Cuốn nhật ký trong phòng 0011 còn thiếu rất nhiều trang, Trần Ca chỉ có thể vừa đọc vừa đoán.
Phải gần nửa tiếng sau anh mới đọc xong cuốn nhật ký.
“Sao rồi? Có tìm được cái gì?" Ôn Tình nhận thấy được sự kỳ lạ của Trần Ca, trong lòng cô, Trần Ca là người cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng có thể giữ được bình tĩnh, nhưng một người như vậy sau khi đọc xong cuốn nhật ký, vẻ mặt lại xảy ra sự biến hóa.
“Tôi đã hiểu một số điều rất quan trọng, tất cả những kết quả mà tôi thấy bây giờ có thể đều là do những lý do đã gieo trồng trước đây.”
Trần Ca nhét cuốn nhật ký của bác sĩ Cao vào ba lô và để chung với cuốn truyện của Trương Nhã, trạng thái cơ thể của anh đang rất kém, nhịp đập của tim cũng rất gấp gáp.
Từ Hiệp hội kể chuyện lạ đến thị trấn Lệ Loan ở vùng ngoại ô phía Đông, Minh Thai và bác sĩ Cao vẫn duy trì một sự ăn ý ngầm, trước đây Trần Ca còn chưa hiểu rõ, đến bây giờ mới biết được nguyên nhân sâu xa.
“Có thể các thành viên ban đầu của Hiệp hội kể chuyện lạ chính là những bệnh nhân trốn khỏi bệnh viện đó, bọn họ biết mình bị bệnh và muốn chữa bệnh theo cách của mình.”
“Tất cả bệnh nhân trong bệnh viện đó đều không có tên riêng, bọn họ chỉ có mã số bệnh nhân, Hiệp hội kể chuyện lạ cũng vậy, mỗi thành viên của hội đều có số của riêng mình.”
“Có rất nhiều điểm tương đồng, thì ra ngay từ đầu những manh mối nhỏ đã hiện lên ngay trước mặt mình mà mình không để ý.”
Trần Ca ngồi trên ghế sô pha, tay chống cằm trầm ngâm: “Bác sĩ Cao biết Minh Thai tên là Trần Ca, cho nên khi mình đến Hiệp hội kể chuyện lạ lần đầu tiên, ông ta không hề làm khó mình mà còn để mình thuận lợi đi vào hội. Đó là cơ hội duy nhất để ông ta có thể giết chết mình, ngay cả khi mình có Trương Nhã thì mình cũng không thể đối mặt với nhiều thành viên trong hiệp hội cùng một lúc như vậy được.”
“Liệu bác sĩ Cao có còn biết thêm chút bí mật nào đó không, chẳng hạn như thông tin của mười bệnh nhân đứng đầu vậy? Sự hứng thú của ông ta đối với mình có liên quan gì đến mười bệnh nhân đầu tiên không?”
Trần Ca đang đắm chìm trong suy nghĩ, tòa nhà đột nhiên rung chuyển như có một trận động đất!
Lần chấn động này mạnh hơn so với ba lần trước, hơn nữa thời gian còn đặc biệt dài.
“Cơ thể của con búp bê vải trong tòa nhà khác lại được tìm thấy rồi sao?”
Tòa nhà đã có sự thay đổi, mùi hôi thối trong không khí dần dần nồng hơn, mọi người đều cảm thấy như có một chiếc khóa trên cổ, thậm chí việc thở cũng trở nên khó khăn.
Bên ngoài tòa nhà liên tục có những tiếng động lạ như thể có quái vật nào đó đang va vào tòa nhà, từng tiếng la hét hãi người vọng vào trong tai, cho dù có che kín hai lỗ tại cũng có thể nghe rõ ràng.
Khi tòa nhà ngừng rung chuyển, Trần Ca ngay lập tức lấy ra cuốn truyện tranh của mình: “Các phần cơ thể của con búp bê là trụ chống của thế giới đằng sau cánh cửa, nếu nền móng bị lung lay, thế giới này sẽ trở nên bất ổn, sự trói buộc ảnh hưởng các nhân viên của mình cũng sẽ ngày một giảm đi.”
Mở cuốn truyện tranh ra, trên đó còn có máu đang chảy, trang nào cũng dính máu, mơ hồ còn có thể nhìn thấy một khuôn mặt ghê tởm xuất hiện.
