“Áo mưa màu đỏ đã xuất hiện trên trạm dừng, mọi người tranh thủ thời gian tìm kiếm và xem liệu có trên trạm dừng còn sót lại manh mối nào không.” Phó Bá Nhạc và một số nhà thiết kế nhà ma khác tìm kiếm xung quanh trạm dừng một cách cẩn thận và họ nhanh chóng phát hiện ra một số vấn đề.
Mặt sau của bục dài trên trạm dừng có hai bóng người, một nam một nữ, bóng hai người này được khắc trên bục, dường như là hình ảnh ký ức bị đóng băng.
Bên dưới trạm dừng còn có một vệt nước đọng, trong đó có thể mơ hồ nhìn thấy một nam sinh mặc đồng phục học sinh và một nữ giáo viên cầm ô đỏ.
Ở góc của biển báo dừng lại, còn có một số chữ được chạm khắc tùy tiện, cong cong vẹo vẹo, người để lại những chữ này có thể đang chìm đắm trong một loại hạnh phúc ngây thơ, giản dị.
“Tình yêu, bắt đầu từ gặp gỡ.”
“Anh đã bỏ lỡ chuyến xe cuối cùng, nhưng lại chờ được em.”
“Em có thể để đưa anh về nhà được không?”
Những câu chứ nghiêng ngả này dường như gợi lên cho người xem những ký ức về tuổi trẻ, giản dị, vụng về nhưng đầy đẹp đẽ.
“Ở một nơi u ám như vậy lại có một đoạn chứ khắc như vậy sao? Có câu chuyện về mối tình đầu bình dị ẩn sau khung cảnh tàn nhẫn kinh khủng này sao? Tất cả tốt đẹp chỉ là điềm báo trước, đến giây phút cuối cùng sẽ bị xé nát, tạo nên tuyệt vọng thông qua sự tương phản?" Chị Rắn có vẻ như có một nhà ma với chủ đề tương tự, cô ta vuốt vuột hình xăm hộp sọ đen trên cánh tay của mình, như thể rơi vào ký ức, đây là một người phụ nữ có chuyện xưa.
“Phong cách của con phố này hoàn toàn khác với các tòa nhà khác, theo lý là phải có rất nhiều điểm đáng sợ mới đúng, nhưng chúng ta lại chưa thấy bất kỳ điều đáng sợ nào.” Linh cảm bất thường trong lòng Tả Hàn ngày càng mạnh mẽ, như thể bây giờ là sự bình tĩnh cuối cùng trước cơn bão vậy.
“Đừng kiểm tra trạm dừng nữa, chúng ta lập tức đi đến nơi khác đi!” Tả Hàn nhìn sương mù đen đang đuổi theo phía sau mình, dứt khoát gọi những người khác chạy sang bên kia đường.
“Nhất định phải rời khỏi nơi này, cảnh Minh Thai này phá vỡ mọi quy luật mà tôi đã đúc kết trước đây, không thể lấy bất cứ kinh nghiệm nào tài liệu tham khảo ở đây, tại sao lại xảy ra chuyện này chứ?”
Mọi thứ diễn ra rất đột ngột, như thể có một bàn tay đen vô hình đang sắp xếp tất cả mọi thứ.
“Vừa mới mở màn còn chưa đầy 5 phút, mà đã bước vào giai đoạn thứ ba rồi, tất cả các diễn viên ma trong cảnh bốn sao đang bắt đầu chạy loạn, chỉ dựa vào ba người chúng ta thì cơ hội trốn thoát gần như là con số không.” Tả Hàn biết mình đã gặp phải tình huống tồi tệ nhất: “Những người thiết kế nhà ma đó là những người không đáng tin cậy, nếu họ không ngay lập tức thay đổi cái nhìn của mình, bọn họ có thể sẽ "biến mất" trong cảnh phụ tiếp theo, rốt cuộc mình phải phá thế cục này như nào bây giờ?”
Sau khi vắt óc suy nghĩ, trán Tả Hàn nhanh chóng đổ mồ hôi, cậu đang phải chịu rất nhiều áp lực, không chỉ phải đối mặt với kẻ thù khủng khiếp mà còn phải mang theo một nhóm đồng đội ngu như heo và diễn viên nhà ma đang ẩn trong đó.
Vì những khó khăn bên trong và bên ngoài, cậu thực sự không thể nghĩ ra cách tốt để đối phó với tình hình này.
