Thiết Tâm Nguyên rất đau đầu.
Không phải vì chuyện ở Thanh Đường thành, tin tức không truyền đi nhanh như vậy, cũng không phải vì đổ bệnh, mà là vì bách tính của y lại trêu chọc vào phiền toái lớn.
Trong vụ phiền toái này không cách nào xác định hung thủ vì toàn dân là tội phạm chết tiệt, bọn họ đánh một đoàn truyền giáo sĩ lương thiện tới chết.
Sự kiện này phải nói từ Tát Già.
Vì kết giao với nhiều bằng hữu hơn, ông ta vươn xúc tua tới tận Thiên Trúc.
Mấy nghìn năm qua cư dân nơi đó yêu thích hòa bình, nguyên nhân chủ yếu vì tính cách ôn hòa của họ rất được người ta thích.
Cho dù đối diện với kẻ hung ác như A Đan vương, bọn họ cũng mỉm cười, cho dù bị giết chết, họ cho rằng đó là tội nghiệt của A Đan vương, còn họ sẽ có tương lai mỹ hảo.
A Đan vương sẽ bị quỷ vương treo lên cột dùng lửa nướng, cuối cùng thành bữa ăn ngon lành của quỷ vương, sau đó lại phục sinh, tiếp tục chịu đựng thống khổ vô cùng vô tận.
Đương nhiên, phải đợi A Đan chết mới bị trừng phạt, còn bây giờ hắn tiến hành cướp bóc tưng bừng ở Thiên Trúc.
Một số tăng nhân Thiên Trúc cho rằng muốn được yên bình đích thực, phải cắt đứt mọi dục vọng, lấy tu hành làm khoái lạc tối cao. Một bộ phận thì không nghĩ vậy, họ cho rằng kiếp này chịu khổ là để kiếp sau có cuộc sống mỹ mãn.
Tát Già biết Thiết Tâm Nguyên rất thích Thiên Trúc có một đám bách tính không phản kháng, không tạo phản, không oán thán như thế, cho nên kiếm cao tăng đắc đạo trong giáo tới Cáp Mật truyền bá pháp môn ức chế dục vọng.
Thế là một đoàn sứ giả lương thiện tới Thanh Hương thành, được tất cả bách tính hoan nghênh, hòa thượng ngoại lại tụng kinh giỏi là lệ thường ở Cáp Mật.
Đại Lôi Âm tự tổ chức pháp sự long trọng, vô số phụ nhân nam nhân ngu muội mang món ngon rượu ngọt tới nghênh đón thần sư từ Thiên Trúc.
Câu chuyện Huyền Trang tây du thỉnh kinh sớm đã thuộc làu làu trong lòng người, câu chuyện về nghị lực và khao khát tri thức đó có sức truyền bá lớn, có tới tận mấy trăm bản tồn tại nhân gian.
Dưới tình huống đó, bách tính Cáp Mật chất phác cho rằng, chỉ cần là hòa thượng từ Thiên Trúc tới thì đều là cao tăng.
Đối diện với sự cuồng nhiệt của tín đồ, những nhà tu hành kia vô cùng hài lòng, để đề cao giáo nghĩa của mình, bọn họ triệt để lộ thân thể của mình với mười mấy vạn bách tính nghênh tiếp, thể hiện ý chí kiên quyết vứt bỏ mọi dụ hoặc thế gian.
Thế là pháp hội nghênh tiếp hỗn loạn, phụ nhân xấu hổ che mặt chạy, hoặc há hốc mồm nhìn.
Phụ nhân khoan dung với những tăng nhân, đáng tiếc nam nhân Cáp Mật ích kỷ hẹp hòi lại không như thế, bọn họ cho rằng đây là xỉ nhục.
Thế là thảm kịch phát sinh.
Thiết Tâm Nguyên day huyệt thái dương nói với Nhân Bảo Hoạt Phật mặt mày rầu rĩ: “ Xem ra Kỳ Na giáo không hợp với Cáp Mật.”
Nhân Bảo thở dài:” Đại vương muốn giáo hóa bách tính thì Kỳ Na giáo thực ra rất thích hợp, bọn họ chủ trương linh hồn giải thoát, nghiệp báo luân hồi và phi bạo lực, rất thích hợp với Cáp Mật sát khí quá nặng.”
“ Lão tăng cho rằng nó phù hợp với ý nguyện của đại vương, dưới loại giáo nghĩa đó, Kỳ Na giáo không thể thành tông giáo lớn, nhưng giờ nói gì cũng muộn rồi, mười sáu tôn giả hai vị đại hùng của Kỳ Na giáo sẽ không phái bất kỳ ai tới nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Liệu có ai truy cứu không?”
“ Tát Già lấy Cáp Mật có vô số tín đồ làm mồi nhử lừa cao tăng Kỳ Na giáo, ông ta hiện hẳn là đã chiếm lĩnh địa vực của Kỳ Na giáo, không ai tới tìm đại vương gây phiền toái đâu.”
