Nhìn vào ánh mắt mong đợi của Trần Ca, Vương Nhất Thành rụt cổ lại.
Cậu ta nói thầm trong lòng, thầy giáo này rất tốt nhưng tính cách hơi quái gở, ngoài đời có lẽ là loại người ít bạn bè.
“Thầy ơi, em chỉ là một học sinh rất bình thường, đã từng này tuổi rồi mà em chưa từng trải qua chuyện gì đặc biệt cả, huống chi là phát hiện ra hiện tượng siêu nhiên.” Vương Nhất Thành hơi xấu hổ: “Em hơi ngốc và còn có vấn đề ở chân, em tham gia câu lạc bộ thư pháp là được rồi. Vừa rồi họ cũng đã đồng ý, chỉ có điều giọng điệu của đàn anh kia không được tốt lắm.”
“Thầy hỏi em cái gì, em cứ nói thật cái đó.” Vẻ mặt Trần Ca nghiêm túc.
Vẻ mặt của anh nghiêm nghị khiến Vương Nhất Thành hơi sợ, cậu ta ngồi trên bậc thang cẩn thận suy nghĩ một hồi: “Em chưa từng gặp phải hiện tượng siêu nhiên, nhưng khi em nhập học, đàn anh đã kể cho em nghe một câu chuyện lạ.”
“Chuyện lạ?” Trần Ca trở nên hứng thú khi nghe thấy hai chữ này.
“Đàn anh đó thuộc hội sinh viên, lúc chia ký túc xá là do anh ấy dẫn đường đó. Hình như anh ấy hơi ghét em, kể chuyện đó chắc là cố tình hù dọa em.”
“Cậu ta kể cái gì, em mau nói đi.”
“Ký túc xá em ở là 413. Bình thường thì có sáu người sống trong một ký túc xá, nhưng trong ký túc xá của bọn em chỉ có năm người, có một cái giường luôn trống.” Vương Nhất Thành bắt đầu kể câu chuyện lạ mà mình nghe được.
“Lúc đầu em nghĩ học sinh giường số bốn bận việc gì khác nên bỏ lỡ buổi đăng ký nhập học.”
“Nhưng đàn anh kia nói với em rằng giường số bốn trong phòng ngủ 413 vốn không có ai ở.”
“Em hỏi anh ấy lý do thì anh ấy nói với em là hồi xưa giường số bốn có một đứa trẻ bị khiếm khuyết cơ thể ở đó. Không ai muốn làm bạn với cậu ta, cậu ta bèn dùng những trò đùa quái đản để thu hút sự chú ý của người khác, kết quả là những người khác càng ghét cậu ta hơn. Cuối cùng, tất cả những người bị cậu ta trêu ghẹo đã hợp tác với nhau đùa cợt cậu ta.”
Vương Nhất Thành đang định nói tiếp, nhưng lại bị Trần Ca cắt ngang: “Em có biết những đứa trẻ đó đã làm trò đùa gì với cậu ta không?”
Trần Ca muốn kiểm chứng một vài điều trong đầu mình nên lên tiếng hỏi.
Vương Nhất Thành gãi đầu một cái, cau mày lại: “Em nghe đàn anh nói những học sinh kia lừa cậu học sinh giường số bốn vào nhà vệ sinh lúc đêm khuya rồi giả ma hù dọa cậu ta, cuối cùng dọa chết đứa nhỏ đó.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó, chiếc giường số bốn trong phòng ngủ 413 luôn trống không. Đàn anh nói thỉnh thoảng đứa bé kia sẽ về vào lúc đêm khuya. Nếu chúng ta thức dậy lúc nửa đêm, thấy trong phòng có thêm một người thì tuyệt đối đừng nói chuyện với cậu ta.”
“Hết rồi? Chỉ vậy thôi hả?" Trần Ca vẫn còn chưa thỏa mãn: “Em nghĩ kỹ lại xem có điều gì bất thường xảy ra với bản thân em không, chẳng hạn như gần đây em có nằm mơ cùng một giấc mơ, trong đầu xuất hiện một số ký ức kỳ lạ, v.v.”
Vương Nhất Thành nhìn Trần Ca với vẻ mặt đau khổ. Sau khi chắc chắn Trần Ca không nói đùa, cậu ta bèn nói: “Thưa thầy, em ngủ rất say, xưa nay chưa mơ bao giờ. Em là người khá rộng lượng, bình thường ai hay bắt nạt em, em cũng không để trong lòng.”
“Em không thể làm như vậy được. Trên đời này có người tốt và cũng có người xấu, sự nhẫn nhịn của em chính là sự yếu đuối trước mặt những người xấu đó, sau này bọn họ sẽ bắt nạt em thậm tệ hơn.” Trần Ca nhìn Vương Nhất Thành, con ngươi từ từ híp lại, anh đột nhiên phát hiện Vương Nhất Thành chính là học sinh mà anh vẫn đang tìm kiếm.
Có ấn tượng tốt với anh, tin tưởng anh, tính tình tốt, quan trọng nhất là đối phương khá nghe lời.
