Lúc vui vẻ thế nào cũng có kẻ làm cụt hứng.
Ngọc Liên Hương đeo khăn che mặt không biết từ đâu xuất hiện như ma quỷ, lẳng lặng nhặt hạt dưa do hai cha con họ phun ra.
Nhìn thấy cảnh này, hai cha con họ quyết đoán rút lui.
Vì mười tám tăng nhân thích khỏa thân bị chết kia, Ngọc Liên Hương đã hỏi tới vạn chữ vì sao rồi, trong mắt nàng, mười tám vị tăng nhân đó là người tu hành ý chí kiên định, nay bị ngu dân giết là tổn thất lớn với Cáp Mật.
Đến tối đi ngủ, Thiết Tâm Nguyên bất lực nhìn Ngọc Liên Hương, giờ y đã phải chấp nhận sự tồn tại của nữ nhân này.
Thậm chí y còn cảm thán, giờ ma quỷ không chỉ ở địa ngục, nó tràn lên nhân gian rồi.
Nói Ngọc Liên Hương là ma quỷ thì chỉ là lúc nhất thời tức giận thôi, song thực sự nàng không phải là một nữ nhân.
Đó là điều Thiết Tâm Nguyên trải qua nhiều ngày quan sát đã khẳng định, nàng giống như Phi Thiên trên bức bích hỏa, ngửi giống nữ nhân, nhìn giống nữ nhân, nhưng không phải nữ nhân.
Trong mắt nàng không có nam nữ, không có tình yêu ham muốn, giống như đứng ở vị trí một khúc gỗ vô cảm nhìn thế giới.
Thế nên Thiết Tâm Nguyên chuyển sang gọi nàng là người máy.
Ngọc Liên Hương đi tới đâu là cũng phải đốt một ngọn đèn, dù ngọn đèn đó nhỏ tới mấy cũng phải đốt.
Thế nên khi nửa đêm Thiết Tâm Nguyên thức giấc đều thấy nàng ngồi dưới một ngọn đèn tù mù, trầm tư nhìn y, tới giờ nàng chưa từng đọc kinh hay có động tác kỳ quái gì với y, chỉ lặng lẽ nhìn.
Mới đầu rờn rợn không sai ngủ được, về sau quen dần, biết có người ngồi gác bên cạnh, ngủ rất yên tâm.
Sáng hôm đó Thiết Tâm Nguyên lười nhác rời giường, đi chân đất trên thảm dầy, mở cửa sổ nhìn Thiên Sơn dưới mưa tới xuất thần.
Thiên Sơn là ngọn núi kỳ lạ, những núi khác sau cơn mưa thường có màu xanh biếc, còn Thiên Sơn lại đen xì như sắt, đó là vì có quá nhiều thông.
“ Đại vương là thánh nhân hay ma quỷ?”
Suốt cả đêm không ngủ Ngọc Liên Hương chẳng hề có chút mỏi mệt nào, khuôn mặt tinh xảo như được trạm khắc cũng chẳng có dấu vết mệt mỏi:
“ Mỗi thứ một nửa, vì ta thường giết người khi cứu người.”
Ngọc Liên Hương mỉm cười, chính xác mà nói giống đóa hoa sen từ từ hé nở.
“ Ngài thích nói chuyện với ta, tỉnh dậy rồi chưa đi là đợi ta hỏi phải không?”
Thiết Tâm Nguyên cười:” Ta chỉ đợi bà nương tham ngủ dậy cùng ăn sáng.”
Ngọc Liên Hương lườm một cái:” Nói dối.”
Chắc là do buổi sáng, Thiết Tâm Nguyên thấy nóng người, một khúc gỗ xinh đẹp đột nhiên trở nên sinh động quyến rũ, tạo ra ấn tượng rất mạnh.
Thiết Tâm Nguyên vui vẻ, thấy thế giới cuối cùng cũng bình thường trở lại, Phật nữ chưa bao giờ dùng để cung phụng Phật gia, mà nó là vũ khí lợi hại, thế mới đúng.
Đi tới bên giường ấn mũi Triệu Uyển đang ngủ say:” Sâu lười, dậy đi.”
Triệu Uyển ôm tay y lầu bầu:” Còn sớm mà.”
“ Không sớm nữa, hôm nay Xảo Nhi tới Thanh Hương thành, chúng ta nên đi đón tránh cho hắn nghĩ lung tung.”
Triệu Uyển giang tay ra muốn bế, Thiết Tâm Nguyên cúi xuống bế xốc nàng lên rời giường, gọi thị nữ mang nước tới.
