Trong nhà gỗ rất yên tĩnh, Trần Ca dừng trước cửa khoảng mười mấy giây, đến tận lúc trong máy cát-sét mini loáng thoáng truyền ra âm thanh đè nén của Hứa Âm.
“Đau quá...”
Ông cụ hẳn vẫn chưa ngủ, lúc Hứa Âm mở miệng, trong nhà gỗ vang lên tiếng nắm chặt chăn và xoay người.
Ông cụ nghe được động tĩnh ngoài cửa, nhưng ông cũng không ra ngoài mà trùm kín chăn.
“Chắc chắn giờ ông ấy đang rất sợ.”
Gian nhà gỗ thứ hai cũng có khóa cửa ở bên ngoài, Trần Ca từ từ dùng sức, muốn thử đẩy xem có đẩy được cửa ra không.
Nhưng cánh cửa chỉ dịch chuyển vào trong không đến một centimet, giống như bị vật gì đó ngăn trở.
Anh ghé vào khe cửa quan sát bên trong, gian nhà gỗ thứ hai có đầy đủ đồ dùng hàng ngày, giường gỗ, ghế, bàn gỗ, còn có một cái tủ quần áo không có cửa, bên trong treo rất nhiều quần áo giặt đến bạc màu.
“Xem ra ông ấy đã ở đây rất lâu rồi.” Trần Ca nghĩ mãi mà vẫn không hiểu tại sao ông cụ này lại ở trong ngôi nhà ma đã từng xảy ra án mạng, trong khi rõ ràng là ông ấy sợ muốn chết. Kỳ lạ hơn nữa là nửa đêm khuya khoắt ông còn chạy vào trong rừng đào cuốc đất.
Bây giờ vẫn chưa tới lúc ngả bài với ông cụ, Trần Ca yên lặng lui lại, đi về phía gian nhà gỗ thứ ba.
Buổi tối không trăng không sao, nếu so với bình thường còn tối hơn.
Trần Ca không bật đèn, anh dùng Âm Đồng từ từ đi về phía trước, chẳng mấy chốc đã đi tới cửa gian nhà gỗ thứ ba.
Gian nhà gỗ này có diện tích lớn nhất, ổ khóa treo trên cửa đã gỉ sét, Trần Ca đẩy khẽ, không ngờ cái khóa này chỉ như một vật trang trí.
Kẽo kẹt...
Cửa nhà bị đẩy ra, cửa gian nhà gỗ thứ ba này có khóa ở cả ngoài lẫn trong, khác với những phòng khác.
So sánh như vậy khiến Trần Ca thấy kỳ lạ hơn.
Nhà cũ bình thường của nông thôn, bên ngoài cửa có khóa, trong cửa không có khóa cửa cũng sẽ có then cửa, như thế thì kể cả ngoài nhà hay trong nhà cũng đều có thể khóa cửa nhà lại.
Nhưng gian thứ nhất và gian thứ hai không như thế, trong cửa trống không, không có gì cả.
“Cảm giác như gian nhà thứ nhất và thứ hai là chuồng nhốt súc vật, chỉ có khóa ngoài cửa đề phòng ngừa súc vật đẩy then cửa xổng mất.”
Đi vào trong gian nhà gỗ thứ ba, gian nhà này phân ra làm hai phòng riêng, phòng trong có một cái giường lớn, bên ngoài có một cái bàn gỗ và một cái bếp lò sơ sài.
“Có lẽ cha mẹ Giang Linh chết trong gian nhà này.”
Đi trong căn nhà có ma, Trần Ca cũng không cảm thấy có bất kỳ sự khó chịu nào, có lẽ do đã quen rồi.
Anh lục tung lên, phát hiện phòng trong có treo rất nhiều dây thừng trên vách tường, dưới gầm giường anh tìm thấy một bộ dụng cụ thợ mộc đầy đủ đồ nghề.
“Bụi rất dày, thùng dụng cụ này rất lâu chưa được mở ra, có lẽ là đồ của người chết lúc còn sống.” Trần Ca cất cái thùng đi, xem mấy gian nhà gỗ này: “Lúc còn sống cha của Giang Linh là một thợ mộc sao? Vậy những gian nhà gỗ này đều là ông ta tự làm? Hai gian nhà phía trước cố ý thiết kế khóa cửa như thế sao?”
Không thu hoạch được gì thêm, Trần Ca đi về hướng gian nhà gỗ cuối cùng.
Gian nhà gỗ này ở nơi sâu nhất trong rừng đào, không nối tiếp với ba gian nhà gỗ còn lại, xây đơn độc cách tận mười mấy mét.
Trần Ca đi trên con đường nhỏ lầy lội, vòng qua mấy cây đào nghiêng ngả, anh dừng ở ngoài cửa gian nhà gỗ thứ tư.
Trên cửa gỗ có hai cái khóa, một cái đã đầy gỉ sét, một cái còn mới tinh.
“Chắc cái khóa mới là ông cụ mới thêm vào, trong nhà này có giấu bí mật không cho người khác biết ư?”
Anh đi quanh nhà gỗ một vòng, gian nhà gỗ thứ tư này không có lấy một cái cửa sổ, hoàn toàn kín mít.
Anh ghé vào khe cửa nhìn, trên vách tường của nhà gỗ đóng rất nhiều đinh, treo mấy cái dây thừng, góc nhà bám đầy mạng nhện.
Ở giữa phòng có công cụ tra tấn gì đó rất giống với thời cổ đại, mấy tấn ván gỗ ghép lại với nhau, có thể trói một người trên đó, không thể động đậy.
“Đau quá...”
