Chương 252: Tư Trạch
Giữa hòn đảo có một ngọn núi. Dưới chân núi là một cánh rừng. Ngọn núi không cao lắm, chỉ nhỉnh hơn bãi cát phía này vài chục mét. Trên đỉnh núi có một khu kiến trúc, trời đã tối nên nhìn từ xa không quá rõ ràng, nhưng vẫn có thể thấy khu nhà có một cánh cổng lớn, bên cạnh cổng còn có vài chữ to.
Trong những tấm ảnh trên báo có hình ảnh tương tự, chắc chắn đó chính là cổng của bệnh viện tâm thần không sai vào đâu được.
Đi đến bệnh viện tâm thần sau khi trời tối rõ ràng không phải là một ý hay. Dù có muốn tìm kiếm manh mối cốt truyện, thì đợi đến khi trời sáng rồi vào trong vẫn sẽ an toàn hơn.
Bãi cát không an toàn, mà mọi người lại chẳng dám vào núi. Thế là cả nhóm đành phải nán lại trong cánh rừng nằm giữa bãi cát và ngọn núi. Cũng may là trước đó họ chưa từng thấy tấm ảnh nào liên quan đến cánh rừng này, có lẽ ở trong rừng sẽ tương đối an toàn hơn một chút. Nhưng cũng khó mà nói trước được. Chẳng ai có thể khẳng định liệu bên trong có ẩn chứa nguy hiểm nào hay không.
Nhiệt độ trên đảo không quá thấp, mặc dù mọi người mặc khá phong phanh nhưng cũng không cần phải bận tâm đến việc đốt lửa trại. Tất cả mọi người ngồi quây thành một vòng tròn trên mặt đất trong rừng, cố gắng lấy lại can đảm cho nhau.
Một cơn gió từ sâu trong cánh rừng thổi tới, cảm giác như một luồng âm phong lạnh lẽo, các nữ diễn viên hoảng sợ thét lên một tiếng, rồi cố hết sức chen chúc lại gần những người khác.
"Đằng kia có người!" Một nữ diễn viên chỉ tay vào sâu trong rừng, giọng đầy kinh hãi.
Mọi người nhìn theo hướng cô chỉ. Quả nhiên có một người! Tóc tai bù xù, không nhìn rõ mặt mũi, trông rất giống với người nữ sinh thứ năm trong ảnh.
Lý Đằng bật đèn pin chiếu về phía đó. Không biết có phải vì phát hiện bản thân đã bị lộ hay không, cô gái tóc tai bù xù kia nhanh chóng biến mất vào bóng tối sâu thẳm của cánh rừng.
Các nữ diễn viên càng thêm bất ổn, tất cả đều vô cùng hoảng sợ. Ngay lúc này, lại một cơn gió nữa thổi tới, cuốn theo cả rác rưởi, túi nhựa phế thải cùng vài tờ giấy vụn. Vài tờ giấy rơi xuống bên cạnh mấy nữ diễn viên, họ theo bản năng đưa tay nhặt lên.
Các nữ diễn viên đưa những bài báo và tấm ảnh nhặt được cho Lý Đằng. Sau khi đặt chúng xuống đất và dùng đèn pin chiếu sáng để cùng mọi người kiểm tra, Lý Đằng phát hiện những tờ giấy này cũng giống hệt những tờ báo họ tìm thấy trên du thuyền trước đó, đều là những bài viết hoặc hình ảnh được cắt ra từ báo.
Đó là một tòa nhà khác trên đảo, một tòa nhà độc lập, trang trí bên trong khá đẹp mắt, được xây dựng trong rừng, gần bãi cát, có nhà vệ sinh, nhà bếp, thậm chí còn có cả một hồ bơi ngoài trời loại nhỏ. Theo nội dung bài viết, đây là một tư trạch do ông chủ bệnh viện tâm thần xây dựng trên hòn đảo này.
Trong ảnh không có thứ gì đáng sợ cả. Nhìn những tấm ảnh này, Lý Đằng hơi nhíu mày. Anh có chút ấn tượng, lúc trước từ bãi cát đi lên, dường như anh đã nhìn thấy khung cảnh trong ảnh, điều này có nghĩa là tòa kiến trúc này nằm ngay không xa cánh rừng họ đang đứng.
Một tấm ảnh khác đã chứng thực suy đoán của Lý Đằng. Tấm ảnh này được chụp từ trên cao, vừa vặn thu được cả bệnh viện tâm thần, bãi cát và tư trạch vào trong khung hình. Dựa vào phương hướng của cổng bệnh viện tâm thần trong ảnh, tư trạch hẳn là nằm ngay gần chỗ họ.
Ở lại trong rừng vào ban đêm không hề an toàn, có khả năng sẽ đụng độ người nữ sinh thứ năm. Nếu có thể vào được ngôi nhà đó, tương đối sẽ an toàn hơn.
Lý Đằng quyết định đi thám thính xung quanh để tìm vị trí của ngôi nhà. Các nữ diễn viên không muốn tách rời khỏi anh, nên quyết định đi theo cùng. Thế là Lý Đằng đi phía trước, nhóm người họ nắm tay nhau đi phía sau, vừa đi vừa run rẩy nhìn dáo dác xung quanh.
