“Ông chủ, sắc mặt anh tốt ghê nhỉ.”
Lúc Từ Uyển tới làm việc, vừa khéo trông thấy Trần Ca đứng dưới gốc đại thụ cãi nhau với mèo trắng trên ngọn cây. Không biết vì lí do tại sao cô lại chẳng thấy bất ngờ chút nào, có cảm giác nhìn mãi thành quen.
“Tiểu Uyển, em vào hóa trang trước đi, hôm nay người của Bệnh Viện Điền Đằng muốn tới chỗ chúng ta giao lưu học hỏi, em là nhân viên duy nhất của anh, phải thể hiện cho tốt vào đấy!”
“Được ạ.” Từ Uyển chỉ con mèo trắng đang kéo áo khoác của Trần Ca trên ngọn cây: “Cần em giúp không?”
“Không cần đâu, chỉ là một con mèo mà thôi, anh có thể giải quyết được.”
Nói ra thì dài dòng, sáng sớm hôm nay sau khi mở cửa, Trần Ca phát hiện thời gian vẫn sớm, định dành thì giờ chuẩn bị đến nhà vệ sinh giặt quần áo bẩn, kết quả mèo trắng thừa dịp anh không chú ý đã vừa lôi vừa cắn cái áo khoác từng bọc mèo nhỏ, mang lên trên ngọn cây.
“Tao không giặt cái áo đấy! Mày xuống đây cho tao!”
9 giờ sáng, khu vui chơi Thế Kỷ Mới mở cửa, có thể thấy rất rõ ràng gần một nửa khách tham quan đi thẳng về hướng nhà ma.
“Hình như khách tham quan ngày hôm nay còn đông hơn hôm qua.”
Toàn bộ khu vui chơi, có mỗi nhà ma của Trần Ca là náo nhiệt nhất, hình thành đối lập rõ ràng với các chỗ giải trí khác.
“Ông chủ Trần!”
Vài khách tham quan đứng đầu nhóm người có phần quen mắt, sau khi nhìn thấy, Trần Ca bất giác lộ ra nụ cười.
Nhìn thấy nụ cười mỉm của Trần Ca, người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng đi ngay đầu chẳng biết tại sao lại rùng mình, anh ta cúi đầu ho khan một tiếng: “Phía sau còn có vài người bạn trong giới chúng tôi, mọi người đều rất muốn mở mang kiến thức với nhà ma của anh.”
Người phụ trách nháy mắt với Trần Ca, ngụ ý vô cùng rõ ràng, bọn họ dẫn theo người hâm mộ và bạn bè cùng tới, hy vọng Trần Ca có thể giữ lại cho bọn họ ít mặt mũi.
“Bạn bè trong giới?” Trần Ca nhìn thoáng qua nhóm người, phát hiện bầu không khí có hơi bất thường, ngoại trừ vài diễn viên của Bệnh Viện Điền Đằng ra, những người khác đều trông không giống tới đây tham quan du ngoạn.
“Để tôi giới thiệu cho anh biết, vị này là Hàn Thu Minh, nhà thiết kế nhà ma tốt nhất của tỉnh. Anh ấy từng làm việc với nhiều nhà ma cỡ lớn ở nước ngoài, cũng là một trong những người sáng lập Bệnh Viện Điền Đằng, hôm anh tới, đúng lúc thầy Hàn* đang ở nước ngoài.” Người phụ trách nhà ma nghiêng người nhường qua một bên, một người đàn ông cao gầy đứng sau anh ta, người đó đeo kính cận nặng độ, thái độ rất lạnh nhạt.
(*) Cách gọi tôn trọng đối với một người có kinh nghiệm trong một lĩnh vực nào đó.
“Cô gái tóc ngắn bên cạnh thầy Hàn có tên trên mạng là Dạ Tiểu Tâm, là một người yêu thích văn hóa ma quỷ, nhân vật VIP tương đối nổi tiếng trong giới, số lượng người hâm mộ trên 600.000, từng tiến hành đánh giá hơn mười nhà ma ở trong nước.” Biểu cảm trên mặt người phụ trách có phần cứng ngắc: “Sau khi nghe nói chuyện của anh, cô ấy cực kì tò mò nên mới liên lạc với tôi, muốn tới cùng tham quan.”