“Quá gấp rồi! Cảnh tượng bốn sao này không hề cho mình thời gian đệm để suy nghĩ.”
Sau khi áo mưa đỏ rời đi, những tòa nhà hai bên đường không có cảm giác đáng sợ như lúc trước nữa, bây giờ nó giống như một con phố bình thường.
Các du khách rất thoải mái rời khỏi trạm dừng, đi đến lối vào của một cô nhi viện với tông màu chủ đạo là đen và trắng.
Cánh cửa sắt gỉ sét mở một nửa, bài đồng dao trẻ thơ hãi hùng không biết vọng ra từ đâu.
Cô nhi viện này trông giống như đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng vẫn có những bộ quần áo trẻ em được treo ở trong sân, có cả những cái hố mới đào trên mặt đất, dường như được dùng để chôn thứ gì.
Có dấu hiệu hoạt động của con người ở khắp mọi nơi trong cô nhi viện, nhưng các du khách lại không thể tìm thấy được một ai.
Chuông gió treo trên mái hiên khẽ rung, Tả Hàn đẩy cửa phòng khách ra.
Một bản nhạc buồn nhẹ nhàng phát ra từ một căn phòng nào đó, và ở cuối dãy bàn ăn có một chiếc miếu thờ bị hỏng.
“Đây là một cô nhi viện tư nhân, sẽ không bao giờ có miếu thờ trong các cơ sở phúc lợi công cộng đâu.” Thầy Vương nhìn miếu thờ và nghĩ đến một số việc đã xảy ra trước đây: “Một số người sáng lập cô nhi viện tư nhân tin vào việc ban phước lành, bọn họ sẽ đặt những tấm bài vị trong phòng để cúng bái, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một miếu thờ được đặt ngay trong phòng khách của cô nhi viện như thế này.”
Đi ngang qua chiếc bàn ăn dài bằng gỗ, khuôn mặt của thầy Vương dần trở nên khó coi.
Trên miếu thờ viết đầy hai chữ Phương Ngư, trông rất đáng sợ.
“Cái này như kiểu dùng móc tay để cào lên vậy, những mảng đen sẫm trên đó là vết máu, chúng lớn lên cùng với tấm gỗ, thật kỳ lạ, cảm giác như mấy năm liền vẫn có ai đó vẫn luôn khắc mấy chữ này trên miếu thờ vậy.” Thầy Vương có chút khó hiểu: “Để tạo ra một đạo cụ trong nhà ma, có cần phải trả giá lớn như vậy không?”
“Không nhất thiết phải do chính ông chủ Trần thực hiện, anh ấy đã cung cấp manh mối cho rất nhiều vụ án giết người, em nghi ngờ rằng trong nhà ma này có một số đồ vật được anh ấy mang trực tiếp từ hiện trường vụ giết người về.” Tả Hàn thì thầm, những chủ đề này là bí mật nội bộ, vì vậy cậu cũng không muốn cho quá nhiều người biết.
“Ông chủ của nhà ma này đã cung cấp manh mối cho nhiều vụ án giết người?” Thầy Vương vô thức hỏi ngược một câu: “Đúng là gần đây tôi có nghe nói thành phố không thái bình lắm, có một người chuyện cung cấp thông tin cho phân cục thành phố Hàm Giang, người cung cấp thông tin đó chính là ông chủ của nhà ma này sao?”
“Thầy à, cũng bởi vì cái sự kiện đó mà thầy không hề có chút liên hệ nào với người trong cục, cho nên thầy cũng không biết, ông chủ nhà ma này rất...” Tả Hàn suy nghĩ hồi lâu cũng không biết nên diễn tả thế nào: “Cha mẹ của anh ấy mất tích, để điều tra vụ án đó, anh ấy đã cứng rắn lật lại vụ án cũ của Hàm Giang từ hai mươi năm trước, em cũng không biết phải miêu tả thế nào về loại người này, dù sao thì cũng chỉ có bốn chữ thôi, kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng không gần gũi).”
“Vụ án cũ của hai mươi năm trước còn có thể lật ngược lại sao?”