Đối với những người lần đầu tham gia diễn xuất tại phim trường như họ, đây quả thực là một việc không hề dễ dàng. Lần đầu diễn xuất đã phải đóng một bộ phim kinh dị, lại còn là phim kinh dị nhập vai thực tế, nếu không có đủ can đảm thì thật sự sẽ bị dọa đến chết khiếp.
Lý Đằng vẫn luôn tỏ ra rất bình tĩnh, không phải anh không sợ những con quái vật hay nữ quỷ kia, mà là vì anh đã trải qua quá nhiều chuyện, biết rằng lúc này sợ hãi cũng chẳng ích gì, chi bằng tập trung tinh thần tìm kiếm manh mối, hoặc tìm nơi an toàn để tránh né những nguy hiểm này.
Điều khiến mọi người hơi bất ngờ là họ không đi trong rừng quá lâu, chỉ khoảng năm mươi mét là đã đến bên ngoài tòa tư trạch đó.
Tư trạch có tổng cộng hai tầng, cấu trúc toàn bộ bằng kính. Cũng có thể gọi là biệt thự hướng biển. Theo nội dung bài viết, bức tường kính dùng để xây dựng tư trạch này không phải loại kính thông thường, mà là loại kính có độ bền sánh ngang với tấm kim loại, đạn bắn không thủng, búa đập không vỡ.
Qua hàng rào sắt, có thể thấy toàn bộ tư trạch đèn đuốc sáng trưng, nhưng không có lấy một bóng người. Cổng sắt không khóa, nhưng được chốt bằng một thanh sắt, bắt buộc phải vào trong mới gạt ra được. Lý Đằng dễ dàng trèo qua hàng rào, sau khi vào trong thì gạt chốt sắt, thả mọi người vào, rồi lại chốt cửa lại như cũ.
Trong sân có một hồ bơi, nước trong hồ trông rất sạch sẽ, như thể vừa mới thay xong vậy. Cửa chính của tư trạch không khóa, đẩy nhẹ là mở, sau khi vào nhà, có thể chốt cửa từ bên trong, như vậy sẽ không phải lo lắng có người hay quái vật nào xông vào nữa.
"Ở đây liệu có phải là cái bẫy không?" Sau khi vào cửa, Ngải Sa hỏi Lý Đằng.
"Khó nói lắm, nhưng chúng ta cũng chẳng còn nơi nào tốt hơn để đi cả." Lý Đằng không khẳng định cũng không phủ nhận.
Sau khi vào nhà, Lý Đằng dẫn mọi người đi kiểm tra một vòng từ trên xuống dưới. Chủ yếu là muốn làm rõ xem bên trong có người khác hay nguy hiểm ẩn giấu nào không. Cuối cùng, họ xác nhận toàn bộ tư trạch hoàn toàn không một bóng người.
Việc đèn đuốc sáng trưng thật sự có chút kỳ lạ. Có lẽ là do chủ nhà lắm tiền nên không quan tâm chăng? Không nghe thấy tiếng máy phát điện, điện năng rất có thể được truyền từ phía bệnh viện tâm thần tới.
Tư trạch có diện tích rất lớn, mỗi tầng rộng tới hai trăm mét vuông. Tường bao bên ngoài là kính trong suốt, nhưng vách ngăn các phòng bên trong lại là kính mờ, từ bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy một bóng người mờ ảo.
Tầng một là phòng khách, ngoài ra còn có một phòng ăn lớn, cùng nhà bếp, nhà vệ sinh, v.v. Tầng hai là phòng nghỉ, được vách kính mờ chia thành bốn phòng, mỗi phòng đều có hai giường đơn, kèm theo phòng tắm và nhà vệ sinh riêng. Vừa vặn có thể ngủ tám người, nhưng vì chỉ có duy nhất một người đàn ông là Lý Đằng, nên việc phân chia phòng có chút khó khăn.
Không hiểu tại sao tư trạch lại thiết kế như vậy, cứ như thể biết trước sẽ có tám người đến ở vậy. Tuy nhiên, bây giờ không phải lúc để suy nghĩ về vấn đề này. Trong nhà bếp có sẵn nguyên liệu nấu ăn, hơn nữa trông còn khá tươi mới. Đối với nhóm người đã lăn lộn suốt mấy tiếng đồng hồ, việc quan trọng nhất lúc này là phải ăn một bữa thật tử tế. Cũng chẳng biết những nguyên liệu này có vấn đề gì không.
"Mau nhìn kìa! Cô gái đó lại xuất hiện rồi! Ngay bên ngoài bức tường kính!" Một nữ diễn viên đang đứng trong sảnh hét lớn.
Mọi người nhìn theo hướng cô chỉ, quả nhiên, người nữ sinh thứ năm đã xuất hiện trong sân, đang cúi đầu từng bước một đi về phía bức tường kính. Không biết cô ta đã vượt qua cổng sắt bằng cách nào, cũng không biết bức tường kính của ngôi nhà này có cản được cô ta hay không.