Trác Mã mặc một bộ giáp nữ, giáp trụ không khiến nàng cồng kềnh, ngược lại giáp ôm sát người càng làm vóc dáng nàng thêm nổi bật.
Hơn ba trăm giáp sĩ đứng sau lưng, ai nấy đều trầm mặc, nhiều người thi thoảng lại quay đầu nhìn phủ thành chủ.
Trác Mã hít sâu một hơi:” Không cần lưu luyến, chỉ cần thành trì còn đó, sẽ có ngày chúng ta đoạt lại, đi thôi, kẻ nào ngăn cản giết không tha.”
Giáp sĩ hô vàng đáp lại, với họ, Trác Mã là thần.
Trác Mã cố kìm nén nước mắt cùng cơn cay xè khoang mũi, giật dây cương, chiến mã phóng thẳng về phía thành tây.
Quân doanh Thanh Đường thanh nằm ở phía bắc, lính gác đứng trên cao mau chóng phát hiện ra có đội ngũ đang phóng ngựa trên đường.
Trong đêm không cho phép có đội ngũ kỵ binh xuất hiện trong thành, vì thế tiếng tù và ù ù tức thì truyền khắp nơi, chẳng mấy chốc trống tụ tướng rầm rầm vang vọng không trung.
Quân doanh đang lặng ngắt thoáng cái liền như nồi nước sôi, từng đội quân sĩ quần áo xộc xệch vội vàng chạy khỏi phòng, vừa hướng về phía quân giáo trường vừa chỉnh đốn giáp trụ.
Khi tiếng trống dừng, quân tốt đã vũ trang hoàn bị đứng nghiêm ở quân giáo trường, im phăng phắc đợi chủ tướng xuất hiện.
Đợi mãi không thấy Đại tướng quân, thế là đại quân chỉnh đốn hoàn tất vẫn đứng nghiêm tại chỗ.
Đại đường trung quân đèn sáng choang.
A Đại A Nhị ngồi đối diện với Lý Xảo, rượu mạnh làm bằng thanh khoa cứ hết chén này tới chén khác đổ vào hai cái miệng, chẳng mấy chốc mà ngà ngà say.
Lý Xảo uống rượu như uống nước, uống càng nhiều mắt càng đỏ, mặt càng trắng.
Khi Lý Xảo lần nữa nâng túi rượu lên, A Nhị ấn xuống:” Uống thế thôi, say đấy.”
“ Đại ca, huynh nếm thử tư vị nữ nhân chưa?” Lý Xảo đột nhiên hỏi:
A Đại nhìn chòng chọc, xác định Lý Xảo không phải đang trêu mình, A Nhị nói:” Chưa, ta và A Đại một thể, cưới thê tử là trái luân thường.”
“ Đúng là thế, từ đầu đã chẳng có, tất nhiên cũng chẳng lo mất. Đại ca, đệ thấy đời này mình thật thất bại.”
A Đại xưa nay rất ít nói chợt bê bát rượu uống cạn, giọng khàn khàn:” Đừng để huynh đệ bọn ta coi thường ngươi.”
“ Coi thường đệ là đúng, bản thân đệ cũng thấy mình vô dụng, đã sai rồi thì sai tới cùng, làm một hán tử có trách nhiệm.”
A Nhị cười gằn:” Ngươi cho rằng giữ huynh đệ ta ở đây thì Trác Mã có thể thoát được à?”
“ Đệ đóng quân ở đây mười năm, lời nói ra ít nhiều cũng có người nghe, chỉ cần đại ca nhị ca không đi, Trác Mã sẽ thoát. Tiếp đó xảy ra chuyện gì thì không liên quan tới đệ, dù sao lần này đệ về Thanh Hương thành, cả đời sống ở Tương tác doanh không ra nữa.”
A Đại nhìn A Nhị gật đầu:” Vậy uống rượu đi, uống say luôn.”
Lý Xảo cười lớn:” Đúng hợp ý đệ.”
Trác Mã nghe tiếng trống gõ liên hồi, cắn răng rút chiến đao:” Cổng thành ở phía trước, toàn quân đột kích.”
Tốc độ chiến mã tức thì tăng lên mức tối đa, vó ngựa như sấm rền đầy sát khí tạo thành cơn cuồng phong cuốn về cổng thành.
Giáp sĩ đứng kín tường thành, ai nấy lăm lăm vũ khí đợi giáo úy Trần Vũ hạ lệnh.
