Trong căn phòng điều trị mà Trần Ca và mấy người bọn họ vừa rời đi giống như vẫn còn bảy người đang ngồi, bảy người này có bóng dáng giống như Trần Ca và những người khác.
Dụi nhẹ mắt, khi Trần Ca nhìn kỹ hơn, bác sĩ Cao đã nắm lấy cánh tay anh và kéo anh sang góc khác.
“Là do tôi hoa mắt sao?”
Năm bệnh nhân và hai bác sĩ đã bước ra khỏi phòng điều trị, làm sao mà trong phòng vẫn còn bảy người được?
“Chẳng lẽ mọi người vẫn còn ở trong phòng bệnh? Còn thứ đi ra là ý thức hay linh hồn của mọi người?" Lắc đầu, Trần Ca nghĩ điều này thật khó tin, hiện tại anh cũng không dám quay lại một mình để kiểm tra, vì vậy anh không thể làm gì khác hơn là đi cùng với mọi người.
Việc cấp bách lúc này chính là đưa Trương Kính Tửu đến phòng cấp cứu để ổn định lại vết thương trước.
Bác sĩ Tôn, bệnh nhân số 1 và bệnh nhân số 2 đi phía trước, bọn họ tìm thấy cáng ở trong một phòng trực của y tá nên cùng nhau khiêng Trương Kính Tửu đi xuống tầng dưới.
Bệnh nhân số 4 có vẻ rất sợ hãi, cô cầm con bướm giấy bị xé trên tay và cứ nấp bên cạnh bệnh nhân số 5.
Thoạt nhìn, mọi người đều cư xử rất bình thường, nếu cởi áo bệnh nhân ra sẽ không ai nghĩ rằng 5 trong số 7 người này đều mắc bệnh tâm thần nặng.
“Khi mình đi đến tầng năm, bệnh nhân trong khu bệnh nặng này đều rất ồn ào, ngay cả sáng sớm thì cái tầng này cũng rất ồn ào, nhưng bây giờ ở tất cả các phòng bệnh trên tầng năm đều im lặng không có chút tiếng ồn nào, chẳng lẽ các bệnh nhân đã được di dời rồi sao?”
Câu trả lời duy nhất mà Trần Ca có thể nghĩ ra chính là cái này, anh không nghĩ rằng có ai có thể giết chết tất cả bệnh nhân, cũng không nghĩ một kẻ sát nhân có thể khiến tất cả bệnh nhân trong bệnh viện mà không gây ra chút âm thanh nào cả.
“Trừ khi hung thủ là bác sĩ, nếu thế thì đêm nay người đó phải cho tất cả bệnh nhân uống rất nhiều thuốc ngủ.”
Nghiêng đầu nhìn bác sĩ Cao, Trần Ca cảm thấy bác sĩ Cao càng ngày càng xa lạ: “Người muốn mình phát điên là ông ta, người đút loại thuốc đó cho mình hai lần cũng là ông ta, nhưng tại sao mình lại cảm thấy rất quen thuộc với một vị bác sĩ như vậy nhỉ? Bác sĩ Cao trong trí nhớ của mình không phải là người giống bác sĩ Cao trước mặt sao?”
Để không chạm vào ký ức năm xưa, Trần Ca cẩn thận sắp xếp các manh mối trong đầu: “Có tổng cộng bảy chiếc ghế trong phòng điều trị, con số này không phải đặt ngẫu nhiên.”
Mấy bệnh nhân và bác sĩ đưa Trương Kính Tửu xuống tầng một, trong phòng trực của y tá, hay bác sĩ đều không có ai cả, cả tòa nhà tối om, cứ như bệnh viện đã bị bỏ hoang từ lâu.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Nếu chỉ là mất điện, nhiều bệnh nhân có lẽ vẫn nên ở trong phòng bệnh chứ!" Bệnh nhân số 2 có chút nóng nảy, ông ta lo lắng cho vết thương của Trương Kính Tửu, cảm thấy bệnh viện tối nay thật xa lạ.
“Lúc tôi bước vào phòng điều trị, mọi thứ vẫn rất bình thường.” Bác sĩ Tôn đi trước dẫn đường, anh ta bước rất nhanh, như thể đang bị thứ gì đó đuổi theo.