“Xin chào.” Cô gái trông chỉ hơn hai mươi tuổi, da rất trắng, cao 1m74, đôi chân thon dài hấp dẫn ánh mắt của đông đảo người xung quanh.
Cô trang điểm tương đối trung tính, kết hợp với mái tóc ngắn màu đen mang đến cho người khác cảm giác khoan khoái, còn đẹp trai không thua kém gì con trai.
Cô gái như thế này đi vào nhà ma đánh giá, bản thân đã rất thu hút, cũng khó trách cô có thể trở thành nhân vật VIP trên mạng.
“Ông chủ Trần, anh đừng xem thường cô ấy.” Hình như trước đây người phụ trách nhà ma cũng ăn không ít khổ từ cô nàng: “Gan cô ấy rất lớn, lần đầu tiên đi vào Bệnh Viện Điền Đằng đã trêu chọc diễn viên, chỉ tiếc cô ấy là dân mù đường, cuối cùng lang thang 40 phút mới được người của chúng tôi dẫn ra ngoài.”
“Lớn gan càng tốt, tôi thích con gái gan lớn.”
Rất nhiều khách tham quan nữ trước khi đi vào nhà ma đều nói như vậy, ví dụ như Cao Nhữ Tuyết ngày trước.
Trần Ca nở nụ cười thiện ý nhưng trong lòng nói thầm, hình như nhà ma của mình vẫn chưa dọa khóc kiểu con gái như này.
“Bỏ đi, anh vui là được.” Người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng nhìn ra Trần Ca không để ý mấy thứ này, vẫy vẫy tay: “Qua đây cả đi, chuẩn bị vào tham quan.”
Trong đám đông lại có ba người bước ra, hai nam một nữ.
Trong số đó, cô gái kia Trần Ca đã gặp lúc đến Bệnh Viện Điền Đằng, cô có gương mặt trẻ con, vô cùng đáng yêu, mang loại cảm giác như bạn gái nhà bên.
Nhìn thấy Trần Ca, cô chủ động vẫy tay: “Còn nhớ tôi không? Chúng ta từng gặp nhau ở cửa thang máy Bệnh Viện Điền Đằng, tôi tên Tô Lạc Lạc.”
Trần Ca có ấn tượng vô cùng sâu sắc đối với cô gái “thẳng đuồn đuột” từ trên xuống dưới này.
“Lạc Lạc là người yêu thích nhà ma trung thành, cũng là người trong giới chúng tôi, lần này tới tham quan chủ yếu là vì fan mạnh mẽ yêu cầu, thế nên chúng tôi quyết định rút thăm ngẫu nhiên một người hâm mộ may mắn cùng chúng tôi tới tham quan.” Người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng miễn cưỡng giải thích. Anh ta thật sự không thể kể ra được tình huống thật, nhân viên nhà ma của mình lấy cái chết ra để bức bách, kiên quyết không muốn tới tham quan, anh ta lo không tập hợp đủ người nên mới làm phúc lợi cho người hâm mộ, bốc thăm một vị trí “may mắn”.
“Thế hả? Vậy cô ấy đúng là “may mắn” lắm đấy.” Nắng ấm chiếu lên gương mặt Trần Ca, nụ cười của anh như một cơn gió xuân, khiến cho người khác yên lòng.
Tô Lạc Lạc nhìn một lúc, hơi ngượng ngùng, lặng lẽ cúi đầu xuống.
“Còn hai người này anh đều gặp rồi, là nhân viên của nhà ma chúng tôi.” Người phụ trách chỉ hai người đàn ông sau cùng: “Người có cơ thể vạm vỡ là Tống An, đóng vai bảo vệ trong nhà ma của chúng tôi, người nhỏ tuổi nhất gọi là Đỗ Siêu Cận, lúc đó diễn vai bệnh nhân trong tủ sắt.”
Tống An còn đỡ, vẫn chưa phải chịu “thủ đoạn thâm độc” của Trần Ca, rất lễ phép chào hỏi với anh.