“Đúng vậy, thực ra thì đó vẫn chưa phải là chuyện đáng sợ nhất đâu.” Giọng Tả Hàn trầm xuống: “Anh ấy đã cung cấp cho cảnh sát Hàm Giang manh mối của một số vụ án nghiêm trọng và đã giải quyết được nhiều vụ án, nhưng còn vụ án cha mẹ bị mất tích của anh ấy thì lại không có tiến triển nào cả, em nghi ngờ có một vấn đề lớn ở đây, việc cha mẹ anh ấy biến mất chắc chắn không đơn giản chút nào.”
“Có phải cậu đến tham quan nhà ma của cậu ta suốt vì việc này không?" Thầy Vương đánh giá rất cao Tả Hàn và cho rằng cậu ta là một trong những học sinh giỏi nhất trong Học viện Pháp Y Hàm Giang, ông nghĩ Tả Hàn khác với những đứa trẻ khác, hoàn toàn không phải loại học sinh ham chơi.
“Em sợ mình còn không đủ tư cách để điều tra vụ án mất tích của cha mẹ anh ấy.” Tả Hàn nhìn miếu thờ trước mặt: “Em hoàn toàn không nhìn thấu anh ấy, không biết anh ấy đang suy nghĩ gì, thậm chí còn có thời gian em không dám đối đầu với anh ấy. Em đã cố gắng mô phỏng và phân tích tình trạng tâm lý và tính cách của anh ấy, kết luận đưa ra khiến em cảm thấy rất sợ hãi. Anh ấy có sự lý trí và điềm tĩnh vượt trội hơn người thường, còn có khả năng thích ứng và chỉ số IQ cực cao.”
“Có nhân vật nào có tham số tương tự trong cơ sở dữ liệu không?”
“Không có, anh ấy chính là một con quái vật, anh ấy có thể tự tay thiết kế ra bao nhiêu cảnh tượng tinh xảo và đáng sợ, có thể tìm ra vô số manh mối ẩn chứa những tội ác nghiêm trọng, so với anh ấy, không ai đủ tư cách gọi là thiên tài cả.” Tay Tả Hàn nhẹ nhàng chạm vào miếu thờ, đầu ngón tay sờ vào những cái tên: “Càng biết nhiều, em càng sợ hãi, nhưng càng tò mò thì em lại càng tò mò. Em muốn điều tra rõ ràng toàn bộ chuyện đó, nếu như có thể, em còn muốn đến làm việc ở đây vào kỳ nghỉ cuối cùng trước khi tốt nghiệp của mình.”
“Người có thành tích học tập đứng đầu Học viện Pháp Y lại chạy đến làm việc trong một nhà ma?" Thầy Vương đang tự hỏi liệu mình có nghe nhầm không: “Em thông minh hơn tôi rất nhiều, thứ em thiếu sót chỉ là kinh nghiệm, nếu như cậu ta thực sự giỏi như em nói thì cho dù em có đến đây làm việc cũng sẽ chẳng phát hiện ra cái gì hữu ích đâu.”
Khi hai người đang trò chuyện quên trời đất, cánh cửa gỗ ở sảnh phụ bị đẩy ra, một ông lão tóc hoa râm bước ra, trên tay cầm bình giữ nhiệt, ông ta sửng sốt khi thấy trong phòng khách có quá nhiều người.
“Mấy người tới đây nhận con nuôi à?” Giọng ông lão run run, cơ thể ông ta rất kém, như thể sắp ngất xỉu đến nơi.
“Tuổi tác lớn như vậy mà vẫn trở thành diễn viên trong nhà ma sao? Nhà ma này cũng độc ác quá rồi đấy.” Phó Bá Nhạc bước tới chỗ ông già: “Chúng tôi không đến đây để nhận con nuôi, chúng tôi đến đây để tìm kiếm đồ vật, ông đã từng thấy cái này chưa?”
Anh ta lấy bức ảnh con búp bê bằng vải vụn từ trong túi ra và lắc lắc nó trước mặt ông già.
“Chưa từng thấy, nếu như mấy người không tới nhận con nuôi, vậy thì mau đi đi, thị trấn nhỉ này không yên bình đâu, nếu không rời đi thì sợ rằng mấy người vĩnh viễn sẽ không thể rời đi được.” Ông lão ho khan một tiếng, đang định rời đi thì Mã Phong đứng trong đám người vốn đang yên lặng lại đột nhiên lên tiếng.
