Lớp màng máu bao bọc trên cơ thể, trong lòng Trần Ca vẫn luôn nhịn một bụng lửa giận. Vào lúc lớp màng máu nổ tung, rốt cuộc anh cũng có thể không kiêng kị gì một lần.
Để đề phòng lớp màng máu lại xuất hiện, lần này Trần Ca trực tiếp thả hết toàn bộ ma quỷ trong quyển truyện tranh ra.
Một mảng lớn đông nghịt, có già có trẻ, có cao có gầy, cảnh này cũng khiến ông cụ kinh ngạc.
“Bọn họ đều là người tốt.” Sau khi Trần Ca nói với ông cụ xong lại nhỏ giọng nói với người của mình một câu: “Kia là đồng nghiệp tương lai của mọi người, đừng làm tôi mất mặt, để lại cho người ta ấn tượng tốt một chút.”
Ông cụ cũng nghe được câu nói này nhưng lại không hiểu ý nghĩa, có điều người của bên Trần Ca đều ngầm hiểu, ánh mắt nhìn về phía ông cụ cũng trở nên khác trước.
Trong phòng đột nhiên xuất hiện một đám người, “bảo vệ” ngoài cửa dừng bước, chúng bắt đầu cảm thấy bất an theo bản năng.
“Bây giờ muốn chạy? Muộn rồi! Vừa nãy không phải đuổi tao vui lắm à?”
Trần Ca vừa dứt lời, mùi máu tươi bên người lại nồng thêm vài phần. Mười ngón tay Hứa Âm xòe ra, trên áo đỏ nứt ra vết thương.
“Mấy người cũng tới hỗ trợ đi.”
Trần Ca đứng ở cửa, nhìn chăm chú vào tình hình chiến đấu, đám “bảo vệ” được vá thành từ những phần thi thể không trọn vẹn, thực lực trên bóng quỷ cao gầy ở Khu Nội Trú Số Ba, có điều cũng không mạnh hơn bao nhiêu, nhưng chúng nó khó giết hơn bóng quỷ cao gầy.
“Không được tha cho bất kì đứa nào!”
Nhà xác dưới lòng đất là cảnh tượng kinh dị ba sao, nhà ma của Trần Ca cũng có thể coi như là cảnh tượng kinh dị ba sao, cho nên Trần Ca có sức mạnh của mình.
Dưới sự bao vây của nhân viên, ba tên bảo vệ không một ai rời đi được, linh hồn xấu xí không trọn vẹn của chúng biến thành chất dinh dưỡng của nhân viên nhà ma.
Trong thời gian ngắn nhìn không ra thay đổi gì, nhưng kéo dài như thế, không chừng trong những nhân viên khác của nhà ma sẽ xuất hiện áo đỏ mới.
Trần Ca cũng biết xác suất của chuyện này tương đối thấp, có điều thử một lần cũng không mất mát gì.
Giải quyết hết ba bảo vệ, thế giới phía sau cánh cửa bắt đầu xuất hiện thay đổi lớn hơn, cơ quan nội tạng hai bên lối đi liên tục khô héo, mạch máu trên trần nhà không ngừng vỡ ra, máu tươi chảy bên trong chảy xuống xuôi theo vách tường của lối đi.
“Chúng ta nên đi rồi nhỉ?” Cơ thể ông cụ xuôi theo lối đi nhẹ nhàng đung đưa.
“Không vội, còn một người bạn vẫn chưa cứu ra.” Trần Ca gọi Hứa Âm cùng đi vào phòng, dừng lại bên cạnh cái bể được tạo thành từ máu thịt.
Mạch máu trong nhà kho số 8 đã vỡ nát, mặt ngoài cái bể cũng mờ dần đi, Trần Ca bảo Hứa Âm mở cái bể ra, một mùi hôi bốc ra từ trong bể, thậm chí Trần Ca hơi hoài nghi người đàn ông đã chết từ rất lâu.
Sương máu tràn vào, người đàn ông trung niên hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt đau khổ đột nhiên mở mắt.
Trong đôi mắt kia là một màu đỏ thẫm, trong cổ họng ông ta phát ra tiếng gào như dã thú, qua thật lâu mới dừng lại.
Đợi người đàn ông trung niên bình tĩnh lại, Trần Ca chặt đứt từng đoạn mạch máu trên người ông ta, lôi ra ngoài.
“Bác sĩ Trần và bác sĩ Cao chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, thích cùng một cô gái, cũng đều là bác sĩ tâm lý, nhưng cuộc đời lại hoàn toàn khác nhau.”
Mạch máu bám trên người bị kéo đứt, đôi mắt của bác sĩ Trần nằm dưới đất chậm rãi khôi phục bình thường, trong con mắt ông ta phản chiếu bóng hình của Trần Ca.
Sau khi nhìn rõ gương mặt Trần Ca, cơ thể ông ta khẽ run lên một cái, có điều rất nhanh đã khôi phục bình thường.
Chi tiết này bị Trần Ca thu vào mắt, anh ngồi xổm xuống trước người bác sĩ Trần, tò mò hỏi: “Bác sĩ Trần, ông nhìn thấy là tôi thì rất ngạc nhiên à?”