Nhìn thấy hình ảnh kinh hãi như vậy, cuối cùng Trần Ca cũng nở nụ cười: “Nhanh lên, bọn họ sắp ra rồi!”
Giọng điệu có hơi điên rồ, Trần Ca cầm quyển truyện tranh đẫm máu lẩm bẩm một mình, trên mặt còn nở một nụ cười mà người thường không thể nào hiểu nổi.
Ôn Tình và Tiểu Tôn đều vô thức tránh xa ghế sô pha, bọn họ cảm thấy Trần Ca bây giờ có chút đáng sợ, trên người anh có một loại khí chất không thua kém gì đám quái vật ở đằng sau cánh cửa này.
“Lần rung chuyển thứ tư có lẽ do người ngoài làm, bây giờ họ đã nắm được vị trí của hai bộ phận của con búp bê vải, có vẻ như mình phải tăng tốc độ rồi.”
Đứng dậy, Trần Ca đeo túi lên lưng, kéo búa của bác sĩ nát sọ đi về phía cửa.
“Trần Ca, nghỉ ngơi thêm chút nữa đi, cậu đến cả đi bộ cũng có chút không ổn rồi.” Ôn Tình muốn đỡ Trần Ca, nhưng bị Trần Ca từ chối.
“Không sao đâu.”
Sau khi rời khỏi phòng 0011, Trần Ca đi đến căn phòng cuối cùng ở tầng một, số trên cửa của căn phòng này là 0005.
“Bệnh nhân số 5?” Lúc đầu Trần Ca nghĩ rằng bệnh nhân số 11 có lẽ là giới hạn trong trí nhớ của búp bê vải, không ngờ còn có thể nhìn thấy căn phòng của bệnh nhân số 5 ở trong này: “Căn cứ theo miêu tả trong cuốn nhật ký lúc trước, bệnh nhân được đánh mười số đầu hoàn toàn khác hẳn với những bệnh nhân, nhưng mà nếu ở đây cũng đã xuất hiện phòng của bệnh nhân số 5 rồi thì liệu mấy tầng trên có thể sẽ xuất hiện phòng bệnh của bệnh nhân số 1 không?”
Tim đập loạn xạ, Trần Ca cũng không biết tại sao, chỉ cần nghĩ đến bệnh nhân số 1, máu trong toàn thân anh bắt đầu tăng tốc di chuyển.
Đẩy cửa phòng 0005 ra, Trần Ca bước vào trong phòng.
Tất cả vật dụng trong phòng 0005 đều dính đầy vết máu, đồ đạc bị hư hỏng nặng, trong phòng hầu như không còn một thứ gì hoàn chỉnh.
“Người sống trong ngôi nhà này hẳn là kẻ thích phá phách.” Ôn Tình thận trọng tránh rác rưởi trên mặt đất, đi đến bên cạnh Trần Ca.
“Đừng đứng xa tôi quá, ba người chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm quanh phòng này xem có manh mối quan trọng nào không.”
Ba căn phòng đầu đều đã được sơn lại, tuy trong phòng vẫn còn mảng máu lớn nhưng tốt xấu thì vẫn được che đậy lại, phòng 0005 thì hoàn toàn khác, ngay cả việc che đậy cũng lười làm, màu chủ đạo của cả căn phòng là đen và đỏ.
Trần Ca nhìn quanh, anh không tìm thấy cuốn nhật ký trong phòng này, nhưng anh thấy rất nhiều chữ nhỏ được cào bằng móng tay trên tường phòng ngủ.
Hầu hết những dòng chữ này đã bị bao phủ bởi lớp máu, trông rất đáng sợ.
“Tôi thật sự không biết anh ta viết dòng chữ này trong trạng thái nào, thật là điên rồ.” Tiểu Tôn trốn ở phía sau cùng, ngày hôm nay thế giới quan của cậu ta đã bị phá hủy hết lần này đến lần khác, bây giờ đến cả một chút cặn bã cũng không còn sót lại.
Khi Tiểu Tôn cùng Ôn Tình còn đang than thở, Trần Ca đã đi đến cạnh bức tường, anh vừa cẩn thận lau đi vết máu trên tường, vừa bắt đầu đọc dòng chữ trên đó.
“Tôi bắt đầu quên rất nhiều thứ, mấy ngày trước tôi còn nhớ tên mình, nhưng bây giờ trong đầu tôi chỉ còn lại một con số.”
