Trần Ca liếc nhìn ảnh chụp trước, người phụ nữ bắt chước Dạ Tiểu Tâm này trông rất ngoan ngoãn, ăn mặc cũng đáng yêu, theo phong cách hoàn toàn khác với Dạ Tiểu Tâm tóc ngắn.
Anh tiếp tục trượt màn hình xuống, sau đó trở nên không bình tĩnh khi thấy tấm ảnh thứ hai trên màn hình.
Trong hình, người phụ nữ ngoan ngoãn luôn châm dầu vào lửa ở sau lưng người ta, mỗi lần Dạ Tiểu Tâm ra mặt tuyên bố đánh giá đều có bóng dáng cô ta phía sau.
Đặc biệt là báo cáo đánh giá về nhà ma của Trần Ca. Ban đầu điểm số của nhà ma là 9.7, một tuần sau đã giảm xuống 8.9, cuối cùng nhờ bản thân nhà ma của Trần Ca có chất lượng vượt trội và nhiều lời khen nên mới ổn định tại con số 8.9 dù đám người được thuê kia đều đánh giá kém.
Theo số ảnh chụp màn hình kia cho thấy, cô ta chê bai nhà ma ở khắp nơi và nâng đánh giá nhà ma của chính cô ta lên, điểm mấu chốt là có một đám người bị vẻ ngoài của cô ta lừa gạt nên điên cuồng khen ngợi cô ta.
Chỉ cần so sánh một chút là nhận ra ngay hầu hết đánh giá về nhà ma trên trang chính của cô ta đều là 9.0 trở lên nhưng dưới bình luận toàn bảo là rất tệ, rất rác rưởi mà cô ta hoàn toàn không có ý thay đổi điểm.
Trái lại, đánh giá cao nhất bên Dạ Tiểu Tâm là nhà ma của Trần Ca, đánh giá cao thứ hai chỉ khoảng 6.0 thôi.
“Chuyện cô đối đầu với Dạ Tiểu Tâm không liên quan gì đến tôi, nhưng cô đánh giá kém tôi mà tôi không lấy lại công bằng cho mình thì chẳng phải là có lỗi với những nhân viên chuyên nghiệp của mình à?” Trần Ca nhìn lướt ID của người phụ nữ đó, nhân tiện nhớ luôn vẻ ngoài của cô ta.
Có rất nhiều ảnh chụp màn hình, ngoài cô ta ra thì còn có người tạo bài viết trên diễn đàn để dẫn đường dư luận. Hình như bọn họ định dẫn đường sang khu vui chơi Thế Kỷ Mới, Trần Ca cảm giác chuyện này là một âm mưu.
“Mình nên bàn bạc với giám đốc La về chuyện này sẽ tốt hơn, dù sao hiện tại nhà ma là điểm đặc sắc của khu vui chơi, nếu điểm đánh giá của nó thấp thì khu vui chơi cũng sẽ bị đánh giá kém theo.”
Trần Ca ngồi trước cửa nhìn khách tham quan lo lắng bước vào cảnh tượng kinh dị, kế đó bị dọa đến mức la hét om sòm và ra ngoài bằng đôi chân mềm nhũn, quả thật rất có cảm giác thành công.
Trong lúc anh kêu la ở bên ngoài một lúc lâu, cảnh tượng ba sao Thôn Hoạt Quan giới hạn thời gian đã mở ra, có điều hiện giờ rất nhiều khách tham quan đã là “ma cũ” nên thường sẽ lên mạng tìm bình luận về nó trước khi vào nhà ma.
Trong lòng hầu hết mọi người thì cảnh tượng có chỉ số hù dọa ba sao ấy đã trở thành vùng cấm của người sống rồi.
Đến trưa, Trần Ca đang ngồi ngủ gật trước cửa thì bị chú Từ lay tỉnh.
“Sao thế chú?”
Chú Từ ho khan hai tiếng rồi ra dấu tay: “Mấy vị khách này muốn thách thức cảnh tượng mới mà cậu nói.”
“Hoàn cảnh bình thường, miễn cưỡng cho 4 điểm, nhân viên lười biếng ngủ trong giờ làm việc, 2 điểm.” Trước cửa nhà ma có năm vị khách, ba nam hai nữ, một người phụ nữ trong đó đang cầm điện thoại đánh chữ liên tục.