Qua rất lâu, bác sĩ Trần mới phát ra âm thanh khàn khàn: “Chẳng qua tôi cảm thấy cảnh tượng này giống như đã từng thấy, với lại bọn họ gọi tôi là bác sĩ Trần nhưng thật ra tôi không phải họ Trần.”
“Ông không họ Trần, vậy tại sao lại gọi là bác sĩ Trần?” Trần Ca cảm thấy người này nói chuyện rất thú vị.
Bác sĩ Trần không trả lời, ông ta nắm lấy hai bên bể bị nứt, hơi đứng lên.
Toàn bộ quá trình, hai mắt ông ta vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mặt Trần Ca khiến Trần Ca cũng cảm thấy hơi rợn.
Đối với bác sĩ Trần này, Trần Ca không dám khinh thường. Bác sĩ Cao hẳn là người đẩy cửa nhà xác dưới lòng đất, khống chế một cánh cửa đến tận năm, sáu năm, sở hữu rất nhiều ma quỷ, thi thể. Dưới tình huống như vậy, bác sĩ Trần có thể đánh ngang tay với bác sĩ Cao, bởi thế có thể thấy người này cũng không đơn giản.
“Lí do tôi gọi là bác sĩ Trần vì nhận ủy thác của người khác, bọn họ bảo tôi dùng họ này, làm một việc ở vùng ngoại ô phía tây Cửu Giang.” Cơ thể bác sĩ Trần vô cùng suy yếu, đứng cũng không vững, ông ta dừng lại một lát rồi tiếp tục mở miệng: “Người kia cũng họ Trần.”
Nghe thế, Trần Ca cảm thấy không ổn, nhưng cho dù anh có thăm dò thế nào, bác sĩ Trần cũng không mở miệng.
Trần Ca cũng không ép buộc bác sĩ Trần, con người anh ghét nhất là dùng vũ lực: “Không muốn nói thì thôi, tôi sẽ đưa ông ra ngoài cửa an toàn.”
Bác sĩ Trần bởi vì “lừa bán” trẻ em, bây giờ còn đang bị cảnh sát truy nã, sau khi rời khỏi đây với cơ thể suy yếu của ông ta chắc chắn không thể thoát đi, Trần Ca quyết định đến lúc đó sắp xếp ông ở nhà ma trước.
Đợi bác sĩ Trần dưỡng thương ổn rồi, mới đưa ông ta rời đi.
Trần Ca bảo lão Chu dìu bác sĩ Trần rồi thu mấy con quỷ với sức chiến đấu gần như bằng không về lại quyển truyện tranh, trong nháy mắt xung khoanh trống ra một khoảng.
“Ông cụ, không phải ông biết đường tới phòng làm việc của hiệu trưởng sao? Bây giờ chúng ta đi thẳng qua đó.” Trần Ca nâng búa của bác sĩ nát sọ lên, dáng vẻ hoàn toàn khác với mấy phút trước.
Ông cụ lập tức không quanh co: “Cửa mở cả rồi còn đi làm gì nữa? Chúng ta đã không cần phải tìm chìa khóa nữa.”
“Khó khăn lắm mới vào được một lần, sao có thể về tay trắng được?” Trên mặt Trần Ca lộ ra nụ cười mà ông cụ không thể nào hiểu được: “Ông chỉ cần nói cho tôi biết phía trước sẽ gặp phải quái vật gì, phải chú ý chuyện gì là được.”
“Cậu đừng nên kích động, tôi nghĩ ra rất nhiều thứ, chỗ này chắc chắn kinh khủng hơn tưởng tượng của cậu.” Ông cụ hơi lo lắng cho sự an toàn của Trần Ca.
“Tôi biết nơi này rất nguy hiểm, nhưng tôi nhất định phải đi.” Trần Ca thu lại ý cười, nhìn con đường quanh co trước mắt, đổi một cách giải thích khác: “Bác sĩ bị nhốt trong thế giới màu máu này không chỉ có mình ông, tôi không thể thấy chết mà không cứu được.”
Anh nghĩ đủ mọi cách để tăng độ thiện cảm trước mặt ông cụ.
Ông cụ nghe xong lời Trần Ca, khẽ gật đầu: “Đi, tôi dẫn cậu đi.”
“Cảm ơn ông.”
“Cậu nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng, càng đi vào trong sẽ càng nguy hiểm, còn có thứ đáng sợ hơn cả đám quái vật hợp lại từ thi thể kia.” Ông cụ nhớ lại một lát: “Nơi này rất giống nhà xác dưới lòng đất, thi thể bên trong cơ bản chia thành hai loại, một loại tự nguyện hiến xác giống tôi, còn một loại là thi thể tử tù và thông qua con đường khác để mua về, những thi thể này có oán khí rất nặng.”
“Có thể nói rõ hơn không?”
“Quái vật rỗng sọ cậu thấy lúc trước chính là tử tù, sau khi xử bắn viên đạn xuyên qua hộp sọ, nổ tung trước mặt. Bản thân chúng nó mang theo ác ý, chỉ có điều bình thường bị những người như chúng tôi trấn trụ, không dám lỗ mãng. Nhưng ở trong thế giới này, các loại ác ý sinh sôi khiến chúng càng lúc càng trở nên điên cuồng, không chịu khống chế.”