“Tổng cộng chỉ có mấy phút, tuyệt đối không thể để xảy ra thay đổi lớn như vậy!” Bệnh nhân số 2 vẫn rất lý trí, mặc dù bệnh viện chẩn đoán ông ta bị mắc chứng ảo tưởng.
“Đúng vậy! Chuyện này cũng kỳ lạ quá rồi!" Bệnh nhân số 5 cũng rất sợ hãi, nhưng anh ta vẫn đứng cạnh bệnh nhân số 4, nếu có nguy hiểm thực sự, anh ta sẽ nhanh chóng bỏ trốn cùng bệnh nhân số 4.
Mấy bệnh nhân tiếp tục nói chuyện, có lẽ vì khó chịu với câu hỏi của họ, bác sĩ Tôn, người đang đi phía trước đột nhiên dừng lại, anh ta quay đầu nhìn lại bác sĩ Cao, sau khi chắc chắn rằng bác sĩ Cao bây giờ như một người chết, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào thì ánh mắt anh ta mới chuyển sang Trần Ca.
“Thực ra trong bệnh viện này có một câu chuyện kỳ lạ, tương truyền rằng mọi người có thể nhìn thấy phía bên kia của bệnh viện bằng cách mở một cánh cửa ở khoa nào đó sau nửa đêm!" Khi bác sĩ Tôn nói đến đoạn này, mắt anh ta dán chặt vào Trần Ca, có vẻ như đoạn văn này đặc biệt dành cho Trần Ca.
“Đẩy cửa? Nhìn thấy phía bên kia bệnh viện?”
“Ý cậu là gì?”
“Bác sĩ Tôn, cậu thực sự là bác sĩ ở bệnh viện này sao?”
Các bệnh nhân bàn tán xôn xao, nhưng bác sĩ Tôn không nói thêm nữa, cứ như thể những lời anh ta vừa nói sẽ mang đến một nguy cơ rất lớn.
Đối với bệnh nhân mà nói, đây là lần đầu tiên bác sĩ Tôn và những người khác gặp nhau, và bác sĩ Cao, người duy nhất biết thân phận thực sự của bác sĩ Tôn lại đang trong tình trạng kỳ lạ.
Không nói một lời, cơ thể lạnh ngắt, chính xác mà nói, bác sĩ Cao đang dần trở thành một người chết.
Các bệnh nhân thắc mắc rất nhiều vấn đề nhưng không được giải đáp, các cánh cửa trong bệnh viện đều đóng chặt, giờ bọn họ cũng không còn lối thoát, chỉ biết đi theo bác sĩ.
Đẩy cánh cửa của lối đi an toàn trong Khu Nội Trú Số Ba, hai hành lang tối tăm hiện ra trước mắt Trần Ca, anh đã từng tới đây với Tả Hàn, và lần đó anh đã đóng vai nhân cách thứ hai của mình.
“Nhanh lên, đừng ở trong lối đi quá lâu.”
Bác sĩ Tôn chọn hành lang mà lần trước Trần Ca không đi và bước vào, anh ta liên tục thúc giục, Trần Ca, người ở cuối đội, cũng bắt đầu tăng tốc.
Khi bọn họ bước ra khỏi lối đi an toàn, cánh cửa ra vào ở lối đi phía sau họ tự dưng đóng lại.
“Có người đi sau sao?” Lúc này Trần Ca cũng có hơi bối rối, có quá nhiều câu hỏi.
Đầu tiên thì gặp Trương Kính Tửu, người đang bị thương nặng, sau khi rời đi thì lại nhìn thấy vẫn còn bảy người đang ngồi trong phòng điều trị.
Trần Ca vẫn chưa hoàn toàn bình phục, lúc này lại cảm thấy đầu mình đau nhức.
“Đây là Khu Nội Trú Số Bốn, tất cả các bệnh nhân bị bệnh nặng và bệnh nan y đều sẽ được gửi đến đây.” Bác sĩ Tôn liếc nhìn Trần Ca, vô tình nói thêm một câu: “Rất nhiều người đã chết ở đây.”
Không ai biết câu cuối cùng của bác sĩ Tôn có nghĩa là gì, anh ta cũng không giải thích mà chỉ đẩy nhanh tốc độ của mình.
