Lưu Phân hay tin vội vàng chạy tới nhưng không thấy Âu Dương Tu đâu, chất vấn:” Âu Dương lão nhi đã tới đây thì ắt có ý xuất thế, Hoắc tướng vì sao không giữ lại, chúng ta chỉ cần khuyên nhủ là sẽ thành.”
Hoắc Hiền lắc đầu: “ Vĩnh Thúc là người tốt, năng lực lẫn trí tuệ không cần bàn cãi, song đã không còn thích hợp nắm giữ quyền bính Cáp Mật nữa, nay chúng ta bước vào thời kỳ chỉnh đốn đen tối, phải nắn lại chính vụ quan lại méo mó thời sáng lập vào đường ngay.”
“ Đợi khi Cáp Mật trừ hết bệnh mới là lúc để Vĩnh Thúc thể hiện tài hoa.”
Lưu Phần trầm giọng:” Còn Hoắc tướng thì sao?”
“ Ha ha ha, lão phu làm mạc liêu cho Phú Bật mươi hai năm, một lòng đồ mưu Hà Hoàng, làm vô số chuyện u ám trái lương tâm, kiếm một nơi thanh văng sống hết phần đời còn lại đã là mơ ước từ lâu.”
Lưu Phân gật đầu, tán thành lời của Hoắc Hiền, nay chiếu ngục Đại Tuyết Sơn có đống quan viên lớn nhỏ, chỉ đợi đại vương hạ lệnh một tiếng là vô số người rụng đầu.
“ Giờ thì phiền rồi, đám sĩ tử tới Cáp Mật làm quan ai nấy ý chí ngùn ngụt, khảng khái bi ca như chí sĩ, chỉ vẻn vẹn năm năm biến thành sâu mọt. Cáp Mật dùng lương cao giữ liêm chính mà chúng không thỏa mãn.”
“ Bách tính đánh chết mười tám tăng nhân kia, lão phu cho rằng nguyên nhân sâu xa là phát tiết oán khí tích lũy từ quan viên, bách tính Cáp Mật vốn hung bạo, bọn họ chưa bạo phát là vì còn niềm tin vào vương tộc và tướng quốc phủ.”
“ Nếu như chúng ta không mau chóng xử trí, hậu quả khó lường.”
Hoắc Hiền chỉ ghế mới Lưu Phân ngồi xuống:” Xem ra Lý Xảo không chết được rồi, đại vương dùng đám tham quan ô lại cảnh cáo thế nhân, chủ yếu là đám huân quý Đại Tống, trong số quan lại vào ngục này, đa phần xuất thân từ hào môn Vương, Tào, Thạch, Dương.”
“ Đám người này nhập ngục chưa đầy hai tháng mà có vô số thư tín gửi tới giải vây cho chúng, tốc độ có thể nói là nhanh chưa từng có.”
Lưu Phân giật mình:” Chẳng lẽ ..?”
“ Cống Phu không sai đâu, đại vương chưa hạ lệnh là xem xem kẻ nào được gia tộc ủng hộ, lão phu cho rằng gia tộc nào càng cấp bách, đại vương càng mạnh tay.”
“ Phương nam liệu có động tĩnh?”
“ Thế nào cũng có, đại vương muốn xem hoàng đế Đại Tống có ra tay giúp thế tử dẹp đi phân tranh nhắm vào thế tử hay không mới quyết định thái độ tiếp tới, xem chừng đại vương đang có ý chuyển trọng tâm về phía đông rồi.”
Lưu Phân cầm chén trà lên:” Đại vương hùng tài đại lược, tầm nhìn hơn người, chúng ta cứ đợi xem vậy.”
Âu Dương Tu đi một vòng quay về nhà, ngồi xuống cái ghế tựa lớn, tiếp tục cầm sách lên xem.
Tam nhi tử Âu Dương Phỉ đảm nhận tả chiêm sự Thanh Hương thành run run mang trà tới cho phụ thân, hắn mong phụ thân ngăn cản mẫu thân hành hạ thê tử của mình.
“ Ngươi làm quan có thanh liêm không?”
Âu Dương Phỉ giật mình:” Hài nhi từ khi tới Cáp Mật, trừ bổng lộc ra không lấy của quốc gia một đồng.”
Âu Dương Tu gật gù:” Thế thì tốt, vi phụ ở Cáp Mật còn có chút sản nghiệp, thêm vào bổng lộc dư dả của ngươi, hẳn sẽ không vì vài đồng tiền mà làm hỏng gia phong Âu Dương gia ta.”