“Chờ một chút! Có phải tôi đã từng nhìn thấy ông ở đâu đó rồi không?" Mã Phong tiếp quản công việc của Giang Cửu, để hiểu rõ hơn về Trần Ca, anh ta đã xem đoạn video Trần Ca khiêu chiến nhà ma của mình suốt cả một đêm, ông lão này dường như đã từng xuất hiện trong video nhưng anh ta không thể nhớ ra được.
“Tôi vẫn luôn ở trong cô nhi viện này để chăm sóc bọn trẻ, tôi chưa bao giờ rời khỏi thị trấn này, làm sao cậu có thể gặp tôi được chứ? Chẳng lẽ trước đây cậu từng đến đây rồi sao?" Ông lão chính là chấp niệm mà Trần Ca mang về lúc khiêu chiến nhà ma ở Khu vui chơi Tương Lai Ảo, mang về cùng ông ta còn có cháu trai của ông ta, ma chuông gió và áo đỏ hý kịch.
“Có lẽ tôi đã nhận nhầm người.”
“Ở trong thị trấn nhỏ này, cậu tuyệt đối không được nhận nhầm người, người mà cậu cảm thấy quen mặt không nhất thiết phải là người đó, có thể là thứ gì khác giả mạo đấy, dù bọn họ có khuôn mặt và giọng nói giống hệt nhau nhưng lại có trái tim hoàn toàn khác nhau.” Ông lão đột nhiên ho dữ dội, như thể lời vừa nói là để lộ thiên cơ vậy: “Đi nhanh lên, đừng ở lại đây lâu.”
“Này!” Phó Bá Nhạc vươn tay muốn bắt lấy ông lão, nhưng khi anh ta sắp bắt được cánh tay ông lão thì ông lão lại dùng một tư thế rất kỳ quái để tránh đi, ai cũng không nhìn thấy rõ, chỉ có Phó Bá Nhạc vẫn đang vẫn duy trì động tác bắt người của mình.
Cánh cửa của sảnh phụ không đóng, nhưng ông lão lại hoàn toàn biến mất sau khi bước vào.
Một cảm giác rất tồi tệ lan tỏa trong lòng mọi người, Phó Bá Nhạc vô thức bước đến bên cạnh cánh cửa.
Đứng ở bên ngoài hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng cười đùa của lũ trẻ, nhưng sau khi đẩy cửa ra thì bên trong phòng không có một ai, chỉ có một vài món đồ chơi bị tùy tiện ném dưới đất.
“Cô nhi viện này nhất định còn cất giấu một thứ gì đó, mấy người thử suy nghĩ kỹ mà xem, con búp bê mà ông chủ Trần bắt chúng ta tìm kiếm cũ nát như vậy, trẻ con bình thường chắc chắn sẽ không bao giờ chơi với những con búp bê như vậy, đó rất có thể là một món đồ chơi bị trẻ con vứt bỏ.” Ngụy Siêu Siêu cố gắng phân tích: “Tất cả những đứa trẻ được nhận nuôi trong cô nhi viện đều là những đứa trẻ không có nhà để về, con búp bê mà chúng ta đang tìm kiếm có khả năng được giấu ở đây.”
Mọi người đều cảm thấy những gì Ngụy Siêu Siêu nói là có lý, chỉ có Tả Hàn là cau mày, không nói năng gì.
“Sao vậy? Cậu có ý kiến gì về những gì tôi nói sao?" Ngụy Siêu Siêu là một người rất thông minh, nhưng trí thông minh của anh ta chỉ giới hạn ở một số khía cạnh nhất định.
“Suy nghĩ của anh có hơi phiến diện, nếu như anh nhìn ra toàn cảnh, xác suất con búp bê được giấu ở đây là rất nhỏ, bởi vì vẫn còn rất nhiều cảnh chưa được khám phá.” Tả Hàn nói ra ý kiến của mình.
“Vậy ý cậu là gì?”
“Tôi nghĩ cô nhi viện này được ông chủ Trần cố tình dùng để che đậy, khả năng cao là đó là một cái bẫy, tốt nhất là chúng ta không nên ở đây quá lâu.” Tả Hàn biết mấy người đó cũng sẽ không nghe những gì mình nói, cho nên sau khi nói xong, cậu trực tiếp cùng Hạc Sơn, thầy Vương bước sang một bên và bắt đầu tìm kiếm manh mối.