Hệ thống điện của toàn bệnh viện dường như tê liệt, bọn họ chỉ có thể tiến về phía trước với sự trợ giúp của ánh sáng chớp nhoáng của sấm sét bên ngoài cửa sổ.
Cấu trúc bên trong của Khu Nội Trú Số Bốn hoàn toàn khác với Khu Nội Trú Số Ba, có rất ít phòng bệnh cho bệnh nhân, tầng trệt có rất nhiều loại phòng.
“Phòng trực ở khu này không có ai cả.” Bệnh nhân số 2 có chút nóng nảy: “Chúng ta nhất định phải nhanh chóng cầm máu cho bệnh nhân này, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng đấy!”
“Tại sao tất cả những bức tranh trên tường trong phòng trực của Khu Nội Trú Số Bốn đều là đàn ông?” Bác sĩ Phương nhìn những khuôn mặt treo trên tường, vô thức lùi lại một bước.
“Tất cả đều là đàn ông là chuyện rất kỳ lạ sao?” Bệnh nhân số 5 nhỏ giọng hỏi.
“Tôi từng là bác sĩ khoa ngoại, có một khoảng thời gian, rất nhiều bệnh nhân ở bệnh viện chúng tôi tự tử và bị hoảng loạn, để chăm sóc các bác sĩ nữ, chúng tôi chỉ đành tạm thời chỉ xếp các bác sĩ nam làm ca trực đêm.” Sau khi đi ra khỏi phòng bệnh, bác sĩ Phương vẫn chưa tỉnh táo lại, anh ta sẽ thường nhìn về phía sau một cách khó hiểu, như thể lo lắng rằng ai đó xung quanh sẽ làm mình bị thương.
“Anh từng là bác sĩ khoa ngoại sao?” Bệnh nhân số 2 sửng sốt, sau đó lập tức quay sang nói chuyện với bác sĩ Tôn: “Chỗ chúng ta có một bác sĩ khoa ngoại, việc phòng trực này có người hay không cũng không ảnh hưởng nhiều đến chúng ta, chỉ cần có đủ dụng cụ, chúng ta có thể cứu sống bệnh nhân này.”
“Tôi làm ở khoa Tai - Mũi - Họng...”
“Không sao đâu, tôi là bác sĩ pháp y, cũng có một chút kiến thức về giải phẫu, có thể hỗ trợ cậu.” Bệnh nhân số 2 có tính cách quyết đoán, mặc dù không khác nhiều có khác biệt tuổi tác nhiều so với bệnh nhân số 1 nhưng rõ ràng là ông ta xử lý các trường hợp khẩn cấp tốt hơn.
Bác sĩ Tôn nhìn mấy bệnh nhân, chỉ nhẹ nhàng nói một câu: “Đi theo tôi.”
Đi qua hành lang bệnh viện tối om, bác sĩ Tôn dừng lại bên ngoài một phòng nào đó, anh ta không trực tiếp bước vào mà làm một động tác rất kỳ lạ.
Nâng cánh tay lên, bác sĩ Tôn gõ nhẹ cửa phòng.
Không hơn, không kém, anh ta chỉ gõ đúng sáu lần.
Khi bác sĩ Tôn gõ cửa, Trần Ca cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống rất nhiều, dường như thế giới đã xé bỏ lớp ngụy trang và muốn để lộ hình dáng ban đầu của mình.
Nhưng ngay sau đó, âm thanh tích tắc của chiếc đồng hồ cơ lại lọt vào tai anh, xung quanh anh cũng không có gì thay đổi.
Gõ cửa xong, bác sĩ Tôn đứng ở cửa, không nói tiếng nào, cũng không đẩy cửa đi vào.
“Cửa phòng bị khóa sao?” Bệnh nhân số 2 nóng nảy, trực tiếp đi tới dùng sức đẩy cửa phòng ra: “Mau đưa cậu ta vào đi!”
Bệnh nhân số 2 không nhận thấy sự bất thường của bác sĩ Tôn, nhưng Trần Ca lại rất để ý.
Mấy bệnh nhân khiêng Trương Kính Tửu vào phòng, khi bọn họ định đặt Trương Kính Tửu lên giường trong phòng cấp cứu, lúc này bọn họ mới nhìn thấy một hình người ở trên giường bệnh.