“Tôi biết rằng tôi càng ngày càng quên nhiều thứ, nhưng có một câu tôi lại không thể nào quên được — giết chết viện trưởng!”
“Tôi không biết tại sao tôi lại có ý nghĩ như vậy, cũng không biết tại sao ý tưởng này lại xuất hiện trong đầu tôi, có lẽ viện trưởng chính là tên đầu sỏ đã khiến tôi trở thành một người như vậy, nhưng rốt cuộc thì ông ta đã làm gì với tôi? Tại sao tôi lại không nhớ một chút nào chứ?”
“Người bạn cùng phòng mới chuyển đến đã chết ngay cạnh giường tôi, khi tôi tỉnh dậy thì anh ta đã chết rồi. Trong phòng cũng không còn ai khác, nên nếu không phải tự sát thì chắc người giết anh ta phải là tôi, nhưng tại sao tôi lại không có một chút ký ức nào chứ?”
“Bác sĩ nói rằng bệnh tình của tôi đang rất nghiêm trọng, nhưng tại sao họ lại không điều trị cho tôi, họ chỉ liên tục đổi bạn cùng phòng cho tôi, để tôi liên tục nhìn thấy những thi thể khác nhau mỗi khi tôi thức dậy vào buổi sáng.”
“Tôi đã quen với cảnh mỗi sáng mở mắt ra đều nhìn thấy thi thể, nhưng thẳng đến một ngày, vợ của tôi chuyển đến, cô ấy vẫn xinh đẹp như xưa.”
“Tôi đã hỏi bác sĩ về tình trạng của vợ tôi, bác sĩ chỉ nói rằng cô ấy bị bệnh và không cho tôi biết thêm thông tin gì.”
“Tôi đã cố gắng liên lạc với vợ mình, nhưng cô ấy không chịu mở miệng nói một câu nào, tôi có thể thấy rằng cô ấy đang sợ hãi, cô ấy sợ hãi những thứ lạ lẫm xung quanh, và cô ấy đang sợ tôi.”
“Tại sao cô ấy lại sợ tôi? Rõ ràng cô ấy là người tôi yêu nhất, vậy làm sao tôi có thể làm tổn thương cô ấy chứ?”
“Đêm đó tôi không ngủ, rạng sáng hôm sau, vợ tôi vẫn nằm co ro trong góc phòng, cô ấy vẫn còn sống!”
“Tôi đã chiến thắng chính mình, tôi đập cánh cửa sắt và muốn bác sĩ đưa vợ tôi vào một phòng bệnh khác, nhưng trong hành lang trống rỗng, chỉ có tiếng gào thét của riêng tôi.”
“Tôi phải làm gì đây? Không ai nói cho tôi biết câu trả lời, tôi đã cố gắng nghĩ đủ mọi cách để giữ cho mình tỉnh táo, nhưng tôi đang ngày càng buồn ngủ.”
“Tôi đã quên mất mình ngủ lúc nào, khi vừa mở mắt ra thì tôi đã bị đưa đến bên kia cánh cửa.”
“Ở nơi sâu nhất của địa ngục, ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mờ nhạt, thời gian tôi tỉnh táo ngày càng ít đi, hầu hết thời gian tôi đều không biết mình đang làm gì, hoặc có lẽ tôi cũng đã không phải là tôi nữa, ở trong cơ thể của tôi còn cất giấu một con quái vật nữa.”
“Tất cả các bệnh nhân và bác sĩ xung quanh tôi đều đã nhìn thấy con quái vật đó, chỉ có tôi là chưa nhìn thấy nó.”
“Mọi người đều sợ hãi khi nhìn thấy con quái vật đó, nhưng chỉ có tôi là muốn gặp nó đến phát điên, bởi vì tôi phải hỏi nó một câu, vợ tôi có còn sống không?”
“Bất cứ khi nào tôi tỉnh táo, các bác sĩ đều sẽ để tôi phải chịu mọi lời nguyền rủa, mỗi một lời nguyền đều bị lấy ra từ những người xa lạ, bọn họ chết vì lời nguyền, và lời nguyền đó sẽ mang theo trí nhớ và sự tuyệt vọng của họ.”