“Đừng để bị dao động bởi cậu ta, hãy tìm kiếm theo suy nghĩ của riêng của chúng ta đi.” Phó Bá Nhạc và Ngụy Siêu Siêu có cùng quan điểm, bọn họ cẩn thận tìm kiếm con búp bê vải trong cảnh theo cách phân nhóm trước đó.
Màn sương đen lững lờ trên con phố, từ từ bao quanh cô nhi viện.
Tả Hàn đang chuẩn bị sơ tán và vội vã chạy đến cảnh tiếp theo, trong khi những người thiết kế nhà ma vẫn nhất quyết ở lại cảnh cô nhi viện.
Hai bên bất đồng ý kiến, cuối cùng tách nhau ra.
Tả Hàn dẫn Hạc Sơn và thầy Vương rời đi, trong khi những người khác tiếp tục khám phá trong màn sương đen mù mịt.
“Đây là cô nhi viện, nhưng chúng ta lại không nhìn thấy một đứa trẻ nào cả.” Ngụy Siêu Siêu đứng ở cạnh cửa phòng chính: “Chúng ta đã bị ông lão kia lừa sao?”
“Ông già đó đã đi vào sảnh phụ đó, mấy người đã kiểm tra nơi đó chưa?” Phó Bá Nhạc và Tần Quảng đứng bên cạnh Ngụy Siêu Siêu, những người khác đang lục soát nhà bếp và sân sau.
“Tất cả đều đã được kiểm tra, nhưng không tìm thấy ai, ông ta dường như đã biến mất sau khi vào bước vào sảnh phụ...” Ngụy Siêu Siêu nói đến đây, mắt bỗng nhiên sáng rực lên: “Căn phòng đó được kết nối ra sân sau, chúng ta vào trước là chủ, tưởng rằng ông ta đi đến sân sau, nhưng thực ra còn có một khả năng khác - còn có một con đường bí mật ở căn phòng đó!”
Ba người họ lại bước vào sảnh phụ lần thứ hai, vị trí đặt đồ chơi trên mặt đất đã khác trước.
“Có người động vào những thứ đó!” Ngụy Siêu Siêu vừa bước vào đã phát hiện ra vấn đề, còn chưa kịp dứt lời đã nhìn thấy một bóng người nhỏ bé chạy qua nơi nối liền sân sau và sảnh phụ: “Đứng lại!”
Ngụy Siêu Siêu và Phó Bá Nhạc trực tiếp chạy tới, bọn họ không để ý đến Tần Quảng phía sau, đuổi theo bóng người vào nhà kho ở sân sau.
Đẩy cánh cửa gỗ ra, trước mặt anh ta là một bàn thờ đổ nát, trên bàn có một bức ảnh chụp kỳ dị.
Người đàn ông lớn tuổi trong bức ảnh quay lưng về phía Ngụy Siêu Siêu và Phó Bá Nhạc, dường như đang ôm một thứ gì đó trong lòng.
“Cái bóng lưng của người trong bức ảnh này có hơi quen quen.”
Tần Quảng đứng một mình ở sảnh phụ, đang định đi ra ngoài, bên tai bỗng nghe được tiếng đập bóng liền quay đầu lại nhìn.
Có một quả bóng đồ chơi tự lăn vào sảnh phụ, và kỳ lạ thay, ở trong góc phòng u ám dường như có một thứ gì đó đang ẩn nấp.
Quả bóng lăn vào bóng tối, sau đó nó sẽ lại được đá ra, như thể có hai đứa trẻ vô hình đang cùng nhau chơi đùa.
Khóe mắt giật giật, Tần Quảng không nói lời nào, trực tiếp rời khỏi sảnh phụ, chạy đến chỗ những người khác.
Sau khi anh ta rời đi, một cậu bé mặc áo sơ mi đỏ bước ra khỏi góc tường với đôi mắt đỏ hoe.
“Thấy những người khác dọa người là một chuyện rất đơn giản lại vui sướng, nhưng vì sao đến lượt mình lại khó khăn như vậy chứ? Tại sao vậy?”
Khi cậu bé mặc đồ đỏ trở nên cáu kỉnh, cánh cửa của một căn phòng ở tầng một của Tòa nhà yên tĩnh đập mạnh vào tường, một người phụ nữ mặc áo mưa đỏ bước ra khỏi hành lang với vẻ giận dữ vì bị lừa dối.
Tơ máu dâng lên, trong màn sương đen vô biên, mưa đỏ như máu lại bắt đầu rơi xuống.