“ Có điều thời gian tới, huynh đệ các ngươi tốt nhất nên nói ít làm nhiều.”
Âu Dương Phỉ không hiểu:” Phụ thân, tả chiêm sự vốn là ngôn quan, hài nhi sao có thể không nói.”
“ Giả câm giả điếc nửa năm, sau đó cất một tiếng hót kinh người có phải hơn không?”
“ Mai hài nhi đi Lâu Lan thành kiểm tra kho phủ, trọng trách trên người, e khó giả câm giả điếc được.”
“ Đồng hành có ai?”
“ Minh uy tướng quân Thiết Cạc cùng với sáu nghìn quân tốt.”
Âu Dương Tu nghĩ một lúc mới nhớ ra:” À, Cạc Cạc, không ngờ thằng tiểu tử nước mũi ròng ròng thành tứ phẩm Minh uy tướng quân rồi, nếu hắn cũng đi thì cứ theo luật mà làm.”
Nói xong thấy nhi tử vẫn không chịu đi thì bực mình phẩy tay:” Thê tử ngươi xuất thân hoang dã, thiếu gia giáo, để mẫu thân ngươi dạy dỗ không có gì xấu, không có quy củ làm sao thành quan phu nhân.”
Âu Dương Phỉ đành rời thư phòng phụ thân, lo lắng nhìn hậu viện, hắn lo thê tử không chịu được sẽ phản kích, nghĩ tới thân thủ hơn người của thê tử mà sởn gai ốc, thầm mong thê tử đừng quá tay.
Trong khi Cáp Mật có cả đám người đang sống tên giàn thiêu thì Thiết Tâm Nguyên rất nhàn nhã.
Mùa hè ở Cáp Mật rất khó chịu, trời đất chẳng có lấy một ngọn gió, mặt trời trắng lóa nung mặt đất, dù lá hòe trên cây cũng cúi đầu rầu rĩ.
“ Trước kia có một con vịt, nó sinh ra đã xấu hơn con vịt khác, cho nên mọi người gọi nó là con vịt xấu xỉ. Khi gió thu tới, không trung có bầy thiên nga bay qua, bọn chúng chuẩn bị tới phương nam trú đông.”
“ Vịt con xấu xí hâm một lắm, thế là nó chạy trên mặt đất, nỗ lực vỗ cánh, khi nó bay lên, cúi đầu xuống nhìn mặt nước, chỉ thấy một con thiên nga mỹ lệ đang giang cánh bay.”
Thiết Tâm Nguyên kể chuyện rất nhỏ, Thiết Nhị nằm trong lòng y đã ngủ rồi, trán lấm tấm mồ hôi, vẫy tay gọi hai ma ma bế khuê nữ về phòng.
Thiết Nhạc đợi muội muội được ma ma đưa đi rồi vội hỏi:” Cha muốn kể câu chuyện về sự nỗ lực sao?”
“ Không, vịt là vịt, không phải thiên nga, vịt con xấu xí sở dĩ biến thành thiên nga chẳng qua bản thân nó chính là thiên nga, không liên quan tới nỗ lực.”
“ Không đúng.”
Thiết Tâm Nguyên gặm một miếng dưa hấu hỏi:” Không đúng ở đâu?”
“ Lừa và ngựa sinh ra la. La và ngựa sinh ra la giống ngựa, cứ như thế la sẽ thành ngựa.”
Thiết Tâm Nguyên ngậm hạt dưa trong mồm phun như đạn súng máy làm Thiết Nhạc la hét né tránh:” Cha kể chuyện cho vui, dỗ muội muội con ngủ thôi, ai đi nghĩ nhiều thế làm gì?”
“ Mẹ bảo mỗi câu cha nói đều có ý nghĩa sâu xa, muốn con phải suy ngẫm.”
“ Đó là vì mẹ con ăn no rửng mỡ, cha làm gì rảnh mà đi nói nhiều câu có hàm nghĩa như thế, cha nói mà con không nghe, đá cho một phát là xong, tốn công làm gì? Nào, giờ cùng cha xử lý hết số dưa hấu này.”
Thiết Tâm Nguyên thấy cùng nhi tử ăn dưa hấu ướp lạnh còn hơn cùng đối phó với kẻ địch trong mơ, ngoạm một miếng dưa lớn, sau đó ngửa cổ phun hạt ra bắn nhau, thế là đủ vui vẻ cả ngày.