Màu đen đỏ nhạt, không biết là máu hay thứ gì khác, đúng lúc vẽ lên một hình người nằm trên giường.
“Cảm giác như có một người đàn ông đang chảy máu nằm trên giường vậy.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào ga trải giường, anh còn chưa kịp đến gần để xem xét kỹ hơn, bệnh nhân số 1 và số 2 đã đặt Trương Kính Tửu lên giường bệnh.
Họ lục tung các hộp và tủ để tìm các dụng cụ y tế khác nhau, giằng co nửa ngày cuối cùng họ đã giúp Trương Kính Tửu cầm được máu.
“Kỹ thuật chuyên nghiệp như vậy, trông bọn họ không giống bệnh nhân tâm thần chút nào.” Trần Ca âm thầm đứng bên cạnh quan sát, anh phát hiện xung quanh mình càng ngày càng có nhiều chỗ quái dị, nhất là sau khi bác sĩ Tôn xuất hiện, cảm giác này càng trở lên mãnh liệt hơn.
“Bác sĩ Cao, người giống như người chết đang nắm lấy tay mình, không cho mình rời xa ông ta, và những hành vi dị thường của bác sĩ Tôn cũng đang liên tục đưa ra gợi ý cho mình, hình như cậu ta muốn nói với mình điều gì đó?”
“Hai bác sĩ dường như đang tranh chấp vì mình, thật kỳ lạ, tại sao mình lại cảm thấy thế giới này như được đặc biệt tạo ra cho mình vậy?”
Hai bệnh nhân đã từng là bác sĩ đang cố gắng điều trị cho Trương Kính Tửu, còn các bác sĩ thực sự lại chỉ đứng ở cửa và theo dõi.
Cảnh tượng này khiến Trần Ca cảm thấy rất vô lý, trong bệnh viện lúc nửa đêm, rốt cuộc ai là bệnh nhân và ai mới là bác sĩ?
Dần dần, cánh tay của anh bị nắm chặt, Trần Ca cau mày nhìn, anh phát hiện móng tay của bác sĩ Cao đã gần như sắp cắm sâu vào da thịt anh.
“Bác sĩ Cao?” Trần Ca lắc cánh tay nhưng bác sĩ Cao không có phản ứng gì, ông ta chỉ nắm lấy tay Trần Ca, như thể dù có chuyện gì xảy ra cũng không cho Trần Ca chạy thoát.
Tại sao ông ta lại làm như vậy?
Bác sĩ Cao giống như người đã chết đứng ở bên cạnh Trần Ca dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, khuôn mặt lạnh lùng dần dần biến dạng.
Khi vết thương của Trương Kính Tửu ổn định một chút, tiếng kéo vật nặng lại vang lên bên ngoài phòng cấp cứu.
“Còn có nạn nhân khác!” Trần Ca nhìn ra cửa, trong hành lang tối om hình như có người đang đứng đối diện với anh.
“Đó là ai?”
“Bệnh viện muốn làm mình phát điên, kế hoạch ban đầu của họ là để mình giết những người có liên quan đến mình, chẳng hạn như Tả Hàn, Trương Kính Tửu, những bệnh nhân cùng mình điều trị tối nay cũng phải là những người có liên quan đến mình.”
“Nhưng có một chi tiết mà mình không thể bỏ qua, có bảy chiếc ghế, nhưng chỉ có năm bệnh nhân, bác sĩ Cao nói rằng hai bệnh nhân còn lại đã mất tích. Nếu hai bệnh nhân còn lại cũng là người quen của mình thì chắc họ không phải mất tích, mà lại bị sát hại.”
“Một trong những nạn nhân đó là Trương Kính Tửu, còn người còn lại có khả năng cao là Tả Hàn.”
Nghĩ đến đây, trái tim của Trần Ca thắt chặt.
Nhắc đến cũng trùng hợp, khi Trần Ca nhìn ra bên ngoài hành lang, một tia chớp xẹt qua bầu trời đêm.
Ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua cửa kính có thanh bảo vệ, chiếu sáng cả hành lang vào lúc đó.
Đôi mắt của Trần Ca từ từ mở to, với sự trợ giúp của tia chớp, cuối cùng anh cũng nhìn thấy bóng người ở cuối hành lang.
“Bác sĩ Tôn?”