Trong máy cát-sét mini truyền tới giọng của Hứa Âm, khác với giọng trầm thấp kìm nén ban đầu, hình như anh ta đang nhắc nhở Trần Ca trong gian nhà này rất nguy hiểm, không nên tới gần.
“Kỳ lạ quá, trong gian nhà gỗ thứ tư này chẳng có một cái giường nào, bàn cũng không có nốt, rốt cuộc nhà này dùng để làm gì?”
Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ ra, sau khi cân nhắc một lúc, anh không liều lĩnh đập cửa gỗ ra: “Không thể quá thô lỗ, như thế sẽ đem đến ấn tượng xấu cho đối phương.”
Mưa càng lúc càng to, thỉnh thoảng trong trời đêm có tia chớp xoẹt qua.
Trần Ca không thu hoạch được gì, anh lại quay về gian nhà gỗ của mình: “Trong gian nhà của mình ngoài cái giường ra thì chẳng có gì cả, muốn tìm đồ để chặn cửa cũng rất khó.”
Anh lo rằng sau nửa đêm sẽ có người thừa dịp anh đang ngủ lén chạy vào, bèn kéo giường gỗ đến phía sau cửa: “Tạm thời cứ như vậy đi.”
Trần Ca dùng ba lô làm gối, ôm Tiểu Tiểu, cuộn tròn người lại, mắt nhìn về phía cửa sổ nhỏ của nhà gỗ.
Cửa sổ chỉ to bằng quả bóng rổ, trong cái gian nhà gỗ này chẳng khác nào đi vào ngục giam.
“Đến khi hừng đông, nếu không xảy ra bất trắc gì, mình phải tìm ông cụ kia để ngả bài.”
Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, gió đêm gào thét, cành lá phát ra tiếng xào xạc, giống như có vô số cánh tay nhỏ chậm rãi đi đến xung quanh nhà gỗ.
2 giờ sáng, Trần Ca lướt điện thoại di động, bỗng nhiên bên ngoài có tiếng mở cửa.
Âm thanh này không phát ra từ gian nhà của ông cụ kia, chắc là gian nhà gỗ thứ ba bị ai đó mở ra.
“Ông cụ không hề rời phòng, cửa bị người khác mở, xem ra vật mà ông ấy sợ hãi rốt cuộc đã xuất hiện.”
Trần Ca hít một hơi, tóm lấy cái chăn bên giường có dính mạng nhện, cũng không ngại bẩn, trực tiếp đắp lên người, chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài.
Anh kéo giường gỗ đến cửa phòng, hai chân đạp vào cánh cửa, mắt nhìn cửa sổ bên cạnh cửa gỗ.
Mưa ngày càng nặng hạt hơn, mơ hồ có thể nghe thấy bên ngoài có thứ gì đó đang di chuyển, tiếng bước chân lộn xộn, giống như nhiều người đang tụm quanh một chỗ.
“Nó tới rồi!”
Cửa của gian nhà bên cạnh như bị cái gì cọ vào, giống như mấy cái tay đồng thời cào trên cửa gỗ xù xì, kéo dài khoảng hơn một phút, Trần Ca bỗng nghe thấy giọng một cô gái truyền từ cửa phòng ông cụ đến.
“Cứu tôi với, cứu tôi với.”
Giọng của cô gái mang theo tiếng khóc nức nở, dựa theo âm thanh thì có thể đoán được tuổi của đối phương không lớn.
“Thứ ông cụ sợ chính là nó sao?” Não của Trần Ca hoạt động nhanh chóng, hình như ông cụ sát vách đã sớm biết đối phương sẽ tới, giả bộ ngủ trong nhà, không đáp lại câu nào.
Âm thanh kỳ lạ trên cánh cửa kéo dài khoảng mười phút thì biến mất, tiếng bước chân hỗn loạn lại vang lên một lần nữa, lúc này nó dừng lại ở cửa gian nhà của Trần Ca.
Tiếng cào cửa khiến người ta rợn tóc gáy lại vang lên ở ngoài cửa phòng của Trần Ca. Dường như đối phương phát hiện ra gì đó, càng lúc càng dùng sức, cánh cửa gỗ lắc lư.
Trần Ca chui vào trong chăn, thầm cảm thấy may mắn vì bản thân đã kéo giường đến trước cửa.
Cửa gỗ không mở ra, điều này khác với suy nghĩ của quái vật bên ngoài, nó cào một cách điên cuồng, sau vài giây ngoài cửa truyền tới tiếng khóc của nó.
“Cứu tôi với, cứu tôi với, cứu tôi với!”
Cánh cửa lung lay, Trần Ca cho tay vào ba lô, cầm búa của bác sĩ nát sọ ra, anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
Nhưng quái vật ngoài cửa chỉ kêu mấy tiếng rồi dừng lại, ngay cả tiếng cào cửa cũng biến mất.
“Mình không nghe thấy tiếng bước chân, cô ta còn chưa rời đi! Tên này thật gian xảo.”
Trần Ca nằm trong chăn không hề nhúc nhích, anh muốn nhìn ra ngoài qua cửa sổ, nhưng lúc vừa quét mắt đến cửa sổ, người anh hơi cứng lại.
Bên ngoài cửa sổ nhỏ bằng quả bóng rổ có một cái đầu của cô gái đang treo lơ lửng, mắt cô ta toàn lòng trắng, trong miệng là tơ nhện màu đỏ thắm và tóc đen trên đỉnh đầu quấn lại với nhau.
“Cứu tôi với, cứu tôi với!”
Cô gái há mồm ra, tơ nhện đỏ như máu bắn vào trong phòng, mấy cái tay người bám ở miệng cửa sổ.
Trần Ca vung búa của bác sĩ nát sọ ra, vứt ba lô sang một bên, anh nhìn mặt của cô gái, kiên trì chủ động bước tới.