Thế nhưng Đỗ Siêu Cận đứng bên cạnh cậu lại khác, đứa nhóc này lúc đầu tập trung tinh thần trốn trong tủ sắt chuẩn bị hù dọa Trần Ca, ai ngờ sau lưng lại đột nhiên vang lên khúc nhạc “Áo Cưới” kích thích như vậy.
Quá đáng hơn nữa là ông chủ Trần còn chặn cửa tủ lại, cậu ta kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng thưa, phải đập cong cửa tủ sắt mới bò được ra ngoài.
Giờ này gặp lại “kẻ thù”, sắc mặt cậu ta lúc xanh lúc trắng.
Trần Ca đi tới bên cạnh Đỗ Siêu Cận, trong lòng rất ngạc nhiên, đứa nhóc này thoạt nhìn cũng chỉ mười tám, mười chín tuổi, mảnh khảnh trẻ con, giống như mới lên Đại học chạy đi làm thêm: “Tẩy trang rồi tôi nhận không ra đấy, đúng là không tưởng tượng được cậu chính là bệnh nhân sống chết phải thoát khỏi cái tủ kia.”
Trước khi Tiểu Đỗ phát khùng lên, người phụ trách lau mồ hôi lạnh vội vã kéo Trần Ca sang một bên: “Ông chủ Trần, tổng cộng chúng tôi có sáu người vào tham quan, anh xem rồi sắp xếp đi.”
Người phụ trách quay lưng về phía các vị khách tham quan khác, điên cuồng nháy mắt ra hiệu với Trần Ca, Trần Ca cũng ngầm hiểu: “Giai đoạn bây giờ, nhà ma của tôi có tổng cộng bốn chủ đề: Minh Hôn, Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, Trường Trung Học Mộ Dương và Khu Nội Trú Số Ba mới đưa vào sử dụng. Minh Hôn với Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm có mức độ kinh khủng bình thường, Khu Nội Trú Số Ba có độ khó cao nhất, cho nên tôi đề nghị mọi người tham quan Trường Trung Học Mộ Dương có độ khó vừa phải trước.”
“Được, vậy chọn cái này đi.” Người phụ trách gật đầu đồng ý, nhưng đồng nghiệp phía sau anh ta lại không hài lòng cho lắm.
“Ông chủ Trần, như vậy là không hay lắm.” Hàn Thu Minh đẩy cặp kính cận dày: “Trước khi tới chúng tôi đã nghe ngóng qua, cảnh tượng kinh khủng nhất, tới bây giờ vẫn chưa có ai thông qua trong nhà ma của anh chính là Trường Trung Học Mộ Dương. Đây rõ ràng đã là thử thách có độ khó cao nhất, anh đừng làm ra vẻ nói gì mà độ khó vừa phải.”
“Tôi làm ra vẻ?”
“Có phải anh lo bọn tôi tùy tiện vượt qua độ khó cao nhất sẽ khiến anh mất mặt không? Cho nên mới cố ý nói vẫn còn cảnh tượng có độ khó cao hơn?” Hàn Thu Minh cảm thấy bản thân rất thông minh: “Làm ra một chủ đề kinh dị cỡ lớn cần thời gian hai đến ba tháng, Trường Trung Học Mộ Dương của anh mới xuất hiện chưa đến một tuần, làm sao có thời gian đi bố trí cảnh tượng mới?”
Đôi môi mỏng của anh ta nhếch lên: “Có điều cũng không sao, dù gì kết quả cũng giống nhau, hôm nay chúng tôi đến đây, đã dự định thông qua toàn bộ chủ đề của anh.”
“Thu Minh, đừng nói lung tung, ông chủ Trần không phải người như vậy.” Người phụ trách Bệnh Viện Điền Đằng kéo tay Hàn Thu Minh, trong lòng anh ta nổi lên một loại dự cảm chẳng lành.
Trần Ca kiên nhẫn nghe hết, không có phản bác, chú Từ đã từng nói nhà ma là một ngành dịch vụ, phải cố gắng hết sức để thỏa mãn nhu cầu của khách tham quan.
Anh suy nghĩ mất không phẩy mấy giây, trên mặt lại lộ ra nụ cười: “Không bằng như vậy đi, chúng ta vào Khu Nội Trú Số Ba tham quan trước, nếu như mọi người có thể đi ra, chúng ta lại đi Trường Trung Học Mộ Dương.”