“ Đây vốn là chuyện tốt, Kỳ Na giáo có thể truyền bá ra ngoài, Tát Già có mảnh đất hoàn toàn khống chế trong tay, Cáp Mật vì sự tồn tại của Kỳ Na giáo, khiến bách tính ác liệt một lòng hướng thiện.”
“ Chỉ là xảy ra chuyện như vậy, lão tăng từ mai diện bích một năm.”
Thiết Tâm Nguyên cười khổ:” Tát Già đáng lẽ không nên phái những người cực đoan tới, mà nên phái những người biến thông, ít nhất không phải là một đám người thích khỏe thân giữa ban ngày, đáng tiếc.”
“ Những người đó chết không ảnh hưởng gì với đại vương, vì sao đại vương lại lo lắng như vậy?”
“ Không có mệnh lệnh của quan phủ mà tùy ý đánh chết người, hành vi xem thường pháp kỷ đó là hành vi vô cùng nghiêm trọng.”
Tổng cộng có mười tám người chết, thi thể đặt ở nhà xác phủ nha Thanh Hương thành, nơi đó có nhiều băng, giữ cho thi thể không thối rữa.
Khi trời tối, ba cỗ xe ngựa màu đên rời thành, mang đi thi thể trong nhà xác.
Thành thủ Bành Lễ bắt mấy chục tên lưu manh nhân hỗn loạn quấy rối, đánh một trận, coi như là câu trả lời cho những cao tăng đã chết.
Nhưng căn nguyên vấn đề chưa tìm ra.
…
Âu Dương Tu thích ở trong trạch viện của mình biên ngõa thị tử, Âu Dương phu nhân cũng rất hài lòng với viện tử ba dãy này, càng thích nhà kính trồng toàn rau xanh, đối với bà mà nói, đây là một kho báu, mỗi lần vào vườn rau là phát hiện bất ngờ mới mẻ.
Khi Âu Dương Tu nhìn thấy phu nhân lại cầm cà rốt ăn liền thở dài chuẩn bị tới tướng quốc phủ cách đó không xa.
Ông ta cũng chẳng buồn nhìn phu nhân xử lý lão bà của tam nhi tử, nữ tử đáng thương tóc hạt dẻ đó tới nay còn ở trong Phật đường ngọng ngịu đọc Nữ giới.
Phe phẩy quạt đi qua phố xá, tâm tình Âu Dương Tu rất tốt, được những người Hán, người Tống muôn hình vạn trạng làm vui vẻ, ít nhất những người năm xưa ông ta đưa tới Cáp Mật sống rất tốt, ít nhất có tiền dư dả chạy khắp ngõa thị rồi.
Nghe một màn biểu diễn nhạc miệng, nghệ nhân biểu diễn chẳng ra gì còn thô tục, tiếng nam nữ giao hoan được hắn mô phỏng như thật cũng không khiến Âu Dương Tu có thiện cảm, thậm chí không ném tiền thưởng.
Chỉ cần nhìn đám hán tử, phụ nhân nghe tới đỏ mặt là thấy Cáp Mật bề ngoài phồn hoa như Đông Kinh, thực ra kém xa lắm.
Ít nhất ở Đông Kinh, thứ kỹ nghệ này chỉ có thể biểu diễn ở một số trường hợp đặc biệt, không thích hợp ở nơi đông người cho ai xem cũng được.
Cho nên khi gặp Hoắc Hiền thì mặt nặng mày nhẹ, một nửa vì tức giận, nửa vì ghen tị.
Khi ông ta làm tướng gia, toàn bộ tướng quốc phủ chỉ có trăm người, tính luôn cả quân thủ vệ, bây giờ tòng lại ra vào nườm nượp, giáp sĩ đứng gác từ trung đường tới cận, nơi trước kia trồng cây nay biến thành phòng làm việc.
Tính toán sơ qua phải có năm trăm người, quan viên mặc áo xanh đi lại khắp nơi, khi ông ta tại nhiệm không sao bì được.
Hoắc Hiền biết Âu Dương Tu vì sao tới đây, lấy ra một phong văn thư đặt trước mặt:” Người Cáp Mật không muốn thay đổi, họ rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, mười tám tăng nhân kia có mặc y phục hay không đều kết cục giống nhau.”
Âu Dương Tu biết Hoắc Hiền nói thật, ở Cáp Mật, không cần dấu diếm ông ta chuyện gì:” Các ông phái người kích động sao?”
“ Chưa tới mức hèn hạ như vậy, ngài chỉ có thể nói bọn ta không ngăn cản chuyện xảy ra thôi.”
Âu Dương Tu đứng lên đi thẳng ra ngoài, chẳng từ biệt, Hoắc Hiền không giữ lại, mỉm cười đưa tiễn.
(*) Chuyến trở về của Âu Dương Tu là lấy góc nhìn người từng ở Cáp Mật đánh giá thay đổi Cáp Mật, đây là khúc vĩ thanh rồi.