Cảnh tượng ngọt ngào đó lọt vào mắt Ngọc Liên Hương, nụ cười trên mặt nàng chẳng hề giảm, khi phu thê Thiết Tâm Nguyên đi rồi, nàng lui về góc, khoanh chân ngồi xuống tụng kinh.
Thiết Tâm Nguyên và Triệu Uyển đứng song song đối diện với cái gương lớn đánh răng.
“ Vừa rồi Ngọc Liên Hương quyến rũ ra.”
Triệu Uyển nguýt trượng phu một cái, rõ ràng không tin:” Chàng chưa tỉnh ngủ à?”
“ Ta rất tỉnh táo.”
“ Dù sao thiếp ngủ rất say, hai người làm gì thì thiếp cũng không biết, sao chàng bỏ qua?”
“ Ta cũng muốn lắm, nhưng nghĩ tới hậu quả là chẳng còn hứng thú gì, đợi sau khi gặp Xảo Nhi rồi, nàng hỏi thẳng Ngọc Liên Hương xem họ muốn gì, chỉ cần không quá đáng thì đều có thể thương lượng, không cần dày vò ta nữa.”
Triệu Uyển ngạc nhiên:” Sao lại nói bản thân tội nghiệp như thế, chẳng giống tính chàng.”
“ Hừ, ta không sợ kẻ địch, mà sợ các nàng, mẹ rồi nàng, Chước Chước nữa, không đầu hàng thì làm sao? Lại thêm lão tặc Tát Già, lão vô lại Nhân Bảo, giải quyết sớm là hơn, ta cứ thấy Tát Già muốn chuyển Đại Lôi Âm tự đi.”
“ Nàng giải quyết việc này cho ta, ta không rảnh mà dây dưa.”
Lý Xảo ngửa đầu nhìn tường thành Thanh Hương sừng sững, kẹp bụng ngựa, theo dòng người đi vào trong.
Đám Thủy Nhi đi theo bên cạnh không nói không rằng, có vết nứt trong quan hệ với Nguyên ca nhi là điều bọn họ cực kỳ không muốn.
Đi qua vương cung, định sải bước đi vào, thấy nơi đó phòng vệ nghiêm ngặt, Lý Xảo rụt chân, cắn răng theo Hỏa Nhi đi về phía tương tác doanh.
Sơn cốc ở Thiên Sơn rất nhiều, bây giờ cái lớn cái nhỏ đều chật kín người, sơn cốc lớn nhất thuộc về tương tác doanh, bảy tám tiểu viện xinh xắn phân tán khắp nơi trong cốc.
Lý Xảo cũng có một căn nhà trong đó, ở bên cạnh một khu rừng thông, dưới cây chẳng hề có cỏ, khe hở giữa những cái cây rất lớn, đám sóc béo mẫm nhảy qua nhảy lại liên hồi, là nơi tu tâm dưỡng tính tốt.
Được đám huynh đệ đưa vào nhà, ba đứa con vui vẻ reo hò chạy ra đón, đứa nhỏ nhất còn luôn mồm tìm mẹ.
Bế tiểu nhi tử lên, Lý Xảo thấy sống mũi cay cay, từ lần từ biệt ở Nhật Nguyệt sơn, hắn không còn nghe bất kỳ tin tức nào của Trác Mã nữa, dù trên quân báo cũng không có.
Lãnh Bình và Vương Trụ đang dẫn quân càn quét khắp tây Thanh Đường, Cáp Mật quốc chưa bao giờ nương tay với bộ tộc đã hàng phục lại phản bội.
“ Về rồi sao?” Một giọng nói quen thuộc từ trong bếp truyền ra, Lý Xảo kinh ngạc thấy Thiết Tâm Nguyên mặc tạp dề trắng bận rộn trong đó:” Xủi cảo cút xéo, ăn mỳ về nhà, nếm thử đi, lâu rồi không xuống bếp, chẳng biết tay nghề có đi xuống không?”
Lý Xảo lỏng ngóng nhận lấy bát mỳ rất lớn, không có rượu thịt, chỉ có bát mỳ lớn, hắn dùng tốc độ nhanh nhất ăn mỳ.
Đám Hỏa Nhi nhìn thấy cảnh thở phào, Nguyên ca nhi đã làm thế, chứng tỏ không lo lắng tính mạng nữa, còn về bãi quan đoạt tước thì không đáng kể.
Triệu Uyển một thân trang phục phổ thông tới hỏi han Lý Xảo vài câu, sau đó dẫn ba đứa bé đi.