“Hứng chịu lời nguyền của người khác chính là đang cõng theo quá khứ của họ, những thứ này đối với tôi là đau đớn, nhưng dường như lại là chất nuôi dưỡng cho con quái vật trong cơ thể tôi.”
“Tôi sống sau cánh cửa với tình trạng mông lung mơ màng, trong đầu tôi chỉ còn lại vài từ ngữ đơn giản, giết chết viện trưởng, vợ và bệnh nhân của tôi, ngay khi tôi nghĩ mình sẽ tiếp tục sống một cuộc sống như thế này, thì tôi đã gặp một bác sĩ trong bộ quần áo bệnh nhân.”
“Anh ta họ Cao, bên cạnh còn có một con búp bê vải tỏa ra mùi hôi thối, cái mùi thối nồng nặc đó không thể nào dùng lời tả được.”
“Tất cả chúng tôi đều bị nhốt ở tầng mười chín của địa ngục, không có bạn bè, người thân, sống trong một thế giới đỏ đen xen lẫn, liều lĩnh mở miệng nói chuyện ở đây là rất nguy hiểm, bởi vì không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Khi tôi nhìn thấy anh ta, ánh mắt của tôi thoáng chút thương hại, bởi vì tôi biết rằng, có lẽ khi tôi tỉnh lại lần nữa, anh ta có thể sẽ trở thành một xác chết.”
“Mở mắt ra lần nữa, tôi tỉnh dậy sau cơn mê, tôi không ngờ rằng bác sĩ đó đang đứng bên cạnh tôi, anh ta vẫn còn sống! Điều này cho thấy vợ tôi cũng có thể còn sống!”
“Anh ta dường như có khả năng nhìn thấu lòng người, tôi còn chưa kịp nói thì anh ta đã chủ động nhắc đến vợ tôi.”
“Từ trong miệng anh ta, tôi biết mình đã làm gì.”
“Vợ của tôi đã chết, cô ấy bị giết chết bởi chính con quái vật trong cơ thể tôi.”
“Tôi bắt đầu căm ghét cơ thể của mình, tôi đã nghĩ đến việc chết chung với con quái vật đó, nhưng đã bị bác sĩ Cao ngăn lại.”
“Anh ta thuyết phục tôi rằng việc giết vợ tôi không phải lỗi của tôi, đó là lỗi của con quái vật đó, và con quái vật đã được gieo vào cơ thể của tôi bởi chính viện trưởng, cho nên tất cả những điều này đều là lỗi của viện trưởng!”
“Tôi có thể sẽ chết, nhưng đó sẽ phải là sau khi đã giết chết viện trưởng.”
“Sau khi nói chuyện với bác sĩ Cao, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao tâm trí tôi luôn lởn vởn câu nói — giết chết viện trưởng, đầu sỏ gây nên mọi chuyện chính là ông ta! Ông ta nhất định phải chết!”
“Tôi bắt đầu giả vờ hợp tác với phương pháp điều trị của bệnh viện,\ theo đề nghị của bác sĩ Cao, tôi giả vờ hôn mê và giả làm một bản thân khác.”
“Để các bác sĩ tin tưởng màn biểu diễn vụng về của tôi, bác sĩ Cao đề nghị tôi giết chết bác sĩ đầu tiên bước vào phòng. Tôi đã làm theo, và đây cũng coi như là lần đầu tiên tôi giết người.”
“Thật trớ trêu, bàn tay tôi nhuốm máu, nghiệp chướng nặng nề, lần đầu tiên tôi giết ai đó lại chỉ là vì để giả làm một con quái vật, vào thời điểm đó, tôi không hề biết rằng một khi điều gì đó đã bắt đầu, sau này sẽ rất khó để dừng lại.”
“Phản ứng của các bác sĩ trực ca đêm đều nằm trong dự đoán của bác sĩ Cao, lần đầu tiên tôi được đưa đến nơi sâu nhất của địa ngục trong trạng thái hoàn toàn tỉnh táo.”
“Cánh cửa sắt màu đen tối tăm được mở ra, tôi nhìn thấy một con quái vật đang cõng toàn bộ bệnh viện.”
“Nó di chuyển trong sương mù đen vô tận, và nó có một khuôn mặt khá giống người thường.”
“Tôi không dám nhìn nó bởi vì cơ thể của tôi đang không ngừng run rẩy, và tôi có thể bị bại lộ bất cứ lúc nào vì sợ hãi.”