Sau khi thấy mặt của cô ta, Trần Ca sửng sốt, kế đó nở nụ cười tươi theo thói quen: “Chào mừng, chưa có ai vào thử cảnh tượng mới cả, mọi người thật là quá may mắn.”
“Bây giờ thay đổi thái độ cũng muộn rồi, tôi muốn nhìn thấy bộ mặt chân thật nhất trong nhà ma của các người.” Người phụ nữ đó ngẩng đầu, mặt mày khá là đáng yêu nhưng giọng nói lại hơi thô, có thể nhận rõ cô ta khá lớn tuổi.
“Mọi người không đến tham quan à?” Trần Ca biết chuyện nhưng vẫn giả vờ hồ đồ, ra vẻ mê man.
“Anh có thể gọi tôi là Cassie, tôi là đánh giá viên chuyên nghiệp về nhà ma, trên mạng có mấy triệu người hâm mộ, chỉ cần tôi cảm thấy nhà ma của các người không tệ và đề cử trên trang đầu thì lượng khách của các người có thể tăng ít nhất là một phần ba.” Người phụ nữ này rất kiêu ngạo: “Chẳng qua điều kiện tiên quyết là tôi phải cảm thấy như thế mới được, dựa theo biểu hiện ngay lúc này của anh thì cũng tạm được.”
Trần Ca lười nghe mấy lời nhảm nhí của cô ta: “Cô có tên tiếng Trung không? Chẳng hạn mấy cái tên phổ thông như Thiết Trụ, Cẩu Đản gì đó?”
Mặt của người phụ nữ ngẩn ra, có điều cô ta không nổi giận với Trần Ca vì phải duy trì thiết lập nhân vật mà mình hư cấu ra trước mặt bạn bè.
Cô ta không mở miệng, nhưng hai người đàn ông bên cạnh thấy cô ta bị uất ức bèn đứng dậy.
Một người nhuộm tóc vàng, bấm lỗ tai và mũi, trông khá là nổi loạn, người còn lại khá bình thường nhưng vóc người lại cao gần một mét chín.
“Được rồi, nếu mọi người đã đến thì đều là khách, đừng chậm trễ nữa, mau ký cam kết không truy cứu trách nhiệm đi.”
Trần Ca không muốn phát sinh xung đột với bọn họ ngay lúc này nên đặt cam kết không truy cứu trách nhiệm trước mặt bọn họ, giọng nói hưng phấn đến mức làm tóc của chú Từ dựng đứng cả lên.
“Tiểu Trần, người ta chỉ cho cậu đánh giá rất khách quan thôi, tuyệt đối đừng xúc động nhé.”
“Nhà ma mở lâu vậy rồi mà chú còn chưa hiểu cháu à? Cháu từng xúc động hồi nào hả?” Trần Ca đẩy chú Từ ra ngoài cửa: “Chú yên tâm đi.”
“Lần nào cậu cũng nói thế.” Chú Từ ngại nói rõ vì có người ngoài ở đây, có điều trong mắt vẫn có vẻ lo lắng không thể giấu được.
Năm vị khách kia cũng thấy ánh mắt của chú Từ, không hiểu tại sao mà bọn họ bỗng cảm thấy hơi khiếp người.
Ông chú này cũng là diễn viên của nhà ma à? Khả năng diễn xuất khá lợi hại thì phải, có thể diễn tả ra cảm xúc phức tạp đến vậy bằng một ánh mắt.
Sau khi tiễn chú Từ đi, Trần Ca cười càng rực rỡ hơn: “Mọi người ký cam kết đi, cảnh tượng Thôn Hoạt Quan mới mở lần đầu tiên nên mọi người nhất định phải chú ý an toàn, nếu gặp phải nguy hiểm thì cứ thét lên, nhân viên sẽ cứu mọi người ra ngoài.”
Không ai có thể bắt bẻ thái độ của Trần Ca, nhưng anh càng thể hiện như thế thì năm vị khách lại càng sợ.
