập tức lu bu công việc.
Mọi người trang điểm xong vào lúc 8h30, quản lý của khu vui chơi bất ngờ chạy đến trước cửa nhà ma và thông báo với cha mẹ của Trương Nhã rằng ngày hôm nay nhà ma sẽ tạm thời đóng cửa.
Việc kinh doanh nhà ma đang bùng nổ trong mấy ngày nay, hiện tại chính là thời điểm thu được nhiều lợi nhuận nhất, cha mẹ Trương Nhã cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Bọn họ yêu cầu nhân viên quản lý công viên nói lý do và lý do được đối phương đưa ra là nhà ma chưa qua kiểm định an toàn, một số thiết bị tiềm ẩn những nguy cơ mất an toàn.
Một nhà ma đang kinh doanh yên lành, nói dừng là dừng, Trương Nhã và cha mẹ cô ấy cũng không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiến hành tự kiểm tra.
Chín giờ, khu vui chơi mở cửa nhưng cánh cửa nhà ma vẫn đóng chặt, rất nhiều du khách đều cảm thấy không thể hiểu nổi, một số đến đây chỉ để được chơi nhà ma.
Trương Nhã và cha cô kiên nhẫn giải thích cho du khách đứng bên ngoài, trong khi Trần Ca thì ngồi xổm ở tầng một, im lặng quan sát mọi thứ.
“Đây cũng là một phần của tai họa sao?”
Mẹ của Trương Nhã phát hiện Trần Ca có tâm trạng không ổn, liền lặng lẽ đi tới: “Cháu không khỏe sao?”
Trần Ca lắc đầu: “Cháu có hơi sợ sau này nhà ma của chúng ta sẽ không thể hoạt động bình thường.”
“Không có chuyện gì đâu, khu vui chơi sẽ đi kiểm tra thường xuyên, hai ngày nữa sẽ được mở cửa trở lại thôi.” Mẹ của Trương Nhã rất tốt bụng, tuy trong lòng bà cũng rất lo lắng nhưng lúc này bà lại chạy đến an ủi Trần Ca: “Mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
“Vâng.” Trần Ca bước vào cảnh, phân loại, sửa sang lại các đạo cụ trong cảnh, và suy nghĩ về bước tiếp theo của kế hoạch.
“Mình không thể thực hiện hành vi quá bất thường, nhất định không được để bệnh viện phát hiện ra rằng mình vẫn còn giữ được một số ký ức trước đây.”
Nhà ma buộc phải đóng cửa để sửa sang, thời gian mở cửa cụ thể vẫn chưa được xác định, nhưng gia đình Trương Nhã cũng không quá bi quan, bọn họ dường như đã trải qua những điều như vậy trước đây.
Trong khu vui chơi có rất đông người, du khách cứ lui tới, nhưng khu vực xung quanh nhà ma lại trở nên vắng vẻ.
Nhịp sống gấp gáp bỗng chốc chậm lại, nhà ma đóng cửa, tạm thời không có thu nhập, nhưng mà như vậy Trương Nhã và Trần Ca lại có nhiều thời gian chung đụng hơn.
Mặc dù phần lớn thời gian, Trần Ca đều yên lặng chế tạo các thiết bị, còn Trương Nhã thì ở bên cạnh hỗ trợ, nhưng chỉ cần vậy, cả hai cũng cảm thấy rất vui rồi.
Đến buổi tối, mẹ của Trương Nhã đưa chìa khóa nhà ma cho Trần Ca, sau khi họ rời đi, Trần Ca là người duy nhất ở lại trong nhà ma rộng lớn.
Theo lý thuyết thì khi ở một mình trong nhà ma chắc chắn sẽ sợ hãi, nhưng Trần Ca lại thấy rằng anh chỉ cảm thấy thoải mái khi được ở trong nhà ma.
Khoảng chín giờ tối, Trần Ca thu dọn ba lô và chuẩn bị đến phố Lệ Loan như đã hẹn, nhưng điều anh không ngờ đến chính là Tả Hàn lại đi vào thông qua cửa sổ nhà vệ sinh.
Khi gặp lại nhau, Tả Hàn trông còn thê thảm hơn lần trước, trên người có thêm vài vết sẹo gớm ghiếc.
“Trần Ca, tôi cần anh giúp tôi một việc.”
“Để tôi giúp cậu băng bó vết thương trước đi, bộ dạng của cậu thế này sợ rằng cũng không trụ lâu được.”
Trần Ca muốn lấy hộp thuốc, nhưng Tả Hàn đã nắm lấy tay anh: “Không còn thời gian đâu, anh phải đi với tôi ngay.”
“Đi đâu?”
“Học viện tư thục Tây Thành ở Tân Hải.” Tả Hàn cắn răng, cậu ta dường như đang phải chịu đựng nỗi đau thể xác: “Tôi đã dùng trái tim và một con mắt của mình để giao dịch, nếu như tôi ngoài ý muốn chết đi, tôi hy vọng anh có thể đưa linh hồn tôi đi và hoàn thành những chuyện mà muốn làm tiếp theo.”
“Dùng mạng sống để đánh cược sao? Cậu bị điên à?" Trần Ca đứng im tại chỗ không nhúc nhích.
“Ít nhất bây giờ tôi vẫn còn có thể dùng mạng sống của mình để đánh cược, nếu như kéo dài nữa, chỉ sợ đến cả việc tự do chết tôi cũng không còn.” Ánh mắt Tả Hàn mang đầy vẻ cầu xin: “Hãy giúp tôi lần này đi, tôi sẽ cho anh thấy sự thật của thế giới này.”