“Các bác sĩ bên cạnh tôi đang nói chuyện với nhau, bọn họ đang nói những điều mà tôi không hiểu gì cả, có vẻ như chỉ khi cõng hết tất cả mọi tội lỗi thì nó mới có thể có được sức mạnh tương ứng.”
“Không phải ai trên thế giới này cũng có thể gánh chịu mọi tội lỗi, bệnh viện cũng đang không ngừng tìm kiếm linh hồn đặc biệt nhất đó, tôi, bác sĩ Cao, và cả con búp bê vải hôi thối đều là mục tiêu của họ.”
“Nhưng tất cả chúng tôi đều không đáp ứng được yêu cầu của bệnh viện, mục tiêu thực sự của họ dường như là đang chuẩn bị xây dựng một thành phố đỏ như máu, bọn họ cần một linh hồn có thể gánh chịu mọi tội lỗi của cả một thành phố.”
“Tôi không biết tại sao bọn họ phải làm như vây, và tôi cũng không có thời gian để suy nghĩ về điều đó, màn sương đen dày đặc đã đánh thức con quái vật trong cơ thể tôi, và nó đang nuốt chửng tôi từng chút một.”
Vẫn còn rất nhiều ký tự dày đặc trên tường, hầu hết là không thể nhìn rõ được, Trần Ca đã cố gắng hết sức để đọc hiểu chúng.
“Tôi không biết anh ta đang nói cái gì? Một kẻ điên như vậy tốt nhất vẫn nên nhốt lại thì ổn hơn.” Tiểu Tôn nhìn chằm chằm vào những ký tự đẫm máu trên tường, trên lưng đổ mồ hôi lạnh.
“Vậy nếu lúc đầu bọn họ đều là những người bình thường thì sao?” Trần Ca không có một chút thiện cảm nào với bệnh viện này, nếu đối phương nghĩ rằng một người có tiềm năng, chúng sẽ dùng đủ loại biện pháp để bức điên người đó, sau đó từ từ "trị liệu" cho họ.
Dựa lưng vào tường, Trần Ca kết hợp tất cả nội dung của các cuốn nhật ký, anh đã phát hiện ra một địa điểm rất tình cờ.
“Bác sĩ Cao nuốt cánh cửa của Nhà Xác Dưới Lòng Đất, chủ động gánh chịu mọi tội lỗi của Nhà Xác Dưới Lòng Đất. Bản thân Nhà Xác thì không thành vấn đề, nhưng bác sĩ Cao lại lợi dụng Hiệp hội kể chuyện lạ gây ra vô số tội nghiệt, một người thông minh như ông ta không thể nào không biết điều đó có nghĩa là gì, mình có cảm giác như ông ta muốn chủ động gánh chịu mọi tội lỗi của cả Hiệp hội kể chuyện lạ.”
“Hãy nhìn lại Minh Thai xem, nó đã xây dựng lại chung cư Cửu Hồng ở phía sau cánh cửa của Hướng Noãn, nhốt tội lỗi của mình trong một tòa nhà và dùng nó để chống lại sương mù đen, hình thành một hòn đảo biệt lập của bản chất con người, giống như thời kỳ ấp ủ xây dựng thành phố màu đỏ.”
“Cuối cùng là bệnh viện đó, bệnh nhân số 5 nhìn thấy một con quái vật cõng mọi tội lỗi của toàn bộ bệnh viện ở đằng sau cánh cửa bệnh viện, nó đang đi lung tung trong màn sương đen, và mục đích cơ bản của bệnh viện dường như chính là muốn xây dựng một thành phố màu đỏ.”
“Tất cả mọi người đều đang hướng đến thành phố màu đỏ đó, rốt cuộc thành phố đó có gì thu hút bọn họ? Chẳng lẽ nếu muốn xây dựng một thành phố như vậy thì nhất định phải có một người đứng ra gánh chịu mọi tội lỗi của toàn bộ thành phố sao?”
Nghĩ đến đây, Trần Ca đột nhiên nhìn hai tay của mình: “Mình dựa theo chỉ dẫn của điện thoại màu đen mà đi từng bước từng bước một, hình như đã vô tình cõng theo quá khứ của tất cả nhân viên ma quái trên lưng. Mục đích thực sự của điện thoại màu đen là gì, có phải cũng muốn xây dựng một thành phố màu đỏ không?”