“Cảnh tượng mới chỉ là mánh lới nên mọi người đừng sợ, thật ra đây chỉ là thử nghiệm của riêng tôi thôi. Tôi căn cứ vào truyền thuyết dân gian để tạo ra nhà ma có đặc sắc của phương Đông, hoàn toàn khác với nhà ma theo phong cách Nhật Bản với Âu Mỹ.” Trần Ca giới thiệu một chút về chủ đề của cảnh tượng Thôn Hoạt Quan.
Vài vị khách thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy đây không phải là nhà ma theo phong cách Nhật Bản hay Âu Mỹ đang hot, trên thực tế nước nhà cũng có một số nhà ma đặc sắc của phương Đông, nhưng vì kinh phí và đội thiết kế không hoàn thiện nên hiệu quả khá là kém.
“Nhà ma đặc sắc phương Đông ư? Trước đây nghe anh nói nó theo chủ đề thôn hoang vắng phải không? Loại cảnh tượng này rất hiếm thấy.” Cô gái còn lại trong nhóm lên tiếng hỏi. Cô thắt tóc bím đuôi ngựa, trông không lớn tuổi cho lắm.
Trần Ca liếc nhìn tên của cô trên cam kết không truy cứu trách nhiệm, là Trương Lan, khá mộc mạc.
“Quả thật rất hiếm thấy, thế nên tôi mới muốn thử xem sao.” Trần Ca cất hết cam kết không truy cứu trách nhiệm một cách trịnh trọng khiến người ta có cảm giác như thể sẽ có lúc cần đến nó vậy: “Mọi người đi theo tôi, cảnh tượng mới ở dưới đất.”
“Tạm thời chưa vội đâu.” Người phụ nữ kia đột nhiên lên tiếng. Cô ta có tâm tư cẩn thận, trước khi đến cũng tìm đọc rất nhiều tài liệu về nhà ma của Trần Ca, cộng thêm lần này bọn họ thách thức cảnh tượng kinh dị ba sao nên vô cùng thận trọng: “Tôi có nghe nói một lần anh nhận mười vị khách cho cảnh tượng từ hai sao trở lên, hiện giờ chúng tôi có năm người, tôi nghĩ chờ thêm mấy vị khách khác nữa vào chung sẽ tốt hơn.”
Trần Ca vừa nghe thế cũng cảm thấy có lý: “Vậy tôi ra ngoài xem thử có ai muốn vào tham quan không.”
“Làm phiền anh.” Cô ta cười ngọt ngào.
“Việc nhỏ thôi, nhà ma chúng tôi vĩnh viễn đặt nhu cầu của du khách lên hàng đầu.” Trần Ca xoay người ra ngoài.
Chờ đến khi anh rời đi, mấy vị khách mới khẽ thì thầm với nhau.
“Chị Miêu, chị sợ gì thế? Năm người chúng ta đã vượt qua bao nhiêu nhà ma trên toàn quốc rồi, nói không chừng có khách khác sẽ làm phiền chúng ta nữa đấy.” Tên tóc vàng bất mãn trách.
“Anh ta có quan hệ rất tốt với Dạ Tiểu Tâm, tôi sợ anh ta bẫy chúng ta ở trong đó, nếu có khách tham quan khác thì ít nhất anh ta còn kiêng kỵ một tí.” Người phụ nữ ấy cầm điện thoại tăng thêm một mục: “Thái độ phục vụ bình thường, 3 điểm.”
Khoảng 5, 6 phút sau, Trần Ca đẩy cửa nhà ma ra, nhét quyển truyện tranh trong tay vào túi, sau lưng còn có ba người nữa.
Hai nam một nữ, cô gái có khí chất rất tốt, vẻ ngoài cũng đẹp, chẳng qua cơ thể hơi mất cân đối một tí.
Hai người đàn ông, một người hờ hững đút tay trái vào túi, người còn lại mặc áo sơ mi màu đen và mở miệng phàn nàn rằng dạo này xui xẻo quá.
“Mọi người thật may mắn, vừa rồi có ba vị khách cũng muốn đến tham quan, lát nữa tám người cùng vào chung đi.”
Trần Ca nở nụ cười nhẹ như thể việc phục vụ du khách làm anh vui lắm vậy.