Trần Vũ đứng ở tiễn lâu, nghiến răng ken két, tay đã giơ lên không cách nào hạ xuống, tai nghe tiếng cổng thành nặng nề mở ra, sau đó cầu treo hạ xuống đánh sầm, tay hắn vẫn giơ trên không.
Tiếng vó ngựa đi xa dần, Trần Vũ nhìn bóng đêm vô tận ngồi sụp xuống ghế, đối diện với vô số ánh mắt nhìn tới, hắn cởi mũ trụ, nói với quân tư mã bên cạnh:” Minh quang giáo úy Trần Vũ thả địch bỏ trốn, cam nguyện nhận quân pháp.”
Quân tư mã quay đầu nhìn bình nguyên bị bóng đêm bao phủ, lãnh đạm nói:” Bắt lấy tội tù Trần Vũ.”
Tức thì có hai giáp sĩ đi tới chắp tay cáo tội kéo đi.
Cổng thành đóng lại, cầu treo cũng kéo lên, tây thành yên tĩnh trở lại, nhưng không có nghĩa có thể coi như chưa từng có gì xảy ra.
Trần Vũ hai tay trói ngược đằng sau quỳ ở trung quân không nói không rằng.
Lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt nửa sáng nửa tối của Lý Xảo:” Đi rồi sao?”
“ Đi rồi ạ.”
“ Dù sao ngươi cũng chẳng còn chỗ đứng chân ở Cáp Mật nữa rồi, không bằng theo ta về Thanh Hương thành đi.”
Trần Vũ lắc đầu:” Đại tướng quân, mạt tướng chỉ muốn giải giáp quy điền.”
“ Đại vương còn chưa xuống chỉ, ngươi không đi đâu được hết, yên tâm, ngươi chỉ làm theo quân lệnh của ta, ta không để ngươi liên lụy, đại vương sẽ không trút giận lên ngươi đâu.”
Lý Xảo liếc nhìn A Đại đã say ngoẹo đầu sang bên, nhìn quân sĩ đứng thành hàng phía xa, hít sâu một hơi ra quân lệnh cuối cùng:” Toàn quân về doanh.”
Lệnh truyền đi, sau đó là tiếng bước chân rầm rập tỏa đi khắp nơi.
Cởi ấn tín trên cổ, đặt bên cạnh A Đại A Nhị, Lý Xảo chắp tay vái một cái, sau đó dẫn Trần Vũ rời đi.
Không có Trác Mã, Lý Xảo cơ bản chẳng mang theo hành trang, Trần Vũ càng một thân một mình, đội ngũ thân quân năm trăm người giơ cao đuốc rời Thanh Đường thành, ngay trong đêm gấp rút hành quân về phía đông.
Hành trang gọn nhẹ, vó ngựa vội vàng, chưa tới ba ngày đã tới Đảo Thảng hà.
Khi đá màu Nhật Nguyệt Sơn xuất hiện trong tầm mắt, Lý Xảo phóng thanh hét lớn, tiếng hét liên miên bất tuyệt như muốn phát tiết hết buồn bực trên ngọn núi đầy truyền thuyết này.
Tiếng kêu chấm dứt, Lý Xảo như quả bóng xì hơi, chẳng còn chút thần khí nào.
Ơi ....
Ca ca ta yêu thương đi không quay đầu lại.
Cuồng phong bạo vũ tràn vào chợ, hồ lớn sóng dữ cuốn cầm ầm, trăng sao bị giam vào lao ngục, hai tám mặt trời trốn mất biệt, sao sáng trên trời đều không thấy.
Ơi ...
Ca ca ta yêu thương đi không quay đầu lại.
Từ ấy gió lớn mưa sa, suốt tận mười tám ngày đêm, tuyết lớn đổ xuống chẳng tạm ngưng, trên trời toàn tuyết trắng, mênh mông tận hoang nguyên.
Lý Xảo thất kinh tìm nơi phát ra tiếng hát, thấy một hồng y nữ tử đứng ở trên Nhật Nguyên Sơn vừa múa vừa hát, hắn nhìn tới thất thần, mấy lần muốn đi về phía đó, cuối cùng lấy hết nghị lực quay đầu đi, vẫy tay về phía đó, đúng, sai vào lúc này không còn ý nghĩa nữa.
Cái vẫy tay đó coi như quên hết mọi thứ, chỉ còn lại đôi mắt lớn từng long lanh.
…