Các học sinh ở khu dạy học phía Tây rõ ràng đã quên đi rất nhiều thứ, Trần Ca muốn kiểm tra sâu hơn một chút, anh đang định hỏi đối phương một số câu hỏi sâu hơn.
“Vương Nhất Thành, cha mẹ em làm nghề gì?” Gia đình luôn là phần quan trọng nhất trong ký ức của một đứa trẻ, Trần Ca không nghĩ đối phương sẽ quên mất cha mẹ mình.
“Bán quán ăn, sao vậy ạ?” Vương Nhất Thành cảm thấy chủ đề trò chuyện của Trần Ca thay đổi rất nhanh.
“Vậy em có nhớ họ không?” Trần Ca lập tức căng thẳng sau khi hỏi câu hỏi này.
“Em không nhớ lắm. Hôm qua họ mới đưa em đến đây, nhưng em đoán sau một thời gian ngắn nữa em sẽ nhớ họ.” Vương Nhất Thành trả lời nghiêm túc.
“Hôm qua?” Trần Ca lại hỏi Vương Nhất Thành vài câu nữa, câu trả lời của cậu ta không tìm ra được sơ hở rõ ràng nào, nhưng nếu nghĩ kỹ lại, có thể thấy rằng cuộc đời của Vương Nhất Thành trống một khoảng lớn.
Khi Trần Ca hỏi cậu ta đã làm gì trong kỳ nghỉ hè sau kỳ thi tuyển sinh đại học, cậu ta ngập ngừng ấp úng, nói không nên lời, như thể ký ức về kỳ nghỉ hè đó đã bị xóa sạch.
“Không sao, không nghĩ ra thì cứ nghĩ từ từ.” Trần Ca đã thu được rất nhiều từ Vương Nhất Thành: trong khu dạy học phía Tây cũng có phòng ngủ 413, trong phòng ngủ đó cũng có một câu chuyện lạ, khu dạy học phía Đông và phía Tây có điểm tương tự về nhiều mặt, nhưng cũng chỉ là tương tự mà thôi.
Nếu phải mô tả thì nó giống như một người đang soi gương, nhưng hình ảnh phản chiếu trong gương lại là dáng vẻ của kẻ đó sau khi chết.
“So với khu dạy học phía Đông thì khu dạy học phía Tây thực sự rất thân thiện, nhất định phải nắm bắt cơ hội này.” Trần Ca cảm thấy chỉ hỏi một mình Vương Nhất Thành là không đủ, anh muốn kết hợp thêm ký ức của nhiều người.
Trần Ca vỗ bụi trên quần, đứng dậy từ bậc thềm: “Tiểu Vương, thầy sẽ đi một vòng quanh quảng trường, tranh thủ tuyển thêm vài thành viên câu lạc bộ.”
Trần Ca đi đến quảng trường nhỏ. Câu lạc bộ này của anh không thể công khai, không thể tuyên truyền rầm rộ, anh chỉ có thể tìm một số học sinh hiền lành để hỏi thăm.
Sau khi bị từ chối năm, sáu lần, cuối cùng Trần Ca cũng đã tuyển được một thành viên thứ hai của câu lạc bộ.
Cậu học sinh này tên là Viên Cự, khuôn mặt như bị lửa thiêu rụi, má trái và cổ đầy sẹo, trông rất đáng sợ.
“Thầy Bạch, em đến câu lạc bộ của thầy có ảnh hưởng đến việc tuyển thành viên của thầy không? Suy cho cùng chắc là không có ai muốn tham gia sinh hoạt câu lạc bộ chung với em cả.” Viên Cự trông đáng sợ, nhưng trái tim lại rất tinh tế.
“Không đâu, những đứa trẻ trong câu lạc bộ của chúng ta rất ngoan.” Trần Ca ôm vai đối phương: “Hơn nữa, thầy hy vọng sau này em không nói như vậy nữa.”
Trần Ca đột nhiên trở nên nghiêm túc khiến Viên Cự hơi bối rối, không biết phải trả lời như thế nào, đây là lần đầu tiên có một giáo viên đến kết bạn với cậu ta.
“Vâng.”
“Vậy mới đúng chứ, đi thôi, thầy dẫn em đi gặp những thành viên khác của câu lạc bộ chúng ta.” Trần Ca đang định rời đi thì một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên bên cạnh.
“Chào thầy! Em làm phiền thầy một chút được không?”
Trần Ca nhìn lại, sau lưng anh xuất hiện một khuôn mặt quen thuộc. Cậu học sinh chào anh tên là Chu Đồ, cậu ta đã từng gặp Trần Ca và còn hỏi anh về câu lạc bộ mỹ thuật.
“Tiểu Chu? Em tìm thầy có chuyện gì sao?" Trần Ca thuận miệng đáp, còn Viên Cự đang đứng bên cạnh thì khẽ cúi đầu, không muốn Chu Đồ nhìn thấy mặt mình.
“Thầy ơi, em đã hạ quyết tâm rồi. Em vẫn muốn tham gia câu lạc bộ mỹ thuật, thầy có thể cho em biết câu lạc bộ mỹ thuật ở đâu được không?” Chu Đồ nắm chặt tay, trong lòng dường như có chuyện khó nói.