Đầu lối đi là một bác sĩ Tôn khác, chiếc áo khoác trắng của anh ta dính đầy máu đen, tóc tai rối bời, thất khiếu chảy máu, khuôn mặt còn một nụ cười khoa trương!
Ánh sáng từ tia chớp kéo dài chưa đầy một giây, hành lang bên ngoài phòng cấp cứu lại chìm vào bóng tối.
“Bác sĩ Tôn là hung thủ sao? Có hai bác sĩ Tôn?”
Trần Ca cảm thấy đầu óc rối tung lên, hiện tại anh cũng không biết mình đang gặp ác mộng hay đang ở hiện thực nữa.
“Bác sĩ Tôn trong phòng cấp cứu có nhắc tới cửa, sau khi đẩy cửa ra, có thể sẽ nhìn thấy một bệnh viện khác, là bác sĩ Tôn ở bệnh viện bên trong và ngoài cửa sao?”
Bộ não tự nhiên nghĩ đến điều này, nhưng khi Trần Ca nghĩ đến chỗ này, cơn đau nhức nhối lại xuất hiện.
Với một tiếng gầm gừ trầm thấp phát ra từ trong cổ họng, Trần Ca cắn chặt răng, bác sĩ Cao vốn đang ôm chặt cánh tay anh, nhưng bây giờ anh lại đang nắm chặt cánh tay bác sĩ Cao.
Cánh tay bị biến dạng bởi cái nắm của Trần Ca, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt của bác sĩ Cao vẫn không thay đổi, như thể từ sau khi bước ra khỏi phòng bệnh ông ta đã không phải là bác sĩ Cao nữa mà là một cái xác không cảm xúc.
“Tuyệt đối không được ngất xỉu, ở đây quá nguy hiểm, cái bác sĩ Tôn đứng trong bóng tối đang đến gần và có thể ập đến bất cứ lúc nào.” Trần Ca đóng sầm cửa phòng cấp cứu lại, nhưng không gian kín không những không khiến anh cảm thấy an toàn, mà còn làm anh càng hoảng sợ.
“Vừa rồi anh nhìn thấy cái gì?” Bác sĩ Tôn không biết khi đã đi tới chỗ Trần Ca từ lúc nào, đột nhiên mở miệng hỏi.
“Khi tia chớp xẹt qua bầu trời, tôi nhìn thấy một người đang đứng trong hành lang, người đó máu me khắp người.” Trần Ca không trực tiếp nói rằng người bên kia và bác sĩ Tôn có khuôn mặt giống nhau.
“Máu me khắp người?” Bác sĩ Tôn như nghĩ ra điều gì đó: “Có phải người đó luôn cười đúng không?”
Nhìn vào mắt bác sĩ Tôn, Trần Ca không biết phải trả lời như thế nào, nếu nói rằng người đó lúc nào cũng tươi cười thì điều đó gián tiếp chứng tỏ rằng anh đã nhìn thấy khuôn mặt của hung thủ và biết hung thủ trông như thế nào.
Suy nghĩ một chút, Trần Ca vẫn gật đầu: “Anh ta cười rất đáng sợ, hơn nữa tôi cũng phát hiện anh ta trông rất giống anh.”
“Tôi biết anh đang sợ cái gì, người đó không phải là tôi, anh ta chỉ là hồn ma của bệnh viện này thôi.” Nụ cười trên mặt bác sĩ Tôn từ từ trở nên giống nụ cười trên khuôn mặt của "bóng ma" bên ngoài: “Anh có tin trên thế giới này có ma quỷ không?”
“Rất nhiều người đã hỏi tôi câu này.”
“Vậy anh có biết loại ma quỷ nào là đáng sợ nhất không?” Bác sĩ Tôn có vẻ đang hướng dẫn Trần Ca, nhưng bộ dạng hiện tại của cậu ta quả thực có chút đáng sợ.
Nghe thấy giọng nói của bác sĩ Tôn, trong đầu Trần Ca xuất hiện một bóng người mặc áo đỏ theo bản năng, anh nói trong vô thức: “Mặc áo đỏ là đáng sợ nhất.”
“Không đúng.” Giọng bác sĩ Tôn từ từ trở nên trầm hơn, anh ta chỉ vào mắt Trần Ca: “Con quỷ với đôi mắt có độ ấm